Nhặt Phải Mộc Bài - 3

Cập nhật lúc: 28/07/2026 03:02

Không phải vì phụ thân thực sự muốn thuận theo ý ta, mà bởi cục diện đã đi đến mức ông không còn đường nào khác để thu lại.

Phản ứng của Lục gia nhanh hơn tất cả dự liệu.

Tiệc trong từ đường còn chưa tan được nửa canh giờ, Tống cô cô, người hầu cận lâu năm bên cạnh Lục lão thái quân, đã mang sính thư bước vào Lâm phủ.

Bà đã ngoài năm mươi, áo quần giản dị, song khí độ nơi chân mày ánh mắt khiến không ai dám xem thường.

Vừa vào sảnh, bà chỉ hành bán lễ với phụ thân rồi đi thẳng vào chuyện chính.

“Lão thái quân nhà ta nghe tin Lâm nhị cô nương đã tự mình nhận lấy mộc bài của thiếu chủ, nên sai lão nô đến hỏi cho rõ, Lâm gia có còn giữ lời với mối nhân duyên này hay không?”

Thái dương phụ thân khẽ giật.

Ánh mắt Lâm Thanh Việt cũng trở nên nặng nề.

“Tống cô cô nhận được tin quả thật nhanh ch.óng.”

Bà thản nhiên nhìn hắn.

“Đây là đại sự cả đời của thiếu chủ Lục gia, đương nhiên không thể chậm trễ.”

Lời nói nghe qua rất bình thường, nhưng lại khiến Lâm Thanh Việt chẳng khác nào bị người ta tát thẳng vào mặt.

Phụ thân ho nhẹ một tiếng rồi nói:

“Chuyện xảy ra hôm nay vốn có một vài khúc mắc chưa rõ.”

Tống cô cô bình tĩnh đáp:

“Nghi thức chọn bài được tiến hành trước từ đường, bên trên có tổ tiên Lâm thị cùng chứng giám.”

“Nếu Lâm đại nhân khẳng định đây chỉ là hiểu lầm, lão nô sẽ trở về bẩm lại nguyên văn với lão thái quân.”

“Lục gia tuyệt đối không cưỡng ép hôn nhân.”

“Chỉ là sau chuyện hôm nay, e rằng từ nay không còn gia đình nào dám dễ dàng nhận ngọc bài từ các cô nương Lâm thị nữa.”

Hai chữ hiểu lầm lập tức bị phụ thân nuốt ngược trở vào.

Mẫu thân ngồi một bên, gương mặt đã trắng bệch.

Ôn Lệnh Nghi đỏ mắt, cúi đầu im lặng, chẳng dám nói thêm điều gì.

Ta bước ra, chỉnh trang y phục rồi hành lễ với Tống cô cô.

“Phiền cô cô trở về nói với lão thái quân rằng, Tri Vi đã suy xét cẩn thận và vẫn nguyện bước vào Lục gia.”

Lần đầu tiên kể từ khi vào phủ, bà nhìn ta thật kỹ.

Trong ánh mắt ấy không có sự dò xét lạnh lùng như người Lâm gia, cũng chẳng có vẻ khinh thường của những nữ quyến ban nãy.

Bà chỉ nghiêm túc hỏi:

“Cô nương đã hiểu rõ hoàn cảnh của thiếu chủ chưa?”

“Thân thể cùng tâm trí ngài ấy không giống người bình thường.”

“Ngài ấy sợ người lạ, mỗi khi đêm có sấm cũng dễ kinh hoảng, những quy củ thế gian lại càng không hiểu được bao nhiêu.”

“Lục gia sẽ che chở cho thiếu chủ, đồng thời cũng sẽ không để thiếu phu nhân chịu thiệt.”

“Nhưng nếu cô nương chỉ vì một lúc uất ức mà đồng ý, sau này oán trách người bên cạnh, hai người đều sẽ khó sống.”

Ta không né tránh ánh nhìn của bà.

