Nhặt Phải Mộc Bài - 2
Cập nhật lúc: 28/07/2026 03:01
Khi ta chậm chạp trong việc học lễ nghi, hắn liền mỉa mai rằng cô nương lớn lên ở thôn dã quả nhiên chẳng hiểu quy củ.
Mỗi lần Ôn Lệnh Nghi bị người ngoài lạnh nhạt, hắn đều đổ lỗi cho sự trở về của ta đã khiến nàng đ.á.n.h mất danh phận đích nữ vốn được hưởng suốt bao năm.
Có lẽ trong lòng hắn, việc tráo bài hôm nay chỉ là một trò nhỏ, đủ khiến ta xấu hổ nhưng không đến mức thật sự phải gánh chịu hậu quả.
Chỉ tiếc rằng hắn đã quên mất, hôn sự của một nữ t.ử không phải món đồ có thể tùy tiện lấy ra đùa cợt.
Ta chậm rãi gỡ từng ngón tay hắn khỏi cổ tay mình.
“Nhị ca đã có gan đổi bài, thì cũng phải có gan đón nhận kết quả.”
Gương mặt Lâm Thanh Việt lập tức sa sầm.
“Ngươi đang oán trách ta sao?”
Ta điềm nhiên đáp:
“Ta chỉ làm đúng theo điều nhị ca đã sắp đặt.”
“Mộc bài của Lục gia đã được trao vào tay ta, vậy người ta lựa chọn sẽ là Lục thiếu chủ.”
Ôn Lệnh Nghi lúc này mới bật khóc, giọng nói nghẹn ngào.
“Tỷ tỷ, muội thật sự không hề biết nhị ca sẽ làm chuyện như thế.”
“Hôm trước muội chỉ nói rằng, nếu tỷ trở thành thế t.ử phu nhân của phủ Trấn Quốc Công, người ngoài sau này nhất định càng đem muội ra so sánh với tỷ.”
“Muội chưa từng mong tỷ phải gả đến Lục gia.”
Nàng càng nói, đôi vai càng run lên dữ dội.
Mẫu thân lập tức kéo nàng vào lòng, vừa đau xót vừa lau nước mắt cho nàng.
“Lệnh Nghi, chuyện này không phải lỗi của con.”
Phụ thân nhíu c.h.ặ.t mày, quay sang nói với ta:
“Tri Vi, hôm nay là nhị ca con hành sự hồ đồ.”
“Ta sẽ bắt nó đích thân nhận lỗi với con.”
“Chuyện mộc bài chỉ là một sự nhầm lẫn, không thể xem là đã định thân.”
Ta khẽ cong môi.
“Tất cả trưởng bối trong tộc đều đã chứng kiến tận mắt.”
“Mộc bài của Lục gia được mang vào từ đường Lâm thị, cũng chính tay nữ nhi tiếp nhận trước bài vị tổ tiên.”
“Giờ phụ thân lại nói đó chỉ là nhầm lẫn, chẳng lẽ muốn để thiên hạ biết Lâm gia coi hôn sự của người khác như trò vui nơi từ đường hay sao?”
Sắc mặt phụ thân lập tức khó coi hơn hẳn.
Đại bá mẫu vốn còn đang ung dung ngồi xem chuyện, nghe đến đây cũng thu lại vẻ cười cợt.
Người trong tộc vốn coi thanh danh còn nặng hơn tình thân.
Nếu hôm nay chỉ có một mình ta trở thành trò cười, bọn họ vẫn có thể thản nhiên đứng bên chế giễu.
Nhưng một khi chuyện này biến thành Lâm gia cố ý lấy Lục gia ra tiêu khiển, thể diện bị tổn hại sẽ thuộc về toàn bộ gia tộc.
Lâm Thanh Việt lạnh giọng nói:
“Ngươi đừng dùng những lời ấy để dồn ép mọi người.”
“Lục thiếu chủ đã ngây dại đến mức ấy, ngươi thật sự bước qua cửa Lục gia rồi, sau này dù có hối hận khóc lóc cũng chẳng còn nơi quay về.”
Ta chỉ nhẹ nhàng đáp:
“Sau này ta khóc hay cười, đều không cần nhị ca phải lo.”
