Nhất Mộng Kinh Niên - Chương 14

Cập nhật lúc: 30/07/2026 03:02

Chiêu phu nhân vội vã bước vào, thấy con gái đã tỉnh, mắt đỏ hoe ôm chầm lấy nàng. "Con cuối cùng cũng tỉnh rồi, làm mẫu thân lo đến c.h.ế.t đi được."

"Mẫu thân, con... con làm sao vậy? Sao lại về phủ rồi?" Chiêu Tri Vy còn mơ hồ, đầu óc vẫn còn váng vất.

"Con trúng phải thứ gì đó không sạch sẽ, may có Thái t.ử điện hạ đưa con đi chữa trị kịp thời." Chiêu phu nhân vuốt tóc con gái, giọng nhẹ nhàng trấn an. "Giờ con tỉnh rồi là tốt lắm rồi, cứ nghỉ ngơi thêm chút đã."

Chiêu Tri Vy gật đầu, định hỏi thêm, nhưng thấy mẫu thân cứ nắm c.h.ặ.t t.a.y mình, ánh mắt lấp lửng như có điều gì chưa muốn nói ra, trong lòng không khỏi dấy lên chút nghi hoặc. "Mẫu thân, người có chuyện gì giấu con phải không?"

Chiêu phu nhân khựng lại, cười gượng. "Không có gì đâu, con cứ nghỉ ngơi đã."

Đúng lúc này, Chiêu Kính Đình bước vào, tay cầm một cuộn giấy vàng, nét mặt trầm trọng hiếm thấy. "Chiêu Tri Vy, con tỉnh lại là tốt rồi." Ông ngồi xuống bên giường, giọng nói nặng nề. "Có chuyện này, phụ thân phải nói cho con biết."

Chiêu Tri Vy nhìn cuộn giấy vàng trên tay cha, một dự cảm bất an dấy lên trong lòng. "Ngày hôm qua ở trường mã cầu, con và Thái t.ử điện hạ vì cứu con mà có phần tiếp xúc thân thể, chuyện này đã lọt vào mắt không ít người có mặt hôm đó."

Chiêu Kính Đình nói chậm rãi, từng chữ như nặng ngàn cân. "Nam nữ thụ thụ bất thân, huống hồ một người là Thái t.ử, một người là nữ nhi khuê các. Chuyện này truyền ra ngoài, thanh danh của con coi như không giữ được nữa."

Chiêu Tri Vy sững người, trong đầu dần nhớ lại cảnh Tư Mã Huyền Du đỡ lấy mình lúc ngã ngựa. "Nhưng đó rõ ràng là huynh ấy cứu con, có gì mà…"

"Thánh chỉ đã ban xuống. Hoàng thượng đã ban hôn, con và Thái t.ử điện hạ..." Chiêu phu nhân ngắt lời, giọng run run. Bà không nói hết câu, chỉ đưa mắt nhìn cuộn giấy vàng trên tay chồng.

Chiêu Kính Đình chậm rãi mở cuộn thánh chỉ ra, giọng đọc trầm trầm vang lên trong căn phòng yên tĩnh, từng chữ rơi vào tai Chiêu Tri Vy như tiếng chuông ngân.

"...Trẫm xét thấy Thái t.ử Tư Mã Huyền Du và Vũ An Quốc Công nữ nhi Chiêu Tri Vy tình ý tương thông, môn đăng hộ đối, nay đặc chỉ ban hôn, chọn ngày lành tháng tốt, cử hành đại hôn..."

Chiêu Tri Vy ngồi lặng trên giường, tai ù đi, không còn nghe rõ những lời phía sau nữa. Nàng vốn chỉ nghĩ, đó là một cái nắm tay vô tình giữa cơn nguy cấp. Không ngờ, chỉ một khắc tiếp xúc ấy, lại trở thành sợi dây trói buộc cả đời nàng vào một người.

Ngoài cửa sổ, nắng thu vẫn nhẹ nhàng rải xuống sân, nhưng trong lòng Chiêu Tri Vy, cơn sóng đang cuộn trào không dứt.

