Nhật Ký Phát Tài Thời Loạn Lạc - Chương 7:"
Cập nhật lúc: 27/04/2026 22:41
Tiếng la hét t.h.ả.m thiết và tiếng van xin tha mạng của gã lưu manh vang lên không ngớt.
Ông Thực nén đau, lồm cồm bò dậy định nhân cơ hội bỏ trốn. Vừa hé mở được cánh cửa, ánh sáng hy vọng đã ở ngay trước mắt thì một bàn tay đột ngột thò tới, túm c.h.ặ.t lấy b.úi tóc của gã.
"A a a——"
Lệ Trường Anh xách ngược gã ném tọt vào trong, "rầm" một tiếng lại đóng sầm cửa lại.
Tiếng kêu la t.h.ả.m thiết của hai người kéo dài ròng rã suốt một nén nhang mới chịu dừng lại, trả lại sự tĩnh mịch.
Bên ngoài, những người hàng xóm vốn đang hóng hớt nghe thấy tiếng kêu la đã sớm đóng c.h.ặ.t cửa nẻo trốn biệt vào trong.
Trong sân, người đọc sách chẳng còn ra dáng người đọc sách, gã lưu manh cũng chuốc lấy kết cục của kẻ lưu manh. Ông Thực và gã lưu manh hai tay ôm đầu, mặt mũi bầm dập sưng vù ngồi chồm hổm dưới chân tường, bộ dáng trông thê t.h.ả.m vô cùng.
Lệ Trường Anh ngồi dang rộng hai chân trên ghế đẩu, trừng mắt giận dữ nhìn hai gã.
Uổng công nàng còn cảm động trước phẩm chất thanh cao, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn giữa thời loạn thế của Ông Thực. Toàn là đồ giả mạo!
Lòng người đúng là quá hiểm ác!
Lừa gạt người thật thà, lương tâm bọn họ không thấy c.ắ.n rứt sao?
Người thì cũng đã đ.á.n.h rồi, nhưng cơn giận vẫn không sao nuốt trôi được.
Hai cái gã này đúng là quá đáng ghét!
"Nói, có câu nào là sự thật không! Hay là chẳng có lấy một câu thật thà nào hả?"
Ông Thực chợt đứng bật dậy.
Lệ Trường Anh trừng mắt.
Ông Thực lập tức ôm đầu ngồi xổm xuống, đau đến mức nhe răng trợn mắt nhưng vẫn cố làm ra vẻ dõng dạc chính nghĩa: "Ông mỗ học thức uyên bác, xuất thân Tiến sĩ há có thể làm giả sao?"
"..."
Gã lưu manh vừa ghét bỏ vừa cạn lời liếc xéo gã.
Lệ Trường Anh cũng không nhịn được mà đảo mắt trắng dã, giờ đây nàng hoài nghi từng câu từng chữ mà gã nói: "Một vị Tiến sĩ ngày trước mà lại phải đi hố người lừa gạt sao?"
Gã lưu manh giành trả lời: "Lão ta phạm tội, bị đ.á.n.h trả về nguyên quán. Đến việc đi dạy học cũng chẳng có ai thèm thuê lão, đành phải đi viết mấy thứ dâm từ diễm khúc cho kỹ viện thôi."
Hai bên má Ông Thực thoáng chốc căng cứng, nhưng ngay sau đó gã tỏ rõ bản lĩnh co được dãn được, chân thành thiết tha nói: "Hai người bọn ta cũng không phải là hoàn toàn không nói đến đạo nghĩa, chuyện giao dịch hai con thú rừng kia là thật, những gì cô nương hỏi ta cũng đã báo cho biết hết rồi. Giờ đ.á.n.h cũng đã bị đ.á.n.h rồi, cô nương có thể nương tay tha cho hai người bọn ta được không?"
Gã lưu manh cũng hùa theo nịnh nọt: "Đúng đúng đúng, nữ hiệp, nữ hiệp bọn ta sai rồi. Bọn ta không nên lừa cô con gà này, nó vẫn còn ở đây, cô đem đi đi, xin hãy tha cho bọn ta."
