Nhặt Mót Chốn Phế Thổ, Mập Mạp Gánh Còng Lưng Cả Nhà Bệnh Tật Tàn Phế - Chương 43
Cập nhật lúc: 19/03/2026 08:10
Cô ta đang lảm nhảm cái gì thế?
Nông Nhã Tư vội vàng lắc đầu: "Không, không có gì."
Cô âm thầm thở phào nhẹ nhõm, quay người đi tới trước thùng bánh mì, đếm đủ 50 cái bánh mì nhỏ.
Lúc quay lại, Thời Nguyệt Bạch đã bắt đầu chỉ huy Thời Yêu Yêu.
Cô bắt Thời Yêu Yêu đem đống đá cuội nhặt được xếp thành một dải dài kéo ra tận bên ngoài lều bạt.
Ánh sáng ban ngày chiếu rọi xuống những viên đá đã được xếp và ấn c.h.ặ.t xuống nền đất.
Những viên đá cuội đen nhánh tỏa ra một vầng sáng trầm đục.
Nông Nhã Tư ôm đống bánh mì nhỏ, chợt nhận ra những viên đá này dường như xếp thành một hoa văn vô cùng kỳ bí và phức tạp.
"Nguyệt Bạch, mấy thứ này là gì vậy?"
Cô thấy cụm hoa văn này trông cũng đẹp mắt phết.
Thời Nguyệt Bạch đáp với giọng nhạt nhẽo: "Đồ trang trí thôi."
Cứ coi như là rảnh rỗi sinh nông nổi đi.
Nông Nhã Tư không dám hỏi thêm, cô ôm đống bánh mì, nhìn đám người sống sót trong đội đang tụ tập lại ngày một đông.
Trong mắt đám người đó ánh lên sự thèm khát tột độ.
Đặc biệt là khi nhìn thấy đống bánh mì nhỏ trong vòng tay Nông Nhã Tư, từng người từng người gần như không kìm nén nổi bản thân.
Thời Yêu Yêu mặc kệ người khác nghĩ gì, cứ ngoan ngoãn làm theo lời cô út dặn, kiên nhẫn xếp từng viên đá dọc ra phía ngoài.
Thời Nguyệt Bạch ngồi trên xe kéo, chỉ đạo Thời Yêu Yêu cho đến khi viên đá cuối cùng trên tay cô bé được đặt xuống.
"Đi làm bài tập đi."
"Chữ 'Thiên' hôm qua viết 90 lần, viết thêm 100 chữ 'Địa' (地 - Đất) nữa."
Thời Yêu Yêu ngoan ngoãn đứng lên.
Đám người vây quanh xem náo nhiệt lập tức ồ lên kinh ngạc:
"Con bé bại liệt này đứng lên được rồi kìa?"
"Tôi không nghe nhầm chứ, Thời Nguyệt Bạch còn bắt con thiểu năng này đi viết chữ?"
"Nó biết viết chữ sao? Sợ là đến cái b.út còn chẳng cầm nổi ấy chứ."
Chị dâu hai giơ tay, vừa quờ quạng vừa bước ra khỏi lều.
Có lẽ xuất phát từ bản năng của một người mẹ, cô tức giận lớn tiếng phản bác đám người đó:
"Ai nói Yêu Yêu không biết viết chữ? Các người đừng có mà ăn nói xằng bậy."
Đám đông cười ồ lên.
Hoàn cảnh nhà họ Thời ra sao, ai mà chẳng biết.
Thời Yêu Yêu là một đứa trẻ thiểu năng, bình thường ngoài việc gào thét ra thì nó còn biết làm gì nữa?
Chị dâu hai toan mở miệng thanh minh.
Nhưng Thời Nguyệt Bạch đã giơ tay cản cô lại:
"Chị hai không cần nói nhiều, Yêu Yêu chỉ cần nỗ lực là đủ rồi."
Không cần phải chứng minh bản thân với bất kỳ ai.
Chỉ cần âm thầm nỗ lực.
Rồi sẽ có một ngày, sự thay đổi của Thời Yêu Yêu sẽ làm lóa mắt tất cả những kẻ từng khinh thường cô bé.
Ánh mắt Thời Nguyệt Bạch vô cùng bình tĩnh, cả người toát lên vẻ điềm đạm, không kiêu căng cũng chẳng nóng vội.
Nông Nhã Tư không khỏi nhìn sâu vào Thời Nguyệt Bạch thêm một lần nữa.
Nhận thức của cô gái này đã vượt xa hầu hết mọi người ở chốn phế thổ này.
Cho dù cô ấy có béo phì đến mức này, nhưng tính cách lại tỏa ra một sức hút khiến người ta phải nể phục.
Nông Nhã Tư lại một lần nữa khẳng định sự lựa chọn của mình là đúng đắn, cô đã không theo nhầm người.
"Bác sĩ Nông, hôm nay cô cứ ở lại trong lều, vừa dùng bánh mì đổi vật tư, vừa chăm sóc Tường Thụy và mẹ tôi."
"Ngoài ra bài tập của Thời Yêu Yêu cũng cần cô kiểm tra, nếu viết xấu một chữ, phạt viết lại 100 lần."
Thời Nguyệt Bạch giao lại sợi xích khóa tay mẹ Thời cho Nông Nhã Tư, hôm nay cô chỉ mang theo chị dâu hai ra ngoài nhặt mót.
Nông Nhã Tư, người mới chân ướt chân ráo gia nhập đội ngũ già yếu bệnh tật tàn phế của nhà họ Thời, bỗng chốc cảm thấy mình được giao phó một trọng trách quá lớn lao.
Cô khó tin hỏi lại: "Cô tin tưởng tôi đến vậy sao?"
Thời Nguyệt Bạch vừa xoa xoa cái đầu nhỏ của bé Tường Thụy, vừa truyền năng lượng mỡ vào cơ thể bé.
Cô nhạt nhẽo nói: "Thấy những hoa văn trang trí bằng đá dưới đất kia không?"
"Cô không thể bước ra khỏi phạm vi hoa văn đó, và bọn người kia cũng đừng hòng bước vào."
Thời Nguyệt Bạch đương nhiên không thể dễ dàng tin tưởng Nông Nhã Tư như vậy, trên đời này, không một ai xứng đáng để Thời Nguyệt Bạch tin tưởng tuyệt đối.
Cô đã vẽ ranh giới làm l.ồ.ng giam, những kẻ sống sót trong đội ngũ không thể bước vào.
Và Nông Nhã Tư cũng chẳng thể thoát ra.
Trong ba lô của chị dâu hai đã chuẩn bị sẵn hai chai nước, cô đẩy Thời Nguyệt Bạch chuẩn bị lên đường.
Nông Nhã Tư vội vàng hỏi với theo: "Thế vật tư đổi về có yêu cầu gì không?"
"Ví dụ như ưu tiên loại nào, ngoài quần áo sạch ra, 50 cái bánh mì nhỏ này chắc chắn sẽ đổi được rất nhiều thứ."
Thời Nguyệt Bạch ngồi trên xe đẩy, chẳng buồn ngoái đầu lại, chỉ phẩy phẩy tay:
"Còn lại tự cô quyết định đi."
Trên đoạn đường gập ghềnh, chị dâu hai lo âu hỏi Thời Nguyệt Bạch:
