Nhất Mộng Kinh Niên - Chương 7
Cập nhật lúc: 30/07/2026 03:01
Trong cung có nội thị đến truyền khẩu dụ, giọng điệu trang trọng vang khắp đại sảnh.
"Hoàng thượng biết Chiêu tiểu thư đã hồi kinh, truyền tiểu thư ngày mai vào cung diện thánh."
Chiêu Tri Vy hành lễ, nghiêm trang nhận khẩu dụ.
“Xin công công thay thần nữ tạ ơn Hoàng thượng.”
Ngừng một chút, nàng nói tiếp, giọng điềm tĩnh nhưng kiên định.
“Chỉ là thần nữ không dám lĩnh mệnh.”
Nội thị sững lại, không giấu nổi vẻ kinh ngạc.
“Chiêu tiểu thư...”
Chiêu Tri Vy chậm rãi cất lời, từng chữ đều rõ ràng, như đã suy nghĩ kỹ càng từ lâu.
“Chiêu gia chịu oan nhiều năm, nay được trở về kinh là nhờ long ân của bệ hạ, thần nữ trong lòng cảm kích khôn xiết. Nhưng phụ thân và mẫu thân vẫn còn trên đường, chưa về đến kinh thành. Thần nữ là phận con cái, không dám đi trước trưởng bối để một mình diện kiến thánh nhan.”
Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt chân thành.
“Xin được đợi phụ mẫu hồi kinh, sau đó cả nhà cùng vào cung diện thánh.”
Nội thị nhìn nàng thật lâu, trong lòng thầm đ.á.n.h giá thiếu nữ trước mặt. Vừa có khí chất mạnh mẽ của người luyện võ, lại vừa giữ được lễ nghĩa gia phong.
Cuối cùng, ông ta mỉm cười, gật đầu.
“Lão nô sẽ chuyển lời đến Hoàng thượng.”
“Đa tạ lão công công.”
Sau khi nội thị rời đi, Chiêu Minh đứng bên cạnh quan sát toàn bộ, trong lòng dâng lên một niềm tự hào khó tả. Hắn nhìn muội muội, ánh mắt nhiều thêm vài phần tán thưởng.
“Vy Vy thật sự trưởng thành rồi.”
Không chỉ là dáng vóc, mà cả cách xử sự, cách ăn nói, đều đã chín chắn hơn hắn tưởng rất nhiều.
Chiêu Tri Vy chống hai tay bên hông, nhướng mày nhìn hắn, khóe môi cong lên tinh nghịch.
“Đại ca nghĩ muội vẫn là đứa trẻ suốt ngày đòi ăn kẹo hồ lô sao?”
Chiêu Minh chỉ cười, không đáp, nhưng trong lòng thầm nghĩ: dù có trưởng thành đến đâu, trong mắt hắn, nàng vẫn mãi là muội muội bé nhỏ ngày nào.
Đêm Thất Tịch
Ngày hôm đó là lễ Thất Tịch.
Đêm xuống, sắc trời dần chuyển từ cam sang tím thẫm.
Khắp kinh thành, đèn l.ồ.ng được treo kín các con phố, ánh sáng ấm áp hắt lên những gương mặt rạng rỡ của người qua kẻ lại.
Tiếng cười nói, tiếng đàn tiếng sáo từ ngoài phố vọng cả vào trong phủ, len lỏi qua từng khe cửa, khiến lòng người cũng xao động theo.
Chiêu Tri Vy nằm dài trên mái hiên, gối đầu lên hai tay, lặng lẽ ngắm nhìn bầu trời đầy sao. Đây là thói quen nàng mang theo từ những năm tháng ở biên ải, mỗi khi buồn bã hay nhớ nhà, nàng đều leo lên một nơi cao nào đó, nhìn trời mà nghĩ về kinh thành xa xôi.
Giờ đây, nàng đã về đến nơi mình từng mơ ước, vậy mà trong lòng vẫn có một khoảng trống khó gọi tên.
Nàng khẽ quay đầu, định gọi huynh trưởng ra cùng ngắm sao như bao lần vẫn tưởng tượng.
“Ủa?”
Xung quanh vắng lặng.
“Đại ca đâu rồi?”
Ban chiều rõ ràng còn thấy hắn quanh quẩn trong phủ, cùng nàng dùng bữa tối, cùng nàng ngồi trò chuyện. Vậy mà chẳng biết từ lúc nào đã biến mất không một dấu vết.
Nàng ngồi dậy, đi tìm khắp phủ, từ thư phòng đến hậu viện, đều không thấy bóng dáng huynh trưởng đâu.