Lệ Trường Anh liếc nhìn con gà mới bị vặt lông được một nửa, đó là do nàng chủ động xắn tay vào làm.
Lại càng thấy tức lộn ruột hơn.
Nàng bị người ta lừa lại còn đi vặt lông gà giùm người ta nữa!
Thế này thì có khác gì bị đem bán rồi mà còn giúp người ta đếm tiền đâu cơ chứ!
Lệ Trường Anh lại nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, nghiến răng ken két: "Là coi trọng đạo nghĩa, hay là sợ lừa không trót lọt lại rước họa lớn vào thân hả?"
Hai kẻ kia vội ôm c.h.ặ.t lấy đầu, ngồi chồm hổm dưới đất chẳng dám ho he nửa lời.
Lệ Trường Anh gườm gườm trừng mắt nhìn hai kẻ nọ, ngọn lửa giận trong lòng vẫn không sao dập tắt được, thầm cân nhắc xem có nên tẩn cho chúng thêm một trận nữa không.
Nàng đứng dậy, chậm rãi bước về phía bọn họ.
Ông Thực và gã lưu manh run lẩy bẩy không sao kiểm soát nổi.
"Cốc, cốc, cốc."
Tiếng gõ cửa lanh lảnh vang lên.
Bước chân của Lệ Trường Anh khựng lại.
Ông Thực căng thẳng ngẩng đầu.
Gã lưu manh há hốc mồm định la lớn để nhắc nhở người bên ngoài, nhưng bị ánh mắt sắc như d.a.o cau của Lệ Trường Anh hù dọa nên đành nuốt ngược trở lại vào cổ họng.
"Vẫn còn đồng bọn sao?"
Lệ Trường Anh cười gở, sải bước đi tới, rào một tiếng kéo toạc cánh cửa ra.
Sau khi giáp mặt nhau, cả người bên trong lẫn người bên ngoài đều ngẩn tò te.
Hai đứa trẻ Tiểu Sơn và Tiểu Nguyệt đứng đực mặt ra ngoài cửa, tay Tiểu Sơn vẫn còn giữ nguyên tư thế gõ cửa.
Đã có vết xe đổ đằng trước, dù có lên tiếng nhắc nhở thì bọn chúng cũng chẳng thể nào trốn thoát khỏi tay Lệ Trường Anh được.
Ông Thực nhắm nghiền mắt lại.
Vài phút sau, cánh cửa lại đóng sầm lại.
Dưới bờ tường, từ cảnh hai người ôm đầu ngồi xổm nay đã biến thành bốn người xếp thành hàng ôm đầu ngồi xổm.
Cô bé con tay ngắn, không ôm trọn được cái đầu, hai bàn tay nhỏ xíu chỉ rướn tới được phía trên lỗ tai một chút. Nó ngồi chồm hổm trên mặt đất, một cục lùn tịt hệt như một cây nấm nhỏ, vẻ mặt ngốc nghếch ngờ nghệch, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Giọng nói của Lệ Trường Anh rít qua kẽ răng: "Hóa ra lại còn là một cái bẫy liên hoàn, tính ra thì ngay từ lúc ta vừa bước chân vào thành là đã bị nhắm trúng rồi, mọi chuyện tiếp theo toàn bộ đều là cố ý sắp đặt, đúng không..."
Tiểu Sơn nhìn thấy bộ dạng thê t.h.ả.m của hai người Ông Thực, sợ hãi rụt cổ lại.
"Nói!"
Lệ Trường Anh quát lớn một tiếng.
Cô bé con sợ hãi giật nảy mình, trong đôi mắt lập tức ứa ra hai bọng nước mắt.
"..."
Ánh mắt Lệ Trường Anh cố gắng tỏ ra hung dữ hết mức có thể.
Khóc sao?
Thế mà cũng không biết xấu hổ mà khóc lóc!
Con bé lấy tư cách gì mà khóc?
Khóc cũng vô dụng thôi!
