Nhất Mộng Kinh Niên - Chương 6
Cập nhật lúc: 30/07/2026 03:01
Sau khi nghe tin Chiêu tiểu thư một mình cưỡi ngựa đi trước, điện hạ đã lập tức lệnh đại quân lên đường, mặc kệ cái gì mà nghỉ ngơi ba ngày mà trước đó ngài ấy nói.
“Đáng lẽ giờ này Chiêu tiểu thư đã đến rồi mới phải. Nhưng chúng ta đã ngồi đây cả buổi chiều, hoàn toàn không thấy động tĩnh gì.”
Tư Mã Huyền Du khẽ gật đầu, không nói thêm.
Bên dưới, phố lớn bỗng ồn ào. Một cô nương trẻ bị mấy tên say rượu chặn lại giữa đường, tiếng khóc sợ hãi vọng lên đến tận lầu.
Tư Mã Huyền Du đã để ý động tĩnh bên dưới, hắn liếc mắt ngụ ý kêu Lâm Phong xuống dưới xem thử, nếu cần thì giúp người ta.
Lâm Phong vừa đứng dậy chưa kịp bước đi thì có tiếng vó ngựa từ ngoài thành chạy đến, rồi tiếng giày nhảy xuống từ lưng ngựa. Gọn, dứt khoát, và một giọng nói cất lên, không lớn nhưng rõ từng chữ.
"Buông nàng ấy ra."
Một cô nương đứng giữa phố, một tay cầm trường kiếm bên hông.
Mấy tên say cười ầm.
“Lại thêm một mỹ nhân, muốn cùng chúng ta vui vẻ sao?”
“Ta chỉ nói một lần. Thả người. Nếu không… thanh kiếm này của ta không có mắt đâu.” Giọng người kia bình thản đến kỳ lạ.
“Nè tiểu cô nương, nàng đây là hóa thân thành nữ hiệp sĩ sao? Không sao, bọn ta đây rất thích.”
Một trong những tên đàn ông đó đưa tay chạm vào mặt cô nương đó, khiến nàng tức giận mà lập tức tung quyền vào người hắn.
Một quyền, một cước. Hai tên ngã xuống trước khi kịp phản ứng. Tên thứ ba rút đao, cô nương kia nghiêng người né, tay trái giữ cổ tay đối phương, tay phải đoạt đao trong một động tác gọn đến mức những người đứng xem đều ngẩn ra một nhịp.
Lâm Phong nhíu mày. “Cô nương này thân thủ không tệ.”
Tư Mã Huyền Du không trả lời. Hắn vẫn nhìn xuống, bình thản như đang xem một việc bình thường.
Cho đến khi người kia xoay người, và trong lúc đó, chiếc túi thơm bên hông khẽ lộ ra.
Đường kim xiêu vẹo. Màu chỉ xanh nhạt đã hơi bạc theo năm tháng.
Hắn nhớ chiếc túi thơm đó.
Năm đó trước khi Chiêu gia xảy ra chuyện, có một lần Chiêu Tri Vy chạy đến Đông Cung, khóc vì không thêu được, bảo tay nàng sinh ra không phải để cầm kim. Hắn ngồi cạnh, nhìn nàng một lúc, rồi không nói gì.
Chỉ là hôm sau lặng lẽ đến tìm Mẫu hậu.
Hắn không nói lý do. Chỉ bảo muốn học thêu.
Hoàng hậu ngạc nhiên đến mức dừng tay giữa chừng, nhìn hắn một lúc rồi bật cười. Cái cười mà về sau hắn hiểu ra là cười vì hiểu, không phải cười vì buồn cười.
Bà dạy hắn từng mũi kim, kiên nhẫn hơn hắn từng thấy bà với bất kỳ việc gì khác.
Hắn học ba ngày.
Thêu đi thêu lại không dưới hai mươi lần.
Kết quả cuối cùng vẫn không ra hình thù gì cho ra hồn, nhưng Mẫu hậu bảo được rồi, đủ rồi.
Hắn gửi nó vào biên ải theo bức thư lần đó, nhưng sau đó lại không nhận được hồi âm. Hắn cũng không biết nàng có nhận được bức thư cùng chiếc túi thơm đó không.
Cuối cùng, hôm nay hắn cũng được biết.
Mười năm.
Chiếc túi thơm đã bạc màu, có lẽ nàng luôn mang theo nó bên mình.
Ánh mắt Tư Mã Huyền Du dừng lại rất lâu trên chiếc túi thơm nhỏ đang đung đưa theo từng bước chân của nàng dưới phố.
Rồi khóe môi hắn khẽ cong lên, nhẹ đến mức chính hắn cũng gần như không nhận ra. Nhưng Lâm Phong đứng cạnh thì đã nhìn thấy.
Bao nhiêu năm theo hầu, đây là lần đầu tiên.
Tư Mã Huyền Du thu hồi ánh mắt, giọng vẫn bình tĩnh như thường. “Lâm Phong.”
