Nhiều Chồng Là Phi Pháp? Vậy Tôi Quen 7 Bạn Trai Thì Được Chứ? - Chương 78: Anh Không Thể Nói Chuyện Tử Tế Được Sao...
Cập nhật lúc: 05/04/2026 07:02
"Tối nay..." Tô Lê thoáng sững sờ.
Sau đó cô chợt nhớ ra một chuyện khác:
"Chẳng trách vừa nãy anh đi thay băng gạc, có phải vết thương bị nứt ra rồi không?"
"Không nứt, chỉ là thay t.h.u.ố.c thôi."
Lục Lẫm ôn tồn trấn an Tô Lê.
Nhưng giây tiếp theo đã bị Tô Lê bóc trần:
"Nếu thực sự chỉ là thay t.h.u.ố.c, sao anh có thể không để em giúp chứ?"
"Sợ em mệt thôi." Lục Lẫm đáp.
Tô Lê chẳng tin đâu, cứ làm như cô dễ bị lừa gạt lắm không bằng.
Tuy nhiên, Tô Lê vẫn nhịn không được mà hỏi:
"Vừa nãy anh nói có mấy vụ Alpha cấp cao mất kiểm soát gây thương tích, cụ thể là ý gì vậy?"
"Anh cũng vừa mới biết thôi, từ khoảng thời gian trước bắt đầu đã rải rác có báo án, đều là các Alpha cấp cao bị rối loạn pheromone dẫn đến mất kiểm soát gây ra án mạng.
Tính cả vụ đêm nay nữa thì đã là vụ thứ sáu rồi." Sắc mặt Lục Lẫm vô cùng nghiêm trọng.
Trước đó, dù Lục Lẫm thấy sự việc không bình thường nhưng cũng chỉ nghĩ là do tính chất hung tàn quá mức.
Nào ngờ, đây hoàn toàn không phải là một sự kiện cá biệt, chỉ trong thời gian ngắn mà đã xảy ra tới sáu vụ.
Alpha cấp cao mất kiểm soát gây thương tích vốn dĩ không hề phổ biến, rõ ràng là cực kỳ bất thường.
Cùng lúc đó, tại văn phòng viện trưởng bệnh viện.
Viện trưởng Mộ vừa đặt điện thoại xuống với vẻ mặt nặng nề thì cửa văn phòng vang lên tiếng gõ.
"Vào đi."
Khi thấy Mộ Thanh Hòa bước vào, sắc mặt Viện trưởng Mộ mới dịu lại đôi chút:
"Thanh Hòa, muộn thế này rồi sao cháu chưa về nghỉ ngơi?"
"Chẳng phải chú ba cũng ở lại bệnh viện cả đêm đó sao?" Mộ Thanh Hòa thản nhiên đáp.
"Ngày mai còn chút việc cần xử lý nên chú bận muộn một chút."
Viện trưởng Mộ vừa nói vừa vờ như đang thu dọn đồ đạc trên bàn.
"Việc chú ba nói là về vụ các Alpha cấp cao mất kiểm soát gây thương tích sao?"
Mộ Thanh Hòa trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.
Sự thẳng thắn của anh khiến động tác trên tay Viện trưởng Mộ khựng lại:
"Thanh Hòa, mảng nghiên cứu d.ư.ợ.c phẩm là do chú hai cháu phụ trách, cháu không cần phải biết những chuyện này."
"Nhưng thưa chú ba, t.h.u.ố.c mà xảy ra vấn đề thì sớm muộn gì cũng tra đến đầu nhà họ Mộ thôi." Mộ Thanh Hòa nói.
"Dù có tra thì cũng là tra đến đầu bọn chú."
Viện trưởng Mộ bình tĩnh nhìn Mộ Thanh Hòa:
"Chuyện lần này là ngoài ý muốn, không ai mong muốn cả, nếu thực sự có chuyện thì cũng không liên quan gì đến cháu."
Thấy chú mình nói vậy, chân mày Mộ Thanh Hòa nhíu c.h.ặ.t lại:
"Chú ba, loại t.h.u.ố.c mà chú hai nghiên cứu chưa bao giờ xảy ra sai sót lớn đến mức này."