Sính lễ từ Đông cung đưa sang, đoàn người nối đuôi nhau kéo dài suốt ba con phố, gấm vóc, châu báu, trân phẩm chất đầy không biết bao nhiêu rương hòm, đến mức cả sân phủ Quốc công vốn rộng rãi cũng không chứa hết, phải cho người dọn thêm cả khu vườn sau để bày biện. Người qua đường đứng xem, ai nấy đều trầm trồ không dứt.

"Nữ nhi nhà Vũ An Quốc Công đúng là có phúc, được Đông cung sính lễ hậu hĩnh thế này, cả kinh thành này tìm đâu ra người thứ hai."

"Nghe nói Thái t.ử điện hạ đích thân chọn từng món, không giao hết cho nội vụ phủ, cưng chiều đến vậy thật hiếm thấy."

Những lời ngưỡng mộ ấy vang khắp phố phường, nhưng người được nhắc tên lại chẳng có nửa phần vui vẻ. Từ ngày thánh chỉ ban hôn truyền tới, Chiêu Tri Vy trở nên khác hẳn. Nàng không còn cười nói như trước, cả ngày chỉ ngồi lặng trong phòng, ánh mắt nhìn đâu đó xa xăm, thi thoảng thở dài không rõ nguyên do. Nha hoàn hầu hạ bên cạnh không dám hỏi nhiều, chỉ len lén nhìn nhau lo lắng. Chiêu phu nhân vài lần muốn hỏi han, nhưng vừa mở lời, Chiêu Tri Vy đã khẽ lắc đầu, nói mình không sao, khiến bà càng thêm áy náy.

Vài ngày trước lễ thành hôn, Tư Mã Huyền Du cho người tới báo, mời Chiêu Tri Vy cùng lên chùa Linh Thứu trên núi phía tây kinh thành, cầu một quẻ bình an trước ngày đại hôn.

Chiêu Tri Vy nhận lời, không phải vì nôn nóng gì, chỉ là muốn ra khỏi phủ, hít thở chút không khí khác ngoài bốn bức tường quen thuộc đã giam nàng suốt mấy ngày qua.

Đường lên chùa là những bậc thang đá dẫn thẳng lên núi, không thể đi kiệu, phải xuống đi bộ từ chân núi. Đoàn ám vệ theo hộ tống đông đủ, nhưng vừa tới chân núi, Chiêu Tri Vy đã dừng bước, quay sang Tư Mã Huyền Du. "Ta không muốn có người đi theo. Đường núi thanh tịnh, có cả đoàn người phía sau, cầu phúc gì cũng mất linh."

Tư Mã Huyền Du nhìn nàng một thoáng, không hỏi nhiều, chỉ quay sang ra lệnh. "Tất cả ở lại đây chờ. Không ai được lên núi nếu chưa có lệnh."

Đám ám vệ cúi đầu lui lại, đứng thành hàng dưới chân núi, không dám hé nửa lời. Hai người bắt đầu bước lên những bậc thang đá phủ rêu phong, chỉ có tiếng lá xào xạc và tiếng chim hót xa xa. Đi được một đoạn, bậc thang hẹp dần, một bên là vách đá dựng đứng. Chiêu Tri Vy đi trước vài bước, bỗng dừng lại, xoay người.

Không đợi Tư Mã Huyền Du kịp phản ứng, nàng đã rút phắt ra một con d.a.o nhỏ giấu trong tay áo, một tay túm lấy vạt áo trước n.g.ự.c hắn, đẩy mạnh áp sát người hắn vào vách đá, lưỡi d.a.o lạnh kề sát yết hầu.

"Vy Vy…"

"Đừng động đậy." Nàng ngắt lời, giọng lạnh tanh, ánh mắt sắc bén hoàn toàn khác với vẻ ủ rũ suốt mấy ngày qua. "Ta chỉ hỏi huynh một câu, và huynh chỉ được trả lời thật."

Tư Mã Huyền Du đứng yên, lưng ép sát vào đá lạnh, không hề có ý né tránh hay phản kháng, chỉ lặng lẽ nhìn nàng, ánh mắt trầm tĩnh đến kỳ lạ, như thể sớm đã đoán được sẽ có ngày hôm nay.