“Có thuộc hạ.”
“Chọn mười ám vệ. Theo bảo vệ nàng.”
Một khoảng dừng.
“Nếu để nàng phát hiện, các ngươi tự đến lĩnh phạt.”
“Thuộc hạ tuân lệnh.”
Dưới phố, Chiêu Tri Vy phủi bụi trên tay, quay sang cười với cô nương vừa được cứu, cái cười tự nhiên của người không nghĩ mình vừa làm gì to tát lắm.
Hai người đứng dưới phố, trao đổi qua lại một lúc lâu về cái gì đó. Tư Mã Huyền Du không hiểu chuyện của nữ nhi, nhưng hắn thấy Chiêu Tri Vy rất vui, nàng cười rất tươi.
Bên dưới phố, Chiêu Tri Vy không biết rằng từ giây phút ấy, phía sau nàng đã có mười bóng đen lặng lẽ theo sát.
Cũng không biết rằng người nàng nhớ suốt mười năm, kẻ mà nàng thầm nghĩ chắc đã quên mùi hạt dẻ cháy, đã quên một đứa trẻ hay chạy khắp Đông cung, lúc này, đang dùng ánh mắt dịu dàng nhất trong mười năm nay dõi theo bóng lưng nàng.
Sau gần nửa tháng rong ruổi trên lưng ngựa, dầm mưa dãi nắng, cuối cùng Chiêu Tri Vy cũng nhìn thấy bóng dáng tường thành kinh đô hiện ra phía chân trời.
Nàng ghìm cương, để con ngựa đen chậm rãi bước lại gần hơn.
Bốn chữ "Kinh Thành Đại Ninh" được khắc trên tấm biển lớn treo trên cổng thành, nét chữ vẫn sắc sảo như trong ký ức.
Mười năm.
Mười năm trước, nàng rời khỏi nơi này khi còn là một đứa trẻ chưa hiểu sự đời, mười năm sau, nàng trở về với dáng vẻ điềm đạm hơn xưa, nhưng vẫn còn đó là chút tinh nghịch trong ánh mắt.
Cảnh vật trước mắt dường như vẫn vậy, vẫn là tường thành cao v.út, vẫn là dòng người tấp nập ra vào. Nhưng lại có cảm giác xa lạ đến khó tả, như thể nàng đang nhìn về một giấc mộng đã cũ.
Gió thổi qua, mang theo hơi thở quen thuộc của kinh thành.
Nàng hít sâu một hơi, n.g.ự.c khẽ nghẹn lại.
Khóe môi từ từ cong lên, có chút run rẩy.
“Ta trở về rồi.”
Giọng nói nhỏ đến mức chỉ đủ để chính nàng nghe thấy.
Con ngựa đen dường như cảm nhận được tâm tình của chủ nhân, hí vang một tiếng dài rồi chậm rãi tiến vào thành, từng bước một, như đang cùng nàng bước qua mười năm xa cách.
Phủ Vũ An Quốc Công
Cánh cổng lớn của Vũ An Quốc Công phủ đã được mở rộng từ sáng sớm.
Gia nhân trong phủ đứng thành hai hàng ngay ngắn, ai nấy đều thấp thỏm, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía cuối con phố, không giấu nổi vẻ mong ngóng.
Đã mười năm rồi tiểu thư nhà họ mới trở về.
Đột nhiên, từ xa vọng lại tiếng vó ngựa dồn dập.
Một thân ảnh khoác áo màu tím phi ngựa lao đến, tà áo tung bay trong gió, dáng người nhanh nhẹn khiến người ta không khỏi ngẩn ra nhìn.
Đến khi khoảng cách chỉ còn vài bước chân, thiếu nữ ấy ghìm mạnh dây cương.
Con chiến mã hí lên một tiếng, dựng hai vó trước lên không trung rồi đáp xuống, dừng hẳn ngay trước cổng phủ.
Chiêu Tri Vy nhanh nhẹn nhảy xuống ngựa, đôi chân vừa chạm đất đã hơi loạng choạng vì đường xa mệt mỏi, nhưng ánh mắt nàng vẫn sáng rực, không giấu nổi sự nôn nóng.
Ngay lúc ấy.
Một giọng nói quen thuộc, mang theo chút run rẩy khó nhận ra, vang lên từ phía cổng phủ.
“Vy Vy.”
Nam t.ử đứng trước cửa phủ, mặc bộ y phục màu lam đậm, dáng người cao ráo thẳng tắp, gương mặt tuấn tú giờ đã nhiều thêm vài phần trưởng thành so với ký ức của nàng. Nụ cười trên môi hắn dịu dàng, nhưng ánh mắt lại ươn ướt, như đang cố kìm nén một điều gì đó.
Chiêu Tri Vy ngẩn người tại chỗ.
Đôi mắt nàng, vốn vẫn còn sáng rực vì phấn khích, bỗng chốc đỏ hoe.