Ánh mắt hắn càng thêm lạnh, dường như câu nói ấy đã chạm đúng nơi hắn không muốn thừa nhận.
Mẫu thân bỗng nhìn ta, giọng nói xen lẫn mỏi mệt.
“Tri Vi, con làm vậy là vì oán chúng ta luôn nghiêng lòng về phía Lệnh Nghi sao?”
Trong mắt bà đã có nước, nét mặt cũng đầy vẻ kiệt sức.
“Nếu trong lòng con có điều bất mãn, cứ nói ra với chúng ta.”
“Vì sao phải mang cả đời mình ra để trừng phạt người thân?”
Ta siết tấm mộc bài trong tay, chậm rãi trả lời:
“Mẫu thân, con không làm chuyện này vì giận dữ.”
Bà không tin.
Không một ai trong gian phòng ấy chịu tin.
Bọn họ đều cho rằng ta chỉ nhất thời bướng bỉnh, đang chờ được dỗ dành, chờ Lâm Thanh Việt hạ mình nhận lỗi, chờ thanh ngọc bài của phủ Trấn Quốc Công quay lại trước mặt ta.
Nhưng ta chưa từng tỉnh táo hơn lúc này.
Thôi Hành Giản quả thật không có gì đáng chê trách, song chàng là thế t.ử phủ Trấn Quốc Công.
Người thích hợp đứng bên cạnh chàng phải là một quý nữ sinh trưởng trong lễ giáo, từ nhỏ được dạy dỗ cẩn thận, dung nghi không có điểm nào để người đời soi xét.
Một đích nữ mới được tìm về giữa chừng, đi đâu cũng bị đặt cạnh Ôn Lệnh Nghi để so sánh như ta, nếu bước vào phủ Quốc Công, rất có thể chỉ là đổi từ một nơi bị chê cười sang một cánh cửa quyền quý khác.
Lục gia lại mang một dáng vẻ hoàn toàn khác.
Những năm gần đây, Lục gia tuy ít giao du, nhưng trong tay vẫn nắm tuyến thuyền lương cùng con đường vận chuyển d.ư.ợ.c liệu trải khắp ba châu Giang Nam.
Lục Vọng Thư bị tổn thương thần trí là sự thật.
Nhưng Lục lão thái quân nổi danh che chở người nhà, nội viện Lục phủ cũng ít tranh đấu hơn phủ Trấn Quốc Công.
Hơn nữa, ta đã từng gặp chàng.
Hai năm trước, vào những ngày đầu vừa trở về kinh thành, ta từng lạc bước đến hậu viện chùa Tướng Quốc.
Nơi ấy có một đám trẻ đang vây quanh một thiếu niên, vừa cười vừa ném đá.
Thiếu niên khoác trường sam màu nguyệt bạch, ôm c.h.ặ.t một con mèo bị thương vào lòng, nép mình dưới bóng cây, mỗi khi có người đến gần liền run lên vì sợ hãi.
Đám trẻ gọi chàng là đồ ngốc, càng thấy chàng sợ càng lớn tiếng trêu chọc.
Khi ấy ta chưa kịp học bao nhiêu quy củ của kinh thành, chỉ cảm thấy tiếng cười của bọn họ quá ch.ói tai, bèn nhặt một cành khô, xua tất cả ra khỏi hậu viện.
Thiếu niên vẫn nấp sau thân cây, dè dặt nhìn ta.
Rất lâu sau, chàng mới khẽ đưa con mèo đang ôm trong lòng về phía trước, giọng nói mỏng như gió thoảng.
“Nó đang đau.”
Chính khoảnh khắc ấy đã khiến ta hiểu, người bị thiên hạ xem là kẻ ngốc vẫn biết xót thương một sinh linh bị thương.
So với những người tỉnh táo, thông minh trong Lâm gia, tấm lòng ấy đã đáng quý hơn rất nhiều.
Ta quỳ xuống trước ghế phụ thân, hai tay nâng mộc bài ngang trán.
“Phụ thân, nữ nhi tự nguyện kết duyên cùng Lục gia.”
“Xin người chấp thuận.”
Rốt cuộc, hôn sự ấy vẫn được định xuống.