Đây không phải là vấn đề về một con gà!
Đây là vấn đề thuộc về lòng tự tôn!
Đến cả một đứa trẻ con mà cũng lừa gạt được nàng!
Cứ như thể nàng chỉ là một kẻ thiểu năng trí tuệ mới học được cách tự lo cho cuộc sống của mình vậy!
Lệ Trường Anh vừa nghiến răng nghiến lợi lại vừa cảm thấy có chút tủi thân, nàng chất vấn Tiểu Sơn: "Ngươi dẫn theo em gái đi l.ừ.a đ.ả.o sao? Giả vờ có cốt khí lắm cơ mà, hành động của các người còn chẳng có cốt khí bằng việc đi ăn mày nữa kìa!"
Tiểu Sơn c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cúi gằm mặt xuống.
Tiểu Nguyệt đáng thương tội nghiệp rớt từng giọt nước mắt lã chã.
Ông Thực đứng lên: "Lệ cô nương..."
Cơn bực tức như ngưng tụ thành hình thể, ánh mắt sắc lẹm của Lệ Trường Anh phóng vụt về phía gã.
Ông Thực lại sợ hãi vội vàng ngồi sụp xuống.
"Bắt hai đứa trẻ con giúp các người lừa gạt?" Lệ Trường Anh nghiêm sắc mặt tức giận mắng: "Ngươi mà cũng tự xưng là người đọc sách sao? Ngươi đúng là uổng công đọc sách thánh hiền!"
Ông Thực ôm đầu im lặng vài nhịp thở, ngẩng đầu lên nói: "Lệ cô nương, chuyện này đều do ta xúi giục, bọn ta đâu có bản lĩnh để câu kết với cửa tiệm lừa gạt cô nương. Bọn trẻ vẫn còn nhỏ, lỗi không nằm ở chúng, mặc kệ cô nương có tức giận thế nào đi nữa, xin cô đừng làm tổn thương đến chúng."
Gã lưu manh nhấp nháy môi, nhưng rốt cuộc vẫn không hó hé nửa lời.
Tiểu Sơn vội vàng gọi: "Ông thúc..."
Ánh mắt Ông Thực ra hiệu ngăn không cho nó nói tiếp.
Lệ Trường Anh xùy một tiếng: "Bớt diễn cái trò tình thâm nghĩa trọng già trẻ có nhau ở đây đi, nói xem, chuyện này phải giải quyết như thế nào. Nếu không làm ta nuốt trôi được cơn giận này, chuyện này sẽ không để yên đâu."
Ông Thực vội vàng nói: "Cô mang con gà này đi, trong túi tiền của ta vẫn còn vài đồng tiền, ta cũng bồi thường hết cho cô nương."
Gã lưu manh cũng đành phải đau đứt ruột lôi từ trong n.g.ự.c ra hai mươi văn tiền: "Đây là số tiền ta bán được hai con thú rừng của cô nương mà kiếm được, dùng để mua một bình rượu, rượu cô nương cũng cầm đi nốt đi."
Lệ Trường Anh cụp mắt không nói.
Ông Thực nghiến răng: "Trong nhà vẫn còn hai đấu gạo, chỉ cần Lệ cô nương hả giận, cô nương cứ việc lấy đi hết."
Lệ Trường Anh vẫn không biểu lộ thái độ gì.
Gã lưu manh mặt mày méo xệch như đưa đám nói: "Nhà... nhà ta vẫn còn vài thăng, còn có mấy thứ linh tinh khác nữa, cô đều có thể lấy đi hết, bọn ta chỉ còn có bằng này thôi."
Vì để tống cổ được vị hung thần này đi, hai người đành phải c.ắ.n răng chịu mất m.á.u nhiều.
Lệ Trường Anh đảo mắt nhìn qua căn nhà tồi tàn liếc một cái là thấy rõ từ trong ra ngoài này, vẫn không lên tiếng.
Bầu không khí đông cứng lại đến mức đáng sợ.
Dường như dù chỉ là một cây kim rơi xuống đất cũng đủ khiến người ta giật mình thon thót.