"Chú biết, chuyện này chú đã bảo chú hai đi xử lý ổn thỏa rồi, việc chúng ta cần làm là tin tưởng chú ấy." Viện trưởng Mộ nói.
Thấy ông quả quyết như vậy, Mộ Thanh Hòa cuối cùng cũng không nói thêm gì nữa.
Ngày hôm sau.
Khi Tô Lê thức dậy liền phát hiện trên giường không có người.
Sau khi xuống giường, cô xỏ dép lê đi tìm thì thấy Lục Lẫm đang nghe điện thoại ngoài ban công.
Có lẽ vì không muốn làm phiền Tô Lê nên anh đứng một mình ngoài đó, cửa kính sát đất đóng kín mít.
Thấy thần sắc anh nghiêm nghị, Tô Lê cũng không ra ngoài làm phiền, sợ là có chuyện gì hệ trọng.
Đến khi Lục Lẫm vào trong, Tô Lê đã vệ sinh cá nhân xong, đang cầm một ly sữa nóng uống dở.
Thấy vẻ mặt nhíu mày của anh khi bước vào, Tô Lê khẽ hỏi: "Anh sắp đi rồi sao?"
"Trong thời gian ngắn tới chắc anh chưa đi được." Lục Lẫm đáp.
Nghe vậy, bộ não nhỏ của Tô Lê khẽ xoay chuyển: "Là chuyện đêm qua ạ?"
"Ừ."
Lục Lẫm không nói nhiều, Tô Lê cũng không hỏi thêm, biết vậy là đủ.
Nhưng xem ra chuyện này thực sự rất lớn, nếu không sao có thể khiến quân khu phải nhúng tay vào quản lý chứ?
Tô Lê đang uống sữa, không để ý đến ánh mắt ngày càng thâm trầm của Lục Lẫm ở bên cạnh:
"Sữa ngon không?"
"Anh muốn uống không?"
Tô Lê theo bản năng tưởng anh muốn uống:
"Để em hâm cho anh..."
Còn chưa kịp nói hết câu, Lục Lẫm đã cúi đầu hôn lấy cô...
Dòng sữa mượt mà luân chuyển giữa răng môi hai người, chỉ trong chốc lát, sữa trong miệng Tô Lê đã bị chiếm đoạt sạch sẽ.
"Ngọt thật." Lục Lẫm thấp giọng cảm thán.
"Đây là sữa nguyên chất không đường mà!" Tô Lê thẹn thùng phản bác.
"Vậy thì chắc là do em ngọt rồi."
Lục Lẫm nói bằng vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Tô Lê vốn đã ngại, bị anh nói vậy lại càng đỏ mặt hơn:
"Anh không thể nói chuyện t.ử tế được sao..."
Thực ra chuyện này cũng chẳng trách Lục Lẫm được, mỗi khi nhìn thấy cô, anh cứ như tự động mở khóa bản năng "nói lời xấu xa", theo thói quen lại muốn trêu cho cô đỏ mặt.
Lúc này nhìn dáng vẻ đỏ mặt đầy quyến rũ của Tô Lê, yết hầu Lục Lẫm khẽ chuyển động:
"Sáng nay có tiết không?"
"Có!" Tô Lê vội vàng lên tiếng.
Nghe vậy, Lục Lẫm lộ vẻ bất lực:
"Gấp gáp cái gì? Anh đã bảo là làm gì đâu."
Trong lòng Tô Lê thầm oán trách, anh không nói nhưng cô đoán được hết rồi.
"Dù sao thì... Anh mau đưa em đến trường đi là được." Tô Lê nhẹ giọng nói.
"Được, lát nữa sẽ đưa đi, nhưng bây giờ vẫn còn thời gian mà." Lục Lẫm.
Câu nói này làm Tô Lê hốt hoảng:
"Không được đâu, em mệt lắm, tí nữa đến trường không còn sức để học môn chuyên ngành mất."
"Mệt đến thế sao?"
