Nhất Mộng Kinh Niên - Chương 4

Cập nhật lúc: 30/07/2026 02:01

“Cướp... cướp tân nương?”

Chiêu Tri Vy vội vàng xua tay, nhưng mặt vẫn chưa biết nên nhìn đi đâu cho phải.

“Phụ thân, người nghe con giải thích đã.”

“Giải thích?” Giọng ông trầm xuống theo kiểu mà nàng biết, không phải giận bình thường nữa rồi.

“Được, ta nghe.”

Chiêu Tri Vy hít một hơi.

“Hôm nay lúc con dẫn người đi tuần tra ở phía Tây, đi qua khu chợ thì gặp đoàn rước dâu, ban đầu con vốn định đi vòng đường khác, nhưng lại nghe thấy tiếng khóc từ trong kiệu hoa. Tiếng khóc kỳ lạ lắm, không phải khóc vì cảm động hay vì nhớ nhà, là tiếng của người đang cố nén lại điều gì đó. Con chặn kiệu lại hỏi.”

Chiêu Tri Vy ngừng một lúc, nhìn thẳng vào phụ mẫu.

“Phụ thân người biết gì không? Bên trong, tân nương bị trói cả hai tay.”

Trong đại sảnh bỗng yên tĩnh hẳn.

Chiêu phu nhân khẽ cau mày, đặt chén trà xuống.

“Bị trói?”

“Vâng.” Chiêu Tri Vy gật đầu.

“Nàng ấy nói mình đã có người trong lòng từ lâu. Nhưng cha mẹ vì muốn nịnh bợ nhà họ Trần nên ép gả. Nàng ấy bảo... nếu thật sự bị đưa vào phủ Trần, nàng ấy sẽ tự vẫn.”

Nàng thở dài, nhìn xuống tay mình.

“Con bảo họ thả người. Họ không chịu. Còn định đ.á.n.h con. Cho nên…”

Một khoảng dừng nhỏ.

Nàng cười ngượng nghịu, không phải cái cười đắc thắng, mà là cái cười của người biết mình vừa gây ra chuyện lớn nhưng không hối hận lắm.

“Con mới cướp.”

Đúng lúc ấy, quản gia từ ngoài tất tả bước vào, chưa kịp sắp xếp hơi thở đã quỳ xuống.

“Bẩm lão gia. Huyện nha vừa sai người đến báo… nhà họ Trần đã bị bắt.”

Chiêu lão gia sững người. "Bắt?"

“Huyện lệnh điều tra ra nhà họ Trần ép cưới, còn cấu kết với đám lưu manh định g.i.ế.c vị hôn phu của tân nương sau khi thành thân để diệt khẩu.”

Quản gia khom người thấp hơn, giọng khẽ lại. “Tiểu thư... thật sự cứu người.”

Chiêu lão gia đứng yên một lúc lâu.

Ông nhìn nữ nhi, đứa con gái đang đứng trước mặt ông với mái tóc còn hơi xộc xệch, gấu váy còn vương chút bụi đường. Muốn mắng. Câu mắng đã lên đến đầu lưỡi rồi.

Nhưng mắng thế nào được chứ.

Đứa nhỏ này từ bé đã vậy. Hễ gây họa là gây ra chuyện long trời lở đất, nhưng lần nào đứng lại nhìn cho kỹ, cũng thấy nó đang đứng về phía người cần được đứng cạnh.

Ông thở dài, dài hơn ông tưởng.

“Đi chép gia quy năm mươi lần.”

Chiêu Tri Vy lập tức méo mặt.

“Phụ thân, năm mươi lần thì tay con…”

“Chép thêm một trăm lần nữ tắc.”

“Phụ thân…”

“Ngày mai sẽ có lão sư đến dạy con lễ nghi và phép tắc, liệu mà học cho đàng hoàng.”

“Lễ nghi? Con…”

“Còn kháng cự, ta sẽ lấy hết đống binh khí con giấu dưới giường.”

Chiêu lão gia nhìn nữ nhi, đôi mắt khẽ nhướng lên. Ông thừa biết đứa con gái này của mình yêu đống binh khí đó như mạng.

Chiêu Tri Vy sững người. Phụ thân sao lại biết nàng lén giấu binh khí chứ?

“Con nghe lời là được chứ gì?”

Nàng cúi đầu rất nhanh, xoay người đi như sợ ông đổi ý thêm lần nữa.

Đi được vài bước, lại dừng lại.

“Phụ thân.”

Ông không nhìn lên. “Còn gì nữa?”

Có một khoảng lặng nhỏ, không phải nàng đang nghĩ, mà như đang cân nhắc xem có nên nói không.

“Người bớt giận nhé. Nếu không tóc bạc hết thì con biết nhận ai làm phụ thân.”

Rồi nàng chạy mất, tiếng bước chân nàng xa dần vào sân trong.

Chiêu phu nhân không nhịn được bật cười.

Chiêu lão gia cầm chén trà lên, nhìn theo bóng nàng khuất sau hàng cột, cuối cùng cũng chỉ lắc đầu. Không phải vì bất lực, mà vì có đôi khi chính ông cũng không biết nên giáo huấn đứa con gái này như nào cho thích hợp.

