Nhất Mộng Kinh Niên - Chương 13

Cập nhật lúc: 30/07/2026 03:02

Vài ngày sau, Hoàng hậu tổ chức một buổi mã cầu nhỏ trong khuôn viên hoàng cung, mời các thế gia con cháu tới tham dự, nhân dịp tiết trời vào thu mát mẻ.

Chiêu Tri Vy đứng giữa sân, nhìn đám đông công t.ử tiểu thư đang tụ tập bàn tán chuyện ghép cặp, trong lòng có chút không quen. Mười năm ở biên quan, nàng chỉ quen cưỡi ngựa xông pha, chưa từng chơi trò mã cầu tao nhã kiểu này.

"Theo lệ, mỗi đội hai người, một nam một nữ." Hoàng hậu ngồi trên đài cao, cười nói vọng xuống. "Vy Vy mới về kinh, để Huyền Du bắt cặp cùng con, có nó chỉ điểm, con sẽ không bỡ ngỡ."

Tư Mã Huyền Du đứng cạnh đó, nghe vậy chỉ khẽ gật đầu, không tỏ vẻ gì đặc biệt, nhưng bước chân tiến về phía Chiêu Tri Vy lại nhanh hơn thường lệ một chút.

"Ta chưa chơi bao giờ, huynh đừng cười ta vụng về là được." Chiêu Tri Vy nói, tay cầm gậy mã cầu hơi lóng ngóng.

"Không sao. Ta ở bên cạnh." Hắn đáp, chỉ một câu ngắn gọn, nhưng lại khiến Chiêu Tri Vy yên tâm hẳn.

Trước khi vào trận, tiểu cung nữ bưng khay trà giải khát đi mời từng đội. Chiêu Tri Vy khát nước, cầm chén trà trước mặt uống liền một hơi, không để ý đám đông xung quanh, cũng không để ý một bóng dáng áo tím thấp thoáng sau hàng cột đá, ánh mắt dừng lại đúng chỗ chén trà ấy một thoáng rồi lặng lẽ rút lui.

Trận mã cầu bắt đầu, tiếng vó ngựa, tiếng hò reo vang dội khắp sân. Chiêu Tri Vy ban đầu còn hơi lóng ngóng, nhưng nhờ có Tư Mã Huyền Du bên cạnh nhắc nhở, dần dà cũng bắt được nhịp, thậm chí ghi được một bàn khiến cả khán đài vỗ tay.

Nhưng giữa lúc đang phấn khích, nàng bỗng cảm thấy có gì đó không ổn.

Một luồng nóng ran bắt đầu từ trong l.ồ.ng n.g.ự.c lan ra, càng lúc càng dữ dội, khiến tay chân nàng run lên, ghì cương ngựa không còn vững. Mồ hôi túa ra ướt đẫm lưng áo, mặt mũi đỏ bừng, hơi thở gấp gáp bất thường.

"Chiêu Tri Vy?" Tư Mã Huyền Du đang phi ngựa bên cạnh, nhận ra sắc mặt nàng thay đổi, lập tức ghìm cương lại gần.

"Ta... ta không sao." Chiêu Tri Vy c.ắ.n răng, cố giữ thăng bằng, nhưng giọng nói đã run rẩy hẳn, cả người nóng đến mức như sắp bốc cháy.

Chỉ vài nhịp tim sau, nàng đã không gượng nổi nữa, cả người chao đi, ngã nghiêng khỏi lưng ngựa. Tư Mã Huyền Du phản ứng nhanh như chớp, tung người xuống ngựa, một tay đỡ trọn lấy nàng trước khi chạm đất, ôm gọn vào lòng.

"Chiêu Tri Vy! Vy Vy, mau tỉnh lại!" Hiếm khi nào hắn để lộ vẻ hoảng loạn đến vậy trước mặt người ngoài.

Cảm nhận được hơi nóng hầm hập tỏa ra từ người nàng qua lớp áo, ngửi thấy một mùi hương là lạ vương trên tà áo nàng, không phải mùi phấn son thường thấy, sắc mặt Tư Mã Huyền Du trầm hẳn xuống. Có người đã ra tay.

Hắn bế thốc Chiêu Tri Vy lên, không màng ánh mắt cả sân đang đổ dồn về phía mình, sải bước thật nhanh về phía một gian nghỉ nhỏ cạnh trường mã cầu, giọng quát lên lạnh lẽo chưa từng có:

"Truyền thái y! Ngay lập tức!"

Trong gian phòng nghỉ, Chiêu Tri Vy được đặt nằm trên giường, hơi thở gấp gáp, gò má đỏ ửng, cả người run lên từng đợt vì cơn nóng không rõ nguyên nhân đang thiêu đốt từ bên trong.

Tư Mã Huyền Du đứng cạnh giường, tay nắm c.h.ặ.t lại, các đốt ngón tay trắng bệch. Hắn nhìn dáng vẻ đau đớn của nàng, trong lòng như có lửa đốt. Có một khắc, thấy nàng rên khẽ, đưa tay lên nới lỏng cổ áo trong vô thức, hắn theo phản xạ bước tới nửa bước, tay vươn ra định giúp nàng, nhưng chỉ vừa chạm tới mép áo, hắn đã sững lại, rụt tay về như bị bỏng.