Tiểu Sơn không chịu nổi áp lực, bỗng nhiên gục xuống bật khóc nức nở, quỳ sụp dưới đất, hai tay xoa vào nhau khóc lóc van xin: "Ta không nên lừa tỷ, ta sai rồi, tỷ đ.á.n.h c.h.ế.t ta đi, nhưng xin tỷ hãy một đao g.i.ế.c luôn em gái ta với, một mình nó không thể sống nổi đâu..."
Phải là sống trong tuyệt vọng đến nhường nào, một đứa trẻ mới có thể thốt ra được những lời như thế...
Trong khoảnh khắc đó, khuôn mặt Lệ Trường Anh đông cứng lại không biểu lộ được cảm xúc gì, trái tim giống như bị thứ gì đó đ.â.m mạnh một nhát, l.ồ.ng n.g.ự.c tràn ngập sự chua xót tê dại.
Bọn họ cũng nghèo rớt mồng tơi ra.
Bị lừa gạt tuy rằng tức giận bực bội thật đấy, nhưng lột sạch bách mấy tên khố rách áo ôm này thì nàng có gì để mà sung sướng hả dạ đâu chứ?
Cơn giận dữ trong lòng Lệ Trường Anh bỗng chốc tan biến sạch sẽ, việc truy cứu trách nhiệm dường như cũng chẳng còn chút ý nghĩa nào nữa. Nàng nhạt nhẽo cất lời: "Ta đ.á.n.h c.h.ế.t các ngươi để làm cái gì chứ, vốn dĩ các người cũng chưa chắc đã sống sót qua nổi mấy mùa đông nữa cơ mà."
Những lời nàng nói đều là sự thật, ngoại trừ cô bé con không hiểu chuyện gì ra, thì ba người còn lại đều chẳng có chút vui mừng nào của việc vừa thoát khỏi cõi c.h.ế.t.
Lệ Trường Anh bước lên trước một bước, đứng thẳng trước mặt Ông Thực: "'Ngụy công' và cả những đại thế thiên hạ đó, cũng là các người lừa ta sao?"
Ông Thực chầm chậm lắc đầu: "Đều là sự thật, cả nhà Ngụy công hôm qua đã bị áp giải vào trong dịch quán, lúc ở kỹ viện ta nghe ngóng được rằng Ngụy công bị bệnh rồi, chắc hẳn hôm nay vẫn còn nán lại ở đó."
Lệ Trường Anh nhìn chằm chằm gã.
"Ngươi nói Ngụy công là một vị quan vô cùng tốt, vì muốn cầu xin gà rừng mang đi biếu ngài ấy, ta cảm niệm ngươi là người nhân nghĩa, nên mới tặng cho ngươi."
"Các người có dùng những việc khác để đi lừa gạt người ta, thì cũng không nên đem một vị quan tốt ra làm tấm bia đỡ đạn."
"Ta đã đ.á.n.h các người rồi, vụ thua thiệt này ta xin nhận, bài học này ta đã nuốt, nhưng ta không hề làm sai. Ta sẽ không vì chuyện của các người mà từ nay về sau lại đi hoài nghi mỗi một người tiếp cận ta đều mang ý đồ xấu xa."
"Sự việc ngày hôm nay, chỉ còn thiếu sót ở duy nhất một khâu, con gà này bắt buộc phải đem đi biếu. Biếu xong rồi, mới xem như là trọn vẹn, trọn vẹn cho các người, mà cũng là trọn vẹn cho ta."
Một con gà, nàng vẫn dư sức đi săn lại được.
Bầu m.á.u nóng nhiệt huyết của nàng, dù sao thì cũng không sai, chắc chắn phải có nơi để đặt niềm tin vào.
Bàn tay đang ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u của gã lưu manh và Tiểu Sơn dần dần buông thõng xuống, cả hai ngước mắt lên sững sờ ngây ngốc nhìn nàng.