Kinh thành.

Tiếng chuông triều sớm ngân vang, các vị bá quan văn võ đứng kín Kim Loan điện.

Tất cả đều cúi gằm mặt, không ai dám nhìn thẳng vào vị đang đứng trên bậc ngọc, phía sau là Hoàng thượng uy nghiêm đang ngồi trên long ỷ, ông nhìn người đang đứng dưới bậc ngọc, ánh mắt tràn đầy tự hào.

Theo ánh mắt ông, đó là Tư Mã Huyền Du vẫn mặc trường bào màu trắng như năm nào, nhưng không còn là cậu thiếu niên ngày ấy nữa.

Thay vào đó, người ta biết đến hắn với sự kính sợ với đôi mắt luôn bình tĩnh, cứ như mọi chuyện xảy ra đều không liên quan đến hắn.

Mười bảy tuổi dự triều. Mười chín tuổi cùng Hoàng thượng xử lý quốc sự. Hai mươi tuổi giám quốc.

Đến nay, ngay cả những lão thần mà Hoàng thượng kính trọng cũng không dám dùng hai từ “trẻ tuổi” để nhắc về hắn nữa.

“Bẩm điện hạ, phản đảng cấu kết ngoại dịch đã bị bắt giữ toàn bộ. Nhưng… kẻ cầm đầu đã nhân lúc hỗn loạn mà lẫn vào đám dân thường, đã mất dấu.”

Tư Mã Huyền Du cầm tờ giấy ghi lời khai của đám phản tặc, ánh mắt vẫn bình tĩnh nhàn nhạt cất giọng đầy uy nghiêm.

“Là dư đảng tiền triều. Tra thật kỹ cho bản thái t.ử, những kẻ bị uy h.i.ế.p tham gia, xét tình tiết mà giảm án. Những kẻ tự nguyên, đày đi làm khổ dịch.”

“Thái t.ử anh minh.”

Các quan đại thần đồng loạt quỳ xuống thể hiện sự cung kính với Tư Mã Huyền Du.

Suy nghĩ một lúc, Tư Mã Huyền Du nhìn về phía Hoàng thượng.

“Phụ hoàng, nhi thần đã cho người điều tra về chuyện năm đó của Chiêu gia.”

Nghe đến hai chữ “Chiêu gia”, các đại thần bên dưới bắt đầu xôn xao.

“Chiêu gia? Chính là Vũ An Quốc Công, Chiêu Kính Đình lúc trước sao?”

“Chuyện đã lâu như vậy rồi, sao còn nhắc lại?”

Hoàng thượng ngồi trên long ỷ nhướn mày nhìn con trai.

“Nói trẫm nghe xem, con điều tra được gì.”

Tư Mã Huyền Du giơ tay, ra hiệu cho người của mình mang lên những thứ mà hắn đã tìm thấy được.

Ngay lập tức, một thị vệ nâng một chiếc khay gỗ tiến vào đại điện. Trên khay là mấy quyển sổ cũ đã ngả màu cùng một xấp thư tín được niêm phong cẩn thận.

“Phụ hoàng, người năm đó tố cáo Chiêu gia cấu kết phản quân là Vương thái sư lúc trước, nhưng Vương thái sư và Chiêu lão gia lúc đó rất thân thiết. Vì vậy nhi thần mới nghi ngờ.”

Tư Mã Huyền Du cầm lên một quyển sổ ghi chép, rồi đưa mắt ra hiệu cho thị vệ dâng những thứ trên khay lên trước Hoàng thượng.

“Theo những ghi chép này, chỉ nửa năm trước khi Chiêu gia bị kết tội, Vương thái sư đã bí mật qua lại với Lý Lân, lúc bấy giờ là Thị lang Hộ Bộ. Trong khoảng thời gian đó, hai người nhiều lần gặp mặt ở biệt viện phía tây thành, đồng thời còn có những khoản ngân lượng lớn không rõ nguồn gốc được chuyển vào phủ Vương thái sư.”

Vừa dứt lời, sắc mặt của không ít đại thần đã thay đổi, có người chột dạ, cũng có người cảm thấy tiếc thay cho Chiêu gia.

Tư Mã Huyền Du không dừng lại, tiếp tục.

“Nhi thần tiếp tục điều tra thì phát hiện người phụ trách áp giải chứng cứ của Chiêu gia năm đó đã bị sát hại, những nhân chứng từng đứng ra cáo buộc Chiêu gia sau đó cũng lần lượt mất tích. Còn Vương thái sư, chỉ mấy năm sau đã lấy lý do sức khỏe không ổn mà cáo lão hồi hương. Nhưng người của nhi thần về quê của ông ta thăm dò thì phát hiện Vương thái sư chiêu mộ binh mã, xây dựng mật thất, qua lại với nhiều cựu thần tiền triều có mưu tạo phản. Tất cả đều được Cẩm Y Vệ điều tra rõ ràng.”

Tư Mã Huyền Du khẽ phất tay, Cẩm Y vệ lập tức dâng lên một quyển sổ.