Thân là nam t.ử, lại chưa hề có hôn ước, càng không thể tùy tiện động tay động chân giúp nàng giải trừ cơn nóng này. Một khi vượt quá giới hạn, hậu quả sẽ không chỉ dừng ở chuyện danh tiết của một mình nàng, mà còn liên lụy tới cả Hoàng thất. Hắn siết c.h.ặ.t t.a.y đến mức khớp xương trắng bệch, lùi lại đúng một bước, giữ đúng khoảng cách lễ nghi, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt nàng lấy một khắc.

Ngoài cửa, hai tên ám vệ đứng canh, không dám nhìn thẳng vào trong, chỉ cúi đầu hành lễ mỗi khi có người qua lại. Sự có mặt câm lặng ấy lại càng khiến Tư Mã Huyền Du ý thức rõ hơn, mọi cử động của mình lúc này đều có người dõi theo, một bước sai cũng đủ thành chuyện thị phi.

“Nóng quá…” Chiêu Tri Vy lẩm bẩm, tay vô thức nắm c.h.ặ.t góc chăn kéo qua kéo lại.

Tư Mã Huyền Du đứng cạnh giường, nghe vậy càng thêm sốt ruột nhưng chỉ có thể đứng yên, không dám động đậy.

“Huyền Du…”

Chỉ hai chữ ấy thôi, nhưng đủ khiến Tư Mã Huyền Du sững người tại chỗ. Hắn tưởng mình nghe nhầm, nhưng ngay sau đó, Chiêu Tri Vy lại gọi thêm một tiếng nữa, giọng nghe như đang tìm kiếm điều gì đó trong cơn mê man.

"Huyền Du... huynh đâu rồi..."

Tay nàng buông chăn ra, chới với đưa lên phía trước, như đang cố with lấy một thứ gì đó không có thật trong không trung. Tư Mã Huyền Du nhìn cánh tay ấy, có một khắc suýt nữa quên mất quy củ đang giữ chân mình, chỉ muốn bước tới nắm lấy bàn tay đang run rẩy tìm kiếm kia. Nhưng hắn kịp kìm lại, chỉ đưa tay ra thật gần, không chạm vào, khẽ đáp lại bằng giọng trầm thấp.

"Ta ở đây."

Dường như câu nói ấy có tác dụng, Chiêu Tri Vy dần yên tĩnh trở lại, tay buông thõng xuống giường, nhưng miệng vẫn khe khẽ lặp lại cái tên ấy như một thói quen trong vô thức, đều đặn, nhỏ dần, nhỏ dần.

"Huyền Du... đừng đi..."

Huyền Du đứng lặng, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa xót xa vừa ấm áp khó tả. Hắn chưa từng nghĩ, trong lúc mê sảng khó chịu nhất, cái tên đầu tiên nàng gọi lại là mình. Hắn cúi thấp người xuống hơn một chút, tuy vẫn giữ đúng khoảng cách không chạm vào nàng, chỉ khẽ nói, giọng nhẹ đến mức chỉ đủ cho hai người nghe thấy.

"Ta không đi đâu cả. Nàng cứ yên tâm."

Ngoài cửa, tiếng bước chân thái y đã vội vã tiến đến gần.

"Điện hạ, thái y đã tới!"

Một lão thái y vội vàng bước vào, nhìn triệu chứng của Chiêu Tri Vy rồi chẩn mạch, sắc mặt càng lúc càng nghiêm trọng.

"Bẩm điện hạ, tiểu thư trúng phải một loại d.ư.ợ.c tính lạ, khiến khí huyết nóng ran, nếu không hóa giải kịp thời sẽ tổn thương căn cơ." Lão thái y cúi đầu bẩm báo. "Thần không dám tự tiện dùng phương t.h.u.ố.c hóa giải, chỉ có thể kê một liều an thần, để tiểu thư ngủ một giấc, đợi d.ư.ợ.c tính tự suy giảm."

Tư Mã Huyền Du im lặng một lúc lâu, hàm răng nghiến c.h.ặ.t, trong đầu thoáng qua ý nghĩ hỏi thẳng có cách nào khác không, nhưng nhìn ánh mắt dò xét của lão thái y, hắn biết, càng hỏi nhiều, càng dễ lộ ra điều không nên lộ. Cuối cùng chỉ khẽ gật đầu.

"Kê t.h.u.ố.c đi."

Đó là lựa chọn duy nhất còn lại trong quy củ cho phép. Hắn nhìn thái y cho Chiêu Tri Vy uống t.h.u.ố.c, nhìn cơn run rẩy trên người nàng dần dịu xuống, hơi thở đều đặn trở lại, mới khẽ thở phào. Hắn không rời đi ngay mà kéo một chiếc ghế đơn sơ lại gần giường, ngồi xuống, mắt dõi theo từng nhịp thở của nàng, cứ như vậy ngồi canh suốt cho tới khi trời sập tối.