Tiểu Nguyệt thì mơ màng ngờ nghệch, ngốc nghếch đờ đẫn, trên lông mi vẫn còn đọng lại vài giọt nước mắt, nhưng sự sợ hãi trong ánh mắt bỗng chốc đã biến đi đâu mất.
Phản ứng của Ông Thực lại càng kỳ lạ nhất, gã muốn cười nhạo nhưng lại không thể nào cười nặn ra được, những ngón tay luống cuống không ngừng co quắp, run rẩy.
Lệ Trường Anh là một người phái hành động, có chuyện gì có thể giải quyết dứt điểm trong ngày hôm nay thì tuyệt đối sẽ không bao giờ dây dưa kéo dài sang tận ngày hôm sau, làm chậm trễ lịch trình di chuyển của nàng vào ngày mai.
Ban đêm có lệnh cấm đi lại, không có việc gì thì không được ra ngoài. Nhưng việc lén lút tiếp cận trọng thần bị lưu đày, quả thực cũng không thể đường hoàng thực hiện giữa thanh thiên bạch nhật được.
Gã lưu manh quanh năm lê la trà trộn cùng với đám du thủ du thực của tam giáo cửu lưu, lại có thể bán được thú rừng với giá cao hơn hẳn giá của các cửa tiệm, đương nhiên là phải có chút mối quan hệ. Gã bèn cầm lấy hai mươi văn tiền kiếm được cùng với vò rượu kia, lặng lẽ chuồn ra ngoài để khơi thông các mối quan hệ nhắm đ.á.n.h thông quan ải.
Còn Ông Thực thì ở lại dưới sự giám sát của Lệ Trường Anh, cặm cụi nhẫn nhục chịu khó đích thân tự tay vặt lông c.h.ặ.t gà.
Những miếng thịt gà được trút vào nồi, phát ra tiếng xèo xèo vui tai, mùi thịt thơm phức tỏa ra ngào ngạt.
Tiểu Sơn ngồi chồm hổm trước bếp để nhóm lửa, Tiểu Nguyệt thì nép sát vào bên bệ bếp. Hai anh em đều không ngừng nuốt nước miếng ừng ực.
Bọn họ đều đã rất lâu rồi chưa được dính một chút mùi vị thịt cá nào. Dù Ông Thực bề ngoài vẫn gắng gượng duy trì cái thể diện của người đọc sách, nhưng yết hầu của gã cũng không ngừng lên xuống.
Châm thêm nước vào nồi cho ngập qua mặt thịt gà, mùi thơm nức mũi bèn giảm bớt đi một chút.
Ông Thực vớ lấy nắp nồi, chuẩn bị đậy lại.
Tiểu Nguyệt kiễng chân lên, hai bàn tay nhỏ xíu níu c.h.ặ.t lấy ống tay áo bên cánh tay đang cầm vung nồi của gã, ra sức kéo mạnh.
Tiểu Sơn liếc nhanh về phía Lệ Trường Anh một cái, rồi vội vàng gỡ tay em gái ra, nghiêm giọng răn đe: "Không được nghịch ngợm."
Nắp vung buông xuống, đậy kín bưng vừa khít miệng nồi.
Cô bé con đáng thương tủi thân chảy ra một dòng... nước miếng trong veo.
"Con bé bao nhiêu tuổi rồi? Không biết nói sao?"
Lệ Trường Anh bất thình lình lên tiếng.
Tiểu Sơn giật thót mình, vội vàng đáp: "Tiểu Nguyệt... Tiểu Nguyệt chắc là được bốn tuổi rồi ạ, đệ chưa từng nghe con bé nói chuyện bao giờ..."
"Chắc là?"
Ông Thực lên tiếng giải thích: "Tiểu Nguyệt là do Tiểu Sơn trộm đi đấy. Hồi đó lưu dân vẫn còn được cho vào thành, rất nhiều gia đình phải chịu cảnh tang thương. Tiểu Nguyệt không biết là đứa trẻ bị bọn họ bắt từ đâu về, suýt chút nữa thì đã bị đem đi nấu lên ăn thịt rồi."