“Phụ hoàng, Vương thái sư chưa từng hồi hương dưỡng lão. Ông ta chỉ mượn danh cáo lão để che mắt triều đình, âm thầm bồi dưỡng thế lực suốt nhiều năm. Giờ đây đội quân của ông ta ngày càng lớn mạnh, liên tục làm loạn khắp vùng Tây Nam, ức h.i.ế.p dân lành.”

Tư Mã Huyền Du ngẩng đầu nhìn Hoàng thượng, ánh mắt kiên định.

“Khẩn xin phụ hoàng cho nhi thần dẫn binh dẹp loạn, trả lại sự trong sạch cho Chiêu gia.”

Cả đại điện rơi vào im lặng, vài vị đại thần khẽ thì thầm với nhau chuyện gì đó.

Một lát sau, Hình bộ Thượng thư bước ra.

“Bệ hạ, thần cho rằng việc này không ổn.”

“Nói rõ hơn cho trẫm nghe xem.”

“Bệ hạ, Vương thái sư tuy có dấu hiệu mưu phản, nhưng thế lực Tây Nam đã ăn sâu bén rễ nhiều năm. Thái t.ử điện hạ thân là quốc bản, sao có thể tự mình dấn thân vào chốn hiểm nguy?”

Ngay lập tức, vài vị đại thần đồng loạt phụ họa.

“Thần tán thành. Xin Bệ hạ nghĩ lại, xin Thái t.ử nghĩ lại.”

“Bệ hạ, Đại Ninh chúng ta không thể thiếu thái t.ử.”

Tư Mã Huyền Du quay lại nhìn các vị đại thần, kiên định cất lời.

“Chính vì ta là Thái t.ử, càng không thể để các tướng sĩ liều mạng dẹp loạn, còn bản thân ta thì ở kinh thành hưởng thái bình. Mười năm trước, Chiêu gia vì bảo vệ xã tắc mà bị vu oan. Bây giờ…”

Tư Mã Huyền Du quỳ xuống.

“Nhi thần xin tự mình đòi lại công bằng cho họ.”

Hoàng thượng nhìn con trai thật lâu, ông vuốt nhẹ chòm râu đã có vài phần bạc của mình.

Ông nhớ đến thiếu niên ngày nào vẫn còn cần mình kề bên dạy bảo từng chiến thuật, kế sách.

Chớp mắt… thiếu niên ấy đã đủ bản lĩnh đứng trước bá quan văn võ xin lĩnh binh dẹp loạn.

“Thái t.ử, con có biết một khi rời khỏi kinh thành, sinh t.ử sẽ không còn do chính con quyết định nữa?”

“Nhi thần biết.”

“Con không sợ?”

Tư Mã Huyền Du khẽ lắc đầu.

“Nếu ngay cả nhi thần cũng sợ… vậy ai sẽ trả lại công đạo cho trung thần. Lúc đó, Đại Ninh chúng ta chắc chắn không trụ vững.”

Hoàng thượng chậm rãi gật đầu đứng dậy khỏi long ỷ.

“Được, trẫm chuẩn cho con. Truyền lệnh của trẫm, phong Thái t.ử làm Đại Nguyên Soái thống lĩnh ba mươi vạn đại quân tiến về Tây Nam bình phản.”

Cả triều nghe xong đồng loạt quỳ xuống.

“Bệ hạ anh minh!”

“Thái t.ử điện hạ thiên tuế!”

Chuông triều vừa dứt, Kim Loan điện trả lại sự tĩnh lặng của nó.

Các đại thần lần lượt lui ra, tiếng bước chân dần thưa.

Một vị quan trẻ đưa tay lên lau mồ hôi trên trán. Không phải vì nóng, mà vì đứng trước một số người, người ta tự nhiên thấy mình phải dùng nhiều sức hơn để thở bình thường.

"Đứng trước Thái t.ử điện hạ đúng thật là… phải học quen dần thôi." Anh ta lầm bầm.

Lão thần đứng cạnh khẽ cười, không nói gì ngay, chỉ nhìn về phía bóng lưng áo trắng đang đi qua hành lang, bước chân đều và chậm như người không bao giờ vội.

"Ngươi vào triều chưa lâu nên chưa biết." Ông nói, giọng chậm rãi.

"Năm đó Thái t.ử điện hạ mới mười mấy tuổi. Cả Đông cung ngày nào cũng có tiếng cười, tiếng của điện hạ, tiếng của tiểu cô nương con nhà Vũ An Quốc Công vào cung chơi cùng ngài."

Ông dừng lại.

"Chỉ là từ khi Chiêu gia nhận chỉ đến biên ải, tiểu cô nương đó cũng đi. Điện hạ đã không còn cười nữa."

Tin Thái t.ử lĩnh binh dẹp loạn nhanh ch.óng truyền khắp Đại Ninh.

Mà ở nơi biên ải xa xôi.

Chiêu Tri Vy vẫn chưa biết.

Người nàng nhớ suốt mười năm đang vì Chiêu gia… mà dẫn quân ra trận.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhất Mộng Kinh Niên - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD