Nhặt Mót Chốn Phế Thổ, Mập Mạp Gánh Còng Lưng Cả Nhà Bệnh Tật Tàn Phế - Chương 457

Cập nhật lúc: 21/03/2026 16:38

Thế nên, chiếc áo phao trên người họ chính là chiến bào thực thụ.

Lột áo phao ra, đứng ở cổng thành cả ngày trời, chắc lạnh cóng cả người mất.

"Bánh quy đấy nhé, ăn được đấy."

Lương Thần Vũ không nhận ra góa phụ nhỏ và Dương Văn Diệu.

Loại dân đen lau mặt cho sạch để húp cháo này, sớm muộn gì cũng toi mạng, chẳng đáng để Lương Thần Vũ phải bận tâm nhớ mặt hay tên tuổi.

Hắn ta tưởng góa phụ nhỏ và Dương Văn Diệu là hai kẻ thiểu năng trí tuệ, hoàn toàn không biết bánh quy là thứ gì.

Còn cố tình diễn tả động tác ăn bánh quy cho họ xem.

Góa phụ nhỏ và Dương Văn Diệu nhìn Lương Thần Vũ như nhìn một sinh vật lạ.

Chẳng nhẽ bọn họ không nhận ra, cái tên Lương Thần Vũ này đang dùng một gói bánh quy ngập tràn bức xạ, để dụ dỗ đổi lấy chiếc áo phao ấm áp của họ sao?

Mặc dù trong lều của họ chẳng thiếu gì áo phao.

Nhưng chiếc áo phao nào mặc bẩn, họ đều dùng máy giặt giặt giũ sạch sẽ tươm tất.

Căn cứ lại không trang bị máy sấy.

Đem quần áo phơi trong nhà kính, rất khó mà khô được.

Nếu mà thay đồ xoành xoạch, ví dụ như góa phụ nhỏ.

Cô nàng mắc bệnh sạch sẽ, cứ hai ba ngày là phải thay một bộ đồ tinh tươm.

Thì bao nhiêu quần áo cho vừa.

Thiếu đi một chiếc áo ấm, cô nàng sẽ phải chịu đựng mặc đồ bẩn thêm vài ngày.

Mà chỉ để đổi lấy một túi bánh quy ngậm đầy bức xạ nhỏ xíu ấy hả?

Đứa ngốc cũng biết là lỗ vốn chỏng vó.

Lương Thần Vũ mím môi, nhìn cặp đôi nam nữ đang tỏ thái độ bất hợp tác bên ngoài.

Lúc này là lúc nào rồi cơ chứ?

Đến cái mạng còn chẳng giữ nổi, lại đi tiếc bộ quần áo cho là ấm áp một chút?

Bây giờ là phế thổ, đâu đâu cũng là đống đổ nát hoang tàn.

Đám thiểu năng này lẽ ra phải biết thức thời, kiếm được miếng ăn bỏ vào cái bụng rỗng tuếch mới là chân lý chứ.

Cứng đầu cứng cổ làm cái quái gì?

Gió rét rít gào, cuốn theo những lớp tuyết vàng đen trên mặt đất bay tứ tung.

Khuôn mặt Lương Thần Vũ lộ vẻ tàn nhẫn.

Cái đám ăn hại đáng c.h.ế.t này, dâng thức ăn tận miệng còn không biết điều.

Đúng là cái loại không biết trân trọng cơ hội, chỉ giỏi chuốc lấy rắc rối.

Trong thâm tâm hắn bắt đầu nảy sinh những ý đồ độc ác.

Ngón tay mân mê chuôi d.a.o đeo bên hông, ánh mắt như rắn độc chằm chằm nhìn hai kẻ bên ngoài cửa kính xe.

Thời tiết thực sự quá khắc nghiệt.

Do các loại nhu yếu phẩm không được cung cấp đầy đủ, nên giới quản lý cũng chẳng thu được bao nhiêu áo ấm mùa đông.

Đám nhân viên quản lý như bọn họ, một là phải moi lại những chiếc áo rét cũ kỹ từ trước ra mặc.

Hai là mặc tầng tầng lớp lớp những chiếc áo mỏng dính lên người.

Lương Thần Vũ coi như còn đỡ, nhưng trên người hắn hiện tại cũng đang phải quấn đến bảy tám lớp quần áo.

Những nhân viên quản lý khác có điều kiện kém hơn, có khi lúc này đang phải khoác trên người tới một hai chục lớp quần áo ấy chứ.

Rõ ràng chuyện này trước thời phế thổ, chỉ cần một chiếc áo phao đủ ấm là giải quyết xong xuôi.

"Chẳng phải các người định ra ngoài tìm thức ăn sao?"

Lương Thần Vũ sa sầm mặt mày.

Ánh mắt hắn dán c.h.ặ.t vào chiếc áo phao trên người góa phụ nhỏ và Dương Văn Diệu.

Rất sạch sẽ.

Sạch đến mức khiến Lương Thần Vũ cảm thấy có điều gì đó không bình thường.

Những ngón tay trắng trẻo đầy đặn của góa phụ nhỏ buông thõng xuống, bất giác siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m.

Cái tên Lương Thần Vũ này.

Cái tên Lương Thần Vũ này, chẳng phải là tên thiếu gia con nhà giàu ở Tương Thành trước thời phế thổ sao?

Cô biết hắn.

Qua tay góa phụ nhỏ, từng xử lý một vụ án cưỡng bức quy mô cực lớn.

Mặc dù góa phụ nhỏ không trực tiếp tham gia phá án, nhưng cô cực kỳ ấn tượng với đám thủ phạm gây ra vụ án đó.

Lương Thần Vũ chính là một trong số những thiếu gia ăn chơi trác táng đó, lại còn là kẻ chủ mưu.

Cơ thể góa phụ nhỏ run lên bần bật, cô trừng mắt nhìn Lương Thần Vũ đầy căm phẫn.

Đồng t.ử Lương Thần Vũ hơi co lại, hắn cuối cùng cũng phát hiện ra điểm bất thường của cặp đôi này.

Trên người họ có thịt.

Lúc đầu, Lương Thần Vũ còn tưởng họ lấy nước lau sạch mặt để ra vẻ.

Nhưng nhìn kỹ thì không phải vậy.

Người sống sót bây giờ, đứng cách xa cả chục mét đã ngửi thấy mùi hôi thối đặc trưng trên cơ thể họ.

Nhưng cặp đôi nam nữ này không hề có mùi gì cả.

Họ vệ sinh cá nhân rất sạch sẽ.

"Chúng ta đi thôi, đừng dây dưa với bọn quản lý này."

Dương Văn Diệu đứng sát bên góa phụ nhỏ, hạ giọng thì thầm.

Anh kéo tay góa phụ nhỏ, lôi người phụ nữ đang đứng trơ như tượng gỗ rời đi.

Lương Thần Vũ vội vã thò đầu ra ngoài cửa kính: "Này, hai người khoan đã."

Nhưng chiếc xe không có cách nào quay đầu lại được, tầm nhìn xung quanh lại cực kỳ hạn chế.

Rất nhanh, góa phụ nhỏ và Dương Văn Diệu đã biến mất dạng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.