Cuối cùng đành hỏi quản gia.
Quản gia chỉ mỉm cười bí ẩn, khẽ cúi đầu.
“Đại công t.ử nói có chút việc cần xử lý, dặn tiểu thư cứ nghỉ ngơi sớm.”
Chiêu Tri Vy bĩu môi, trong lòng có chút không vui.
“Có việc gì còn quan trọng hơn việc ở nhà cùng muội muội chứ?”
Ở trong phủ thêm một lúc, ngồi một mình giữa không gian tĩnh lặng trong khi ngoài kia náo nhiệt tiếng cười, nàng càng lúc càng thấy buồn chán, lòng dạ cứ bồn chồn không yên.
Cuối cùng, nàng quyết định không chờ đợi nữa.
Nàng bước vào khuê phòng, bắt đầu sửa soạn.
Chẳng biết qua bao lâu, Chiêu Tri Vy đứng trước gương đồng, ngắm nhìn bản thân.
Đã lâu lắm rồi, nàng chưa từng ăn mặc như thế này.
Suốt mười năm ở biên ải, thứ nàng khoác trên người luôn là bộ kỵ trang gọn gàng, chất liệu dày dặn để tiện cưỡi ngựa múa kiếm, mái tóc cũng chỉ b.úi cao đơn giản, cài một chiếc trâm gỗ thô sơ cho gọn, đôi khi còn buộc bằng dải vải để tiện xông pha trận mạc.
Nhưng đêm nay, nàng lại chọn một bộ y phục hoàn toàn khác.
Một bộ xiêm y mang sắc hồng nhạt như cánh hoa đào mới nở, chất lụa mềm mại rủ xuống theo từng bước chân, viền tay áo và tà váy được thêu chỉ bạc tinh xảo hình những đóa hoa nhỏ li ti. Dải lụa thắt ngang eo cùng tông màu, buông xuống hai bên tạo thành những đường cong mềm mại theo dáng người.
Mái tóc đen mượt khéo léo vấn thành một b.úi cao mềm mại, đơn giản mà thanh nhã. Phần tóc còn lại buông dài phía sau như thác nước. Trên b.úi tóc cài một cây trâm bạc chạm khắc hình hoa mẫu đơn nhỏ, lấp lánh dưới ánh nến trong phòng. Vài lọn tóc mai được để buông tự nhiên hai bên gò má, tôn lên nét dịu dàng hiếm thấy trên gương mặt vốn quen với gió cát và kiếm quang.
Nàng đứng trước gương, tự mình cũng thấy có chút lạ lẫm.
Người trong gương không còn là nữ hiệp mặc kỵ y oai phong cưỡi ngựa múa kiếm nơi biên ải, mà là một thiếu nữ khuê các dịu dàng, mang dáng vẻ đúng như thân phận tiểu thư Chiêu gia mà nàng chưa từng có cơ hội thể hiện.
Nàng khẽ mỉm cười với hình ảnh phản chiếu, rồi quay người, lặng lẽ đi ra cửa sau, tránh ánh mắt của gia nhân trong phủ.
Phố Đêm
Phố đêm đông nghịt người.
Đèn hoa treo kín hai bên đường, ánh sáng vàng ấm nhuộm cả một con phố dài.
Tiếng đàn, tiếng sáo, tiếng rao bán hàng hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản nhạc náo nhiệt riêng biệt của đêm hội.
Chiêu Tri Vy vừa đi vừa nhìn ngó khắp nơi, ánh mắt sáng rực như đứa trẻ lần đầu được ra phố. Tà váy hồng khẽ lay động theo từng bước chân, thu hút không ít ánh nhìn của người qua đường.
Đúng lúc nàng dừng chân trên một cây cầu đá, tựa người vào lan can, ngắm nhìn ánh đèn phản chiếu lung linh trên mặt nước.
Một cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo hương hoa quế thoang thoảng.
Không biết từ lúc nào.
Một nam nhân mặc toàn thân hắc y đã đứng trước mặt nàng, xuất hiện lặng lẽ đến mức nàng không hề hay biết.
Trên mặt hắn đeo một chiếc mặt nạ màu đen, chỉ để lộ đôi mắt sâu thẳm như màn đêm không đáy, nhưng lại ẩn chứa một tia sáng ấm áp khó nhận ra.
Chiêu Tri Vy giật mình, theo bản năng đặt tay lên chuôi kiếm giấu trong tay áo, người khẽ lùi lại nửa bước, cảnh giác.
