Nhặt Mót Chốn Phế Thổ, Mập Mạp Gánh Còng Lưng Cả Nhà Bệnh Tật Tàn Phế - Chương 456
Cập nhật lúc: 21/03/2026 16:38
Vậy mà bọn chúng vẫn cố tình đội giá điểm tích lũy lên cao.
Thử hỏi những đội dân sự này, có lật tung đống đổ nát lên, thì bới đâu ra được bao nhiêu thức ăn thành phẩm?
Không có v.ũ k.h.í laser, các đội dân sự còn chẳng dám bước chân ra khỏi khu an toàn.
Chỉ loanh quanh trong khu an toàn chật hẹp này, thức ăn, nước uống, đồ dùng đều đã bị vét sạch sẽ từ đời nảo đời nào.
Lượng nhu yếu phẩm và thức ăn thành phẩm bới được vốn đã ít ỏi.
Đổi ra điểm tích lũy lại càng bèo bọt hơn.
Dù có làm việc đến kiệt sức mà c.h.ế.t, cũng chẳng đổi nổi một ngụm nước sạch.
Thế thì tại sao vẫn phải chui đầu vào cái bẫy tiêu dùng c.h.ế.t người này.
Bách Hàn Tùng nhíu mày hỏi: "Các anh ép người sống sót đến đường cùng như vậy, không sợ sinh biến sao?"
Lương Thần Vũ cười sằng sặc:
"Dù sao người c.h.ế.t cũng chẳng phải là chúng tôi, đám rác rưởi đến cửa vào đội dân sự còn không lọt nổi, sống chỉ tổ tốn tài nguyên."
Nói toạc móng heo ra, thực chất giới quản lý đã rắp tâm thực hiện kế hoạch này từ lâu.
Tài nguyên sinh tồn chỉ có chừng ấy.
Không thể tái tạo, không có vòng tuần hoàn nào ở đây cả.
Cách tốt nhất là dồn lũ vô dụng đó vào chỗ c.h.ế.t, chỉ giữ lại những kẻ có khả năng cung phụng cho giới quản lý là đủ.
Trong ba đến năm năm tới, số người bỏ mạng sẽ cực kỳ khủng khiếp.
Nhưng những kẻ có bản lĩnh trụ lại, khẩu phần ăn sẽ vô cùng dồi dào.
Bách Hàn Tùng siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, nụ cười của Lương Thần Vũ gai mắt vô cùng.
Đám nhân viên quản lý của giới quản lý này, đứa nào cũng ích kỷ tột độ, sống c.h.ế.t mặc bay.
Không sao, Bách Hàn Tùng anh cũng là hạng người đó.
Gia đình anh đã c.h.ế.t sạch sành sanh từ lâu, giữa chốn phế thổ này, anh hoàn toàn đơn độc.
Lý do anh chọn bắt tay với giới quản lý, là vì cả anh và Cung Thần đều khao khát quyền lực.
Thực tại tàn khốc dồn ép những người sống sót bình thường vào ngõ cụt.
Có lẽ khi leo đến một tầm cao nhất định, tri thức sẽ cho họ câu trả lời.
Trên con đường bước lên đỉnh cao ấy, sẽ có những kẻ phải nằm lại làm bậc đá.
Chỉ cần đó không phải là họ thì được.
Lương Thần Vũ liếc xéo Cung Thần đứng sau lưng Bách Hàn Tùng, khẽ hừ lạnh một tiếng rồi quay người chui tọt vào xe.
Bên cạnh hắn, tên đồng nghiệp đang lái chiếc xe địa hình hướng về phía đại thành, vừa lái vừa hỏi:
"Bọn chúng đòi v.ũ k.h.í, mình không cấp thật à?"
Kỳ thực yêu cầu cấp v.ũ k.h.í laser của Cung Thần hoàn toàn có thể hiểu được.
Lúc trước việc hạn chế v.ũ k.h.í laser là vì sức công phá của thứ này quá khủng khiếp, đây là món v.ũ k.h.í cực kỳ lợi hại để đối phó với thú đột biến.
Nhưng mặt trái của nó là, nếu v.ũ k.h.í laser bị phân tán tràn lan.
Kẻ có dã tâm sẽ dùng chính thứ v.ũ k.h.í này chĩa vào giới quản lý, lúc đó nó sẽ trở thành mối đe dọa cực lớn.
Thế nên giới quản lý cấp cao mới đặt ra một cái giá trên trời.
Cắt đứt mọi hy vọng sở hữu v.ũ k.h.í laser của những người sống sót.
Kết cục là, do môi trường sinh tồn ngày càng t.h.ả.m hại, số người đủ khả năng mua v.ũ k.h.í laser lại càng hiếm hoi.
Nếu không cấp v.ũ k.h.í laser cho Cung Thần, anh ta lấy đâu ra khả năng dẫn đội tiến vào khu vực nguy hiểm tìm kiếm vật tư.
Lương Thần Vũ mỉa mai:
"Chúng nó muốn cái gì là phải cho cái đó à, chiều chuộng chúng nó sinh hư."
Dừng một chút, hắn lại tiếp lời:
"Cho thì vẫn phải cho, nhưng cứ để chúng nó sốt ruột một phen, đợi chúng nó quỳ lạy van xin thêm vài lần rồi tính."
Tên nhân viên lái xe liền im bặt.
Bố của Cung Thần có mối quan hệ cực kỳ thân thiết với chỉ huy.
Thế nên đừng thấy Cung Thần hiện tại chỉ là một nhân viên quản lý quèn, sớm muộn gì gã cũng sẽ leo lên chức cao.
Mỗi lời Cung Thần nói ra, rất có thể là ám thị từ cấp trên.
Bao gồm cả việc, dồn những kẻ sống sót vô dụng, chỉ biết ăn bám vào chỗ c.h.ế.t.
Chiếc xe chạy thẳng vào đại thành, đi được nửa đường, họ bắt gặp bóng dáng góa phụ nhỏ và Dương Văn Diệu đang khoác trên người những chiếc áo phao dày cộp, dài lượt thượt như tấm chăn bông.
Trong cái thời buổi này, áo phao dày sụ mà còn mới cứng cựa thế kia, đào đâu ra cho có.
Lương Thần Vũ lập tức nảy sinh ý đồ, hắn bảo tên đồng nghiệp dừng xe lại.
Hạ cửa kính xe xuống, Lương Thần Vũ tay vẫy vẫy túi bánh quy nhỏ ra ngoài:
"Ê, áo phao hai người mặc trên người có bán không?"
Hắn hướng về phía góa phụ nhỏ và Dương Văn Diệu đang ngoái đầu lại nhìn, phe phẩy túi bánh quy.
Cả góa phụ nhỏ và Dương Văn Diệu đều nhất loạt lắc đầu.
Bọn họ đã tóm gọn toàn bộ đàn em của Đao Ba rồi.
Nhiệm vụ hàng ngày bây giờ là túc trực ở cổng thành, hễ thấy có vài mống sống sót lác đác ra khỏi thành nhặt mót, là xông lên dán bùa truyền tống ngay và luôn.
Một ngày "mót" được ối người sống sót mang về căn cứ ấy chứ.