"Chuyện ở trường mã cầu, là huynh cố tình sắp đặt phải không?" Chiêu Tri Vy hỏi, tay cầm d.a.o siết c.h.ặ.t hơn.

Tư Mã Huyền Du im lặng một thoáng, không phải vì sợ hãi trước lưỡi d.a.o kề cổ, mà như đang cân nhắc xem nên trả lời thế nào cho nàng tin. Cổ tay áo hắn khẽ động, nhưng không phải để giằng lấy con d.a.o, chỉ là siết nhẹ lại, kìm nén một cảm giác gì đó đang dâng lên trong lòng.

"Không phải ta." Hắn đáp, giọng vẫn bình thản như mọi khi, nhưng ánh mắt nhìn thẳng vào nàng, không hề né tránh. "Chuyện hạ độc ở trường mã cầu, ta cũng đang cho người điều tra, đến giờ vẫn chưa có manh mối rõ ràng."

"Huynh nghĩ ta sẽ tin lời này sao?" Chiêu Tri Vy nghiến răng, tay cầm d.a.o không hề lơi lỏng. "Người được lợi nhiều nhất từ chuyện này, chẳng phải chính là huynh hay sao? Một thánh chỉ ban hôn, danh chính ngôn thuận đưa ta về Đông cung, còn gì thuận lợi hơn thế?"

Câu hỏi ấy như một mũi kim, đ.â.m thẳng vào chỗ hắn không ngờ tới. Tư Mã Huyền Du sững lại một khắc, trong mắt thoáng qua một tia đau đớn khó che giấu, nhưng rất nhanh đã bị hắn nén xuống, thay vào đó là một sự bình tĩnh gần như cố chấp.

"Nếu ta thật sự muốn nàng bằng cách này, ta đã không cần đợi đến hôm nay để nàng kề d.a.o vào cổ ta mà hỏi. Chiêu Tri Vy, ta có trăm phương ngàn kế để cầu hôn nàng đường đường chính chính, cần gì phải hạ độc nàng giữa chốn đông người, đẩy nàng vào cảnh nguy hiểm như vậy?" Hắn nói chậm rãi, từng chữ nặng nề. Ánh mắt hắn không rời khỏi nàng, giọng nói bỗng trầm xuống, mang theo chút gì đó tổn thương thật sự. "Nàng có thể không tin ta. Nhưng đừng nghĩ ta sẽ dùng cách khiến nàng đau đớn, chỉ để có được một tờ thánh chỉ."

Gió núi thổi qua, lay động vạt áo hai người. Lưỡi d.a.o vẫn kề sát cổ hắn, nhưng Tư Mã Huyền Du không hề có ý đẩy nàng ra hay tự vệ, chỉ đứng đó, để mặc nàng nhìn thẳng vào mắt mình, như muốn nàng tự tìm ra câu trả lời từ chính ánh mắt ấy.

Cuối cùng, Chiêu Tri Vy thu d.a.o lại, giắt vào tay áo, không nói thêm lời nào, xoay người bước tiếp lên những bậc thang đá, dáng đi dứt khoát, không buồn ngoái đầu xem Tư Mã Huyền Du có theo kịp hay không.

Tư Mã Huyền Du đứng lặng một khắc, tay khẽ xoa lên cổ nơi vừa bị lưỡi d.a.o kề sát, không phải vì đau, mà như đang ngẫm lại từng lời nàng vừa nói. Hắn thở ra một hơi, rồi mới cất bước theo sau, giữ một khoảng cách vừa đủ, không gần cũng không xa.

Bậc thang đá phủ đầy rêu phong, hai bên là rừng thông cổ thụ, gió núi l.ồ.ng lộng thổi qua tán lá, mang theo hơi lạnh của núi rừng. Chiêu Tri Vy bước từng bậc, hơi thở dần gấp hơn vì đường dốc, nhưng vẫn c.ắ.n răng không chậm lại, như thể muốn bỏ xa người phía sau càng nhiều càng tốt.