Bao nhiêu năm bôn ba nơi biên ải, bao nhiêu đêm nàng nằm nhìn trời sao mà nhớ về gương mặt này, giờ đây hiện ra trước mắt, chân thực đến mức khiến nàng nghẹn lời.
“...Đại ca. Là đại ca sao?”
Hai tiếng gọi vỡ ra, mang theo cả mười năm nhung nhớ.
Chiêu Minh mỉm cười, nhưng khóe mắt đã cong lên, ươn ướt.
“Mười năm không gặp, không nhận ra đại ca nữa sao?”
Vừa dứt lời, Chiêu Tri Vy đã không kìm được nữa, chạy ào tới.
“Đại ca!”
Nàng lao thẳng vào lòng hắn, y hệt như những ngày còn thơ bé, khi còn là một tiểu nha đầu suốt ngày bám theo sau lưng huynh trưởng, khóc nhè đòi bế.
Chiêu Minh khẽ lảo đảo một chút vì cú lao tới bất ngờ, nhưng vẫn kịp đưa tay ôm c.h.ặ.t lấy muội muội, như sợ chỉ cần lơi lỏng một chút, nàng sẽ lại biến mất thêm mười năm nữa.
Hắn bật cười, giọng khàn đi.
“Vẫn là cái tính hấp tấp này, chẳng thay đổi chút nào.”
Chiêu Tri Vy vùi mặt vào n.g.ự.c hắn, giọng nghèn nghẹn.
“Đại ca nhớ muội không?”
Chiêu Minh im lặng một thoáng, bàn tay khẽ siết c.h.ặ.t hơn trên vai nàng.
“Nhớ. Ngày nào cũng nhớ.”
Một câu nói đơn giản, nhưng chứa cả mười năm dài đằng đẵng.
Chiêu Tri Vy ngẩng đầu lên nhìn hắn, mắt vẫn còn ngấn nước nhưng đã cười.
“Huynh cao hơn rồi.”
Chiêu Minh bật cười thành tiếng, tay đưa lên xoa nhẹ mái tóc nàng, động tác dịu dàng như dỗ dành một đứa trẻ.
“Đương nhiên. Huynh mà không cao lên chẳng lẽ để tiểu nha đầu muội cười ta sao?”
Dừng một thoáng, Chiêu Minh nói tiếp.
“Muội cũng lớn rồi. Lớn đến mức đại ca suýt không nhận ra.”
Mười năm.
Tiểu nha đầu ngày nào chỉ biết chạy lon ton theo sau lưng hắn, khóc nhè vì bị trêu, giờ đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp, mang theo khí chất của người từng trải sương gió nơi biên ải.
Chỉ là...
Đôi mắt sáng ngời ấy.
Nụ cười rạng rỡ, có chút ngổ ngáo ấy.
Vẫn không hề thay đổi, vẫn là muội muội mà hắn từng cõng trên lưng chạy khắp hoa viên năm nào.
Hai người dắt nhau bước vào phủ, gia nhân xung quanh nhìn cảnh huynh muội đoàn tụ mà không khỏi rơm rớm nước mắt.
Trong sảnh chính, Chiêu Minh đích thân rót một chén trà nóng, đặt trước mặt muội muội.
“Uống chút trà cho ấm bụng.”
Một lúc lâu, cả hai chỉ lặng lẽ nhìn nhau, như muốn khắc ghi lại từng đường nét đã đổi thay của đối phương sau mười năm xa cách. Cuối cùng, Chiêu Minh mới lên tiếng, giọng có chút dè dặt.
“Lần này đi đường có gây họa không?”
Chiêu Tri Vy lập tức ngẩng phắt đầu lên, phản bác không chút do dự.
“Muội ngoan lắm.”
Chiêu Minh chỉ im lặng nhìn nàng.
Ánh mắt ấy như xuyên thấu tất cả.
Chiêu Tri Vy bị nhìn đến mức chột dạ, ho khẽ một tiếng, cố tình lảng tránh ánh mắt huynh trưởng.
“Chỉ... đ.á.n.h vài tên lưu manh thôi mà.”
Chiêu Minh bất đắc dĩ bật cười, lắc đầu.
“Quả nhiên vẫn là muội muội của ta.”
Chiêu Minh nhấp ngụm trà, sau đó nói tiếp.
“Mười năm nay tuy ta ở kinh thành, nhưng chuyện của muội thì ta nắm rõ trong lòng bàn tay.”
“Chẳng phải là phụ thân sao? Cứ vài bữa nửa tháng người sẽ gửi thư về kinh một lần mà.”
Chiêu Minh khẽ lắc đầu, đôi mắt khẽ cụp xuống.
“Chính là cái vị ở Đông cung.”
“Đại ca, ý huynh là…”
“Rồi muội sẽ hiểu.”
Chiêu Tri Vy hơi ngơ ra, không hiểu lời nói của đại ca mình là có ý gì.