Mãi đến khi có nội thị tới bẩm báo phải hồi cung xử lý gấp một chuyện, hắn mới miễn cưỡng đứng dậy, ánh mắt nhìn về phía sân mã cầu ngoài kia lạnh đi mấy phần. Ai đã ra tay, hắn nhất định sẽ tra cho ra.

"Tra rõ, ai đã đứng gần khay trà trước trận mã cầu. Cung nữ nào bưng khay, ai pha, ai rót, từng người một, không được bỏ sót."

"Thuộc hạ tuân lệnh." Ám vệ cúi đầu, rồi hỏi thêm. "Nếu tra ra manh mối liên quan đến... người trong cung, có cần bẩm báo Hoàng thượng trước không?"

"Không cần. Tra cho ra trước, chuyện bẩm báo để sau. Ta muốn tự tay xử lý kẻ dùng thứ đồ bẩn thỉu này lên nàng ngay trong Hoàng cung." Tư Mã Huyền Du đáp, ánh mắt lạnh như băng.

Ám vệ lui ra, không dám hỏi thêm nửa lời. Tư Mã Huyền Du đứng lặng một lúc, ánh mắt quét qua hướng hậu cung, nơi có bóng dáng áo tím từng thấp thoáng bên hàng cột đá vừa mới xoay người rời đi.

Tin tức Chiêu Tri Vy ngã ngựa giữa trường mã cầu, được đích thân Thái t.ử bế đi trước mặt cả trăm người, chẳng mấy chốc đã lan khắp hậu cung. Trong Ninh Thọ cung, vài vị phi tần đang ngồi hàn huyên bỗng dưng có đề tài mới, thì thầm bàn tán không dứt.

"Nghe nói Thái t.ử điện hạ ôm Chiêu tiểu thư chạy cả một quãng đường dài, không buông ra nửa khắc, còn tự tay quát gọi thái y, chuyện này..."

"Suỵt, cẩn thận lời ăn tiếng nói."

"Ta nghe nói không chỉ vậy đàn." Một vị tần thiếp khác ghé sát lại, hạ giọng đầy ẩn ý. "Hai người còn ở trong phòng nghỉ suốt từ trưa tới tối, cửa đóng then cài, ám vệ đứng gác không cho ai vào."

"Nam nữ hai người, ở cùng một phòng cả buổi trời như vậy... ai mà chẳng nghĩ ngợi."

"Dù có thái y túc trực đi chăng nữa, thanh danh của Chiêu tiểu thư e là khó giữ trọn."

Những lời đàm tiếu ấy, chẳng mấy chốc đã truyền tới tai Hoàng hậu. Đêm đó, trong điện Dưỡng Tâm, Hoàng thượng và Hoàng hậu ngồi đối diện nhau, không khí trầm hẳn xuống.

"Chuyện đã truyền ra đến vậy, e là không thể coi nhẹ được nữa." Hoàng thượng chậm rãi lên tiếng, ngón tay gõ nhẹ lên thành ghế. "Chiêu gia là công thần, Chiêu Tri Vy lại là đứa trẻ chúng ta vẫn thương yêu như con ruột. Nếu để tiếng xấu lan xa, thanh danh con bé coi như hỏng."

Hoàng hậu cụp mắt, trong lòng đau xót không thôi. Bà ngập ngừng: "Thần thiếp cũng đã nghĩ đến chuyện này. Chỉ là... Ban hôn gấp gáp như vậy, liệu Chiêu Tri Vy có bằng lòng hay không, thần thiếp cũng không dám chắc."

"Bằng lòng hay không, giờ không phải là chuyện quan trọng nhất nữa." Hoàng thượng thở dài, ánh mắt phức tạp. "Ta nhìn Huyền Du bấy lâu nay, đối với con bé ấy, tâm ý sớm đã khác thường, chỉ là cả hai đều không nói ra. Nhân dịp này ban hôn, vừa giữ được thanh danh cho Tri Vy, vừa thành toàn cho một đôi trẻ, chẳng phải cũng là chuyện tốt hay sao?"

Ông ngừng lại một chút, rồi tiếp, giọng đã mang theo vẻ quyết đoán của bậc đế vương.

"Truyền chỉ đi. Ngày mai ban xuống Vũ An Quốc Công phủ."

Hoàng hậu nhìn phu quân, trong lòng vẫn còn chút áy náy vì sự vội vàng này, nhưng cuối cùng cũng chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào nữa.

Khi Chiêu Tri Vy tỉnh lại, ánh nắng đã chiếu xuyên qua khung cửa sổ quen thuộc, không phải gian phòng nghỉ trong cung, mà là chính tẩm phòng của nàng ở phủ Thừa tướng. Nàng còn đang ngơ ngác, chưa kịp định thần, đã nghe tiếng khóc nghẹn của nha hoàn bên cạnh giường.

"Tiểu thư tỉnh rồi! Mau đi báo lão gia, phu nhân!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhất Mộng Kinh Niên - Chương 13: Chương 13 | MonkeyD