Lục Lẫm cúi đầu hôn lên mặt cô.
"Vâng, vô cùng vô cùng mệt!"
Tô Lê đặc biệt nhấn mạnh từ "vô cùng", chỉ sợ Lục Lẫm không coi trọng.
Mỗi lần anh làm đều lâu như vậy, sáng sớm thế này cô sao mà chịu nổi chứ.
Cứ nghĩ đến cảnh phải mang cái thân xác rã rời như b.úp bê vải rách đến trường là Tô Lê chỉ muốn héo úa luôn cho xong.
Đang lúc đầu óc Tô Lê m.ô.n.g lung thì bên tai vang lên giọng nói đầy ý cười của Lục Lẫm:
"Em đang nghĩ đi đâu thế? Anh chỉ muốn đưa em đi ăn sáng thôi mà."
"Hả?"
Tô Lê ngơ ngác nhìn Lục Lẫm, đối phương mắt tràn ngập ý cười.
Là mình hiểu lầm sao? Tô Lê càng cảm thấy căn bản là do ai đó cố ý dẫn dắt sai lệch!
Khẽ hứ một tiếng, Tô Lê không thèm đếm xỉa đến anh nữa.
Cái đầu lớn của anh khẽ tựa lên vai cô, giọng nói trầm thấp của Lục Lẫm vang lên:
“Muốn ăn gì nào?"
"Bị anh làm cho tức no rồi, không muốn ăn nữa." Tô Lê dứt khoát nói.
"Không muốn ăn sáng… Vậy là Lê Lê muốn 'ăn' anh sao?" Lục Lẫm chậm rãi nói.
Dứt lời, Lục Lẫm khẽ thở dài:
"Anh cũng muốn lắm, nhưng thời gian buổi sáng gấp gáp quá, nếu tăng tốc... Sợ em không chịu nổi nhiệt."
"Lục Lẫm, không cho phép anh nói mấy lời như thế."
Tô Lê vội vàng bịt tai lại để tránh nghe phải những lời không nên nghe.
Thấy vậy, Lục Lẫm cũng bật cười:
"Được rồi anh không nói nữa, sáng ra anh đúng là vừa muốn làm lại vừa không dám làm. Nếu lên lớp mà xảy ra sai sót gì, chắc chắn em sẽ giận anh lắm."
"Biết thế là tốt." Tô Lê đáp.
Nhưng nghĩ đến việc Tô Lê phải đến trường, Lục Lẫm lại thấy có chút không nỡ:
"Buổi tối không ở lại ký túc xá được sao?"
"Không được, chỉ cuối tuần mới được ra ngoài ở thôi ạ." Tô Lê trả lời.
Thấy cô nói vậy, Lục Lẫm đành phải thôi.
Bữa sáng ăn ở ngoài, Lục Lẫm đặc biệt chọn một quán trà sữa Hồng Kông lâu đời, đồ ăn ở đó khá hợp khẩu vị của Tô Lê.
Đợi đến khi Tô Lê ăn no uống đủ, anh mới đưa cô đến trường.
Sau khi tiễn Tô Lê xong, Lục Lẫm quay đầu trở về Lục gia...
Vừa bước vào cửa thấy anh trai Lục Tranh đang ngồi trên ghế sofa, Lục Lẫm hơi bất ngờ:
"Anh, sao anh vẫn chưa đến công ty?"
"Em chưa về thì anh tâm trí đâu mà đến công ty?" Lục Tranh thản nhiên đáp.
Dù sao thì tối hôm kia người cũng hùng hổ bỏ đi, mãi không thấy tin tức gì chắc chắn, Lục Tranh là anh cả nên cũng không yên lòng.
Lục Lẫm thì tâm trạng đang rất tốt, anh ngồi thẳng xuống ghế sofa bên cạnh:
"Vậy giờ anh có thể yên tâm đến công ty được rồi đấy."
Lục Tranh nhìn anh: "Cả ngày hôm qua chú đều ở cùng Tô Lê sao?"
"Vâng."
Đối mặt với anh trai, Lục Lẫm không hề giấu giếm.