Được chừng trăm bậc, đá dưới chân bỗng trơn trượt vì một lớp rêu ẩm không chú ý, mũi giày nàng vấp phải, cả người chao về phía trước.

"Cẩn thận!"

Tư Mã Huyền Du phản xạ lao tới, vươn ra đỡ lấy eo nàng, giữ nàng không ngã sấp xuống nền đá gồ ghề. Chiêu Tri Vy theo quán tính nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo hắn, tim còn đập thình thịch. Khi định thần lại, nàng mới nhận ra khoảng cách giữa hai người gần đến mức có thể nghe rõ hơi thở của đối phương. Nàng vội đẩy nhẹ ra, lùi lại nửa bước, giọng có phần cứng nhắc.

"Đa tạ."

Tư Mã Huyền Du không đáp, chỉ lặng lẽ buông tay, nhưng ánh mắt hắn nhìn nàng lúc này có chút gì đó phức tạp, vừa như nhẹ nhõm vì nàng không sao, vừa như buồn bã vì thái độ xa cách nàng vẫn giữ.

Hai người tiếp tục bước lên, lần này Tư Mã Huyền Du đi sát hơn một chút, không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa tay đỡ nhẹ mỗi khi qua đoạn đá gồ ghề, không đợi nàng lên tiếng nhờ vả. Chiêu Tri Vy không từ chối, cũng không cảm ơn, chỉ im lặng nhận lấy sự giúp đỡ ấy như một điều hiển nhiên, trong lòng rối bời không biết nên đối xử với hắn ra sao.

Lên đến đỉnh, chùa Linh Thứu hiện ra giữa màn sương mỏng, mái ngói cong cong phủ rêu xanh, tiếng chuông chùa văng vẳng đâu đó, hòa cùng tiếng gió lay động chuông gió treo trước điện. Một vị lão hòa thượng ra đón, dẫn hai người vào chính điện dâng hương. Chiêu Tri Vy quỳ trước tượng Phật, chắp tay, nhắm mắt lại, môi khẽ mấp máy điều gì đó không thành tiếng. Tư Mã Huyền Du quỳ bên cạnh, cũng chắp tay, nhưng ánh mắt lại lén nhìn sang nàng nhiều hơn là nhìn tượng Phật trước mặt.

Dâng hương xong, lão hòa thượng mời hai người rút một quẻ xăm trước khi rời chùa. Chiêu Tri Vy rút một que, mở ra xem, chỉ thấy trên đó viết vỏn vẹn mấy chữ:

Duyên khởi vô thường, tâm định tất an.

Nàng cau mày, không hiểu rõ ý tứ, bèn đưa cho lão hòa thượng xem. Lão hòa thượng nhìn qua, mỉm cười hiền hòa, chỉ đáp một câu:

Duyên phận đến đi, vốn không do người định đoạt. Chỉ cần giữ được cái tâm an ổn, thì đường nào cũng thành đường về.

Chiêu Tri Vy im lặng, trong lòng dấy lên đôi phần suy ngẫm, nhưng chưa kịp hỏi thêm, đã thấy Tư Mã Huyền Du cũng rút một quẻ. Hắn mở ra xem, sắc mặt thoáng biến đổi, nhanh tay xếp lại, không cho Chiêu Tri Vy nhìn thấy.

"Huynh rút được gì?" Nàng tò mò hỏi.

"Không có gì đặc biệt." Tư Mã Huyền Du đáp, giọng nhẹ như gió thoảng, nhưng tay giấu tờ giấy sau lưng lại siết c.h.ặ.t hơn bình thường.

Chiêu Tri Vy nhìn thái độ khác lạ ấy, định giằng lấy xem, nhưng Tư Mã Huyền Du đã nhanh tay cất vào trong n.g.ự.c áo, tránh đi trước khi nàng kịp chạm tới.

"Trời cũng đã trưa, ta xuống núi ăn chút gì rồi về thôi." Hắn nói, cố ý lảng sang chuyện khác.

Chiêu Tri Vy nhíu mày nhìn hắn, trong lòng thầm nghĩ, quẻ xăm ấy rốt cuộc viết gì mà khiến hắn phải giấu giếm đến vậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.