“Ta đã cân nhắc tất cả.”

Tống cô cô trầm mặc một lúc lâu rồi mới khẽ gật đầu.

“Vậy là được.”

Bà lấy từ tay áo ra một chiếc hộp gỗ nhỏ.

“Đây là vật thiếu chủ tự tay làm.”

“Tuy không phải món đồ quý giá, nhưng từ khi biết mình sắp định thân, ngài ấy đã lựa chọn suốt ba ngày mới chịu giao thứ này cho lão nô mang đến.”

Khi nắp hộp mở ra, một con mèo gỗ nhỏ hiện lên trước mắt mọi người.

Nó chỉ vừa lòng bàn tay, đôi tai chạm khắc không cân xứng, song chiếc đuôi cuộn tròn phía sau lại được gọt giũa hết sức tỉ mỉ.

Một người trong đám nữ quyến lập tức bật cười.

“Món đồ thô sơ ấy cũng được xem là tín vật định thân sao?”

Tống cô cô chẳng buồn nhìn sang.

Ta đưa tay đón lấy con mèo gỗ.

Lớp gỗ nơi lòng bàn tay nhẵn và ấm, tựa như đã được ai đó giữ lấy, vuốt ve không biết bao lần.

Hình ảnh con mèo bị thương trong hậu viện chùa Tướng Quốc năm ấy lại hiện lên trong tâm trí.

Hóa ra chàng vẫn ghi nhớ cuộc gặp đó.

Ta cẩn thận cất món đồ vào tay áo.

“Xin cô cô chuyển lời cảm tạ của ta đến thiếu chủ.”

Ánh mắt nghiêm nghị của Tống cô cô lúc ấy mới dịu xuống đôi chút.

Ngay sau khi người Lục gia rời khỏi, phụ thân giận dữ hất mạnh chén trà xuống nền.

“Lâm Thanh Việt, ngươi nhìn xem mình đã gây nên chuyện gì!”

Lâm Thanh Việt quỳ giữa sảnh, tuy sắc mặt khó coi nhưng giọng nói vẫn còn sự bất phục.

“Nhi t.ử chỉ muốn giúp Lệnh Nghi trút bớt nỗi oan ức.”

Phụ thân đập tay xuống bàn.

“Trút giận?”

“Ngươi đem nhân duyên của chính muội muội ruột ra để đổi lấy một lúc hả giận cho người khác sao?”

Lâm Thanh Việt nghiến răng rồi buột miệng:

“Nàng ta có chỗ nào giống muội muội của con?”

Không khí trong phòng như bị đóng băng.

Mẫu thân lập tức biến sắc.

Ta đứng cách đó không xa, yên lặng nhìn hắn.

Bản thân Lâm Thanh Việt cũng nhận ra lời nói đã vượt quá giới hạn, nhưng chỉ mím môi, không thể thu lại.

Ôn Lệnh Nghi vội vàng khóc lóc can ngăn:

“Nhị ca, huynh không thể nói tỷ tỷ như vậy. Tỷ ấy mới là huyết mạch của Lâm gia, vốn dĩ người không nên ở lại nơi này là muội…”

“Đừng nói nữa.”

Ta cắt ngang nàng.

Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía ta.

Ta trao chiếc hộp gỗ cho Thanh Hòa giữ lấy.

“Là huyết mạch hay người ngoài đều không còn quan trọng.”

“Dù sao hôn sự đã được định, nhị ca cũng không cần tiếp tục bận lòng xem ta có xứng được gọi là muội muội của huynh hay không.”

“Sau ngày ta xuất giá, nơi này sẽ không còn ta làm chướng mắt mọi người nữa.”

Mẫu thân nhìn ta, đôi mắt lại nhanh ch.óng đỏ lên.

“Tri Vi, sao con phải nói những lời lạnh lùng đến thế?”

Ta không hiểu vì sao mình lại không được phép nói.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhặt Phải Mộc Bài - Chương 3: 3 | MonkeyD