Nhặt Mót Chốn Phế Thổ, Mập Mạp Gánh Còng Lưng Cả Nhà Bệnh Tật Tàn Phế - Chương 44

Cập nhật lúc: 19/03/2026 08:11

"Chúng ta đi nhặt phế liệu rồi, người trong đội có xông vào cướp bánh mì trên tay bác sĩ Nông không?"

Mấy ngày nay, Thời Nguyệt Bạch đã thể hiện quá rõ sự ngang ngược và cường thế trong tính cách của mình.

Lúc trước chị dâu hai bị cái sự thô lỗ của Thời Nguyệt Bạch hành cho khốn khổ.

Nhưng khi sự thô lỗ ấy chĩa mũi dùi vào người ngoài, nó lại mang đến một tác dụng răn đe cực kỳ hiệu quả.

"Chuyện đó chị khỏi phải lo."

Thời Nguyệt Bạch hờ hững đáp, cây gậy dài trong tay không ngừng gẩy gẩy những hòn đá vụn phía trước:

"Nhưng hôm nay chúng ta phải về sớm, Thời Tường Thụy không chịu được lâu đâu, nhiều nhất là 2 canh giờ... à, 4 tiếng đồng hồ là tôi phải có mặt ở nhà."

Cô sợ về trễ, bé Tường Thụy sẽ c.h.ế.t đói mất.

Chị dâu hai cũng rất lo cho Thời Tường Thụy, cô có thể cảm nhận được Nông bác sĩ không mấy lạc quan về sự sống sót của đứa trẻ.

Đứa bé này, e rằng sẽ sớm rời bỏ cõi đời thôi.

Mà ngẫm lại, rời đi sớm cũng tốt.

Kẻo sống lay lắt lớn lên, chứng kiến sự tàn khốc của chốn phế thổ này, lại khiến Tường Thụy càng thêm tuyệt vọng.

Hai người vừa đi vừa nhặt mót, nhưng không đi quá xa.

Hôm nay không có Thời Yêu Yêu chốc chốc lại đòi đi vệ sinh, cũng không có mẹ Thời chạy lăng xăng tứ tung.

Tốc độ nhặt phế liệu của hai người nhanh hơn hẳn.

Chị dâu hai giờ gần như đã từ bỏ việc tìm kiếm đồ ăn thức uống.

Bởi vì căn bản là không thể tìm thấy.

Mà cho dù có tìm được, cũng chẳng làm Thời Nguyệt Bạch vui vẻ hơn là bao.

Thời Nguyệt Bạch có vẻ chuộng việc gom nhặt những vật dụng sinh hoạt hàng ngày hơn.

Đủ các loại chai lọ, chậu nhựa, chậu sắt...

"Nguyệt Bạch, ở đây có một cái chảo."

Chị dâu hai lật một tảng đá lớn lên, lôi ra được một chiếc chảo đế bằng từ dưới gầm đá.

Thời Nguyệt Bạch vui mừng nhìn sang:

"Tốt quá, tối nay chúng ta có thể làm món khoai tây thái lát áp chảo ăn rồi."

Mặc dù Thời Nguyệt Bạch và những người xung quanh có thể sống dựa vào nguồn năng lượng mỡ của cô.

Mà không cần ăn uống gì cũng chẳng sao.

Nhưng thỉnh thoảng cái miệng cũng thèm thuồng, phải thỏa mãn nó một chút chứ.

Cô và chị dâu hai dùng chiếc bao tải nhặt được, lôi xệch một đống lớn chai lọ, chậu nhựa, chậu sắt, cùng với chiếc chảo đế bằng trở về lều bạt.

Chỉ thấy nằm vật vờ bên mép dải hoa văn xếp bằng đá là mấy người đang bất tỉnh nhân sự.

Nông Nhã Tư đứng đợi trước cửa lều mà chẳng hay biết gì, trên tay đang ôm bé Tường Thụy khóc ngằn ngặt.

Bé Tường Thụy đã khóc suốt hơn một tiếng đồng hồ, tiếng khóc càng lúc càng vang.

Xem chừng đã đói lả rồi.

Thấy Thời Nguyệt Bạch và chị dâu hai trở về, Nông Nhã Tư vội vã bế bé Tường Thụy chạy ra đón.

Nhưng vừa bước đến mép dải hoa văn trên đất, cô đã đụng phải một bức tường vô hình.

Nông Nhã Tư bị một luồng sức mạnh vô hình đẩy lùi lại vài bước.

Cô chẳng còn tâm trí đâu mà suy nghĩ nhiều, chỉ vội vàng hỏi:

"Có tìm được sữa bột không?"

"Tiếng khóc của đứa bé này đột nhiên to khỏe hẳn lên, con bé rất khỏe mạnh, con bé có thể sống tiếp được."

Thời Nguyệt Bạch nhún vai, xòe hai tay ra.

Bọn họ ra ngoài nhặt phế liệu, bói không ra một mẩu đồ ăn nào.

Nói gì đến thứ đồ cổ lỗ sĩ như sữa bột hết hạn.

Nông Nhã Tư sốt sắng bám gót Thời Nguyệt Bạch:

"Vậy phải làm sao đây? Hay lấy bánh mì hòa tan với nước cho con bé uống nhé?"

Cô đã xem qua đống lương thực trong lều nhà họ Thời, có một đống khoai tây mọc mầm và vài trăm cái bánh mì nhỏ.

Đó là hai thứ duy nhất có thể ăn được.

Bánh mì nhỏ hòa tan vào nước sẽ thành dạng bột nhão nhạt hoét vừa miệng trẻ sơ sinh.

Dù Nông Nhã Tư biết trẻ sơ sinh mới đẻ không thể ăn như vậy, nhưng đây đã là cách chống cháy duy nhất lúc này rồi.

Thời Nguyệt Bạch gạt phắt đi: "Không được."

Môi Nông Nhã Tư mấp máy, thấy chị dâu hai im lặng, cô lập tức cũng không dám cãi lại lời nào.

Trong nhà họ Thời, lời Thời Nguyệt Bạch nói ra chính là thánh chỉ.

Trước mạt thế, là do cả nhà cưng chiều cô.

Sau mạt thế, là do IQ của mọi người đều tụt dốc t.h.ả.m hại.

Còn bây giờ... là do tính cách của Thời Nguyệt Bạch quá đỗi ngang tàng, còn hung dữ hơn cả ngày xưa.

Nhưng cũng chính sự lãnh đạo của cô, lại chưa từng mang đến tổn hại gì cho những người còn bám trụ lại của nhà họ Thời.

Vậy nên bây giờ chị dâu hai răm rắp nghe lời, Thời Nguyệt Bạch bảo sao thì cô làm vậy.

"Đưa Tường Thụy cho tôi."

Thời Nguyệt Bạch đỡ lấy bé Tường Thụy, cau mày nhìn cục bột nhỏ xíu trong tay.

Cô là thịt, bé cũng là thịt.

Nhưng ngọn núi thịt Thời Nguyệt Bạch, bỗng chốc lại dấy lên một tia xót xa hiếm hoi đối với cục thịt be bé này.

"Nhỏ xíu xiu à."

Thời Nguyệt Bạch giơ bàn tay đầy thịt to như cái quạt mo lên, vỗ về cái đầu nhỏ của bé Tường Thụy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.