“Ngươi là ai?”
Nam nhân khẽ nghiêng đầu, dường như có chút thích thú trước phản ứng cảnh giác ấy.
Giọng nói trầm thấp vang lên, hoàn toàn xa lạ, như cố tình được che giấu.
“Ta là ai không quan trọng.”
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt dịu đi.
“Quan trọng là... cô nương có muốn cùng ta đi dạo lễ hội không?”
Chiêu Tri Vy sững người.
Nàng còn tưởng đối phương định giở trò côn đồ giữa phố đông, tay đã sẵn sàng rút kiếm.
Không ngờ lại chỉ là một câu mời kỳ lạ như vậy.
Nàng nhíu mày, giọng vẫn còn chút đề phòng.
“Ta và ngươi quen nhau sao?”
“Không.” Nam nhân đáp gọn, không hề né tránh.
“Vậy vì sao lại tìm ta?”
Hắn im lặng một lát, như đang cân nhắc câu trả lời.
“Chỉ là... giữa biển người đông đúc này, ta cảm thấy cô nương rất hợp để cùng ta ngắm đêm Thất Tịch.”
Lý do thật kỳ quái, thậm chí có phần trẻ con.
Chiêu Tri Vy đáng lẽ nên xoay người rời đi ngay lập tức, coi đó là lời trêu chọc của một kẻ rảnh rỗi.
Nhưng không hiểu vì sao, đứng trước người này, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm ấy, nàng lại không cảm thấy một chút nguy hiểm nào.
Ngược lại... trong lòng còn dâng lên một cảm giác bình yên khó tả, như thể đã từng đứng ở nơi này, cùng người này, không chỉ một lần.
Như thể... dù người này có là ai đi chăng nữa thì cũng sẽ không bao giờ làm hại nàng.
Suy nghĩ ấy khiến chính nàng cũng thấy buồn cười cho bản thân.
Mới gặp lần đầu, chỉ vài câu trao đổi ngắn ngủi, vậy mà lại sẵn lòng tin tưởng một người xa lạ đến vậy.
Chiêu Tri Vy mím môi, ngón tay khẽ buông lỏng chuôi kiếm.
Sau một hồi do dự, nàng ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt sau lớp mặt nạ đen.
Cuối cùng vẫn khẽ gật đầu.
“...Được.”
Nam nhân áo đen dường như khựng lại trong chốc lát, như không ngờ nàng lại đồng ý dễ dàng đến vậy.
Rồi hắn chậm rãi đưa tay vào trong ống tay áo, lấy ra một chiếc mặt nạ màu trắng tinh khôi.
“Đeo nó đi.”
Chiêu Tri Vy nhận lấy, ngắm nghía chiếc mặt nạ trong tay.
“Tại sao?”
“Đêm Thất Tịch, mang mặt nạ sẽ thú vị hơn.”
Giọng hắn khẽ trầm xuống, mang theo chút gì đó dịu dàng khó tả.
Nàng không nghi ngờ nữa, đưa tay định tự mình đeo lên, nhưng nam nhân đã nhẹ nhàng đưa tay ra, cầm lấy chiếc mặt nạ từ tay nàng.
“Để ta.”
Động tác của hắn rất cẩn thận, có chút run rẩy, như đang nâng niu một báu vật quý giá nhất trần đời.
Chiếc mặt nạ trắng từ từ che đi nửa khuôn mặt nàng, chỉ để lộ đôi mắt sáng và bờ môi khẽ mím lại vì hồi hộp.
Một đen.
Một trắng.
Hai người đứng giữa ánh đèn rực rỡ của đêm hội, giữa dòng người tấp nập mà chẳng ai để ý.
Nam nhân thu tay về, ánh mắt sau lớp mặt nạ đen dường như dịu lại, chứa đựng một điều gì đó sâu xa hơn cả lời hắn nói ra.
Khẽ nói, giọng nhỏ đến mức chỉ đủ để nàng nghe thấy.
“Đi thôi.”
Chiêu Tri Vy gật đầu, khóe môi khẽ cong lên sau lớp mặt nạ trắng.
Hai người sóng vai bước vào dòng người đông đúc, hòa mình vào ánh đèn hoa và tiếng cười nói rộn ràng của đêm Thất Tịch.
Không ai biết rằng, người mang mặt nạ đen kia chính là đương triều Thái t.ử.
Cũng không ai biết, hai người tưởng như lần đầu gặp gỡ ấy... thật ra đã đợi nhau suốt mười năm.
