Nhiều Chồng Là Phi Pháp? Vậy Tôi Quen 7 Bạn Trai Thì Được Chứ? - Chương 79: Có Thể Không Bị Kẻ Khác Nhòm Ngó Sao?
Cập nhật lúc: 05/04/2026 07:02
"Chẳng trách..." Lục Tranh thốt lên.
"Chẳng trách cái gì ạ?" Lục Lẫm thắc mắc hỏi lại.
Lục Tranh nhớ lại chuyện đêm qua:
"Nghe nói Phó Trì Uyên tối qua uống không ít rượu ở quán bar."
Phó Trì Uyên... Một người trông chẳng có vẻ gì là sẽ đi mượn rượu giải sầu.
Nghe lời này, ngay cả Lục Lẫm cũng cảm thấy có chút hoang đường.
"Vốn dĩ anh còn lo cho em, giờ xem ra, người đáng lo lại là kẻ khác." Lục Tranh nói thêm.
"Ngoài Phó Trì Uyên ra, còn có ai nữa sao?"
Lục Lẫm hỏi, kẻ dòm ngó bảo bối của anh đúng là nhiều thật.
"Tô Lê là Omega cấp S hiếm có, điều kỳ lạ là pheromone của cô ấy có độ tương thích rất cao với nhiều Alpha cấp cao. Không chỉ là cấp S, mà còn có rất nhiều người cấp A nữa."
Nói rồi, Lục Tranh nhìn thẳng vào Lục Lẫm: "Em nghĩ một Tô Lê như vậy, có thể không bị kẻ khác nhòm ngó sao?"
Thấy em trai im lặng, Lục Tranh lại bồi thêm một câu đầy ẩn ý:
"Nếu em không phải em trai ruột của anh, thì chính anh cũng sẽ ra tay đấy."
Nghe vậy, Lục Lẫm theo bản năng nhìn về phía anh trai:
"Anh, độ tương thích của anh và Lê Lê cũng rất cao sao?"
"Trên 90%, chính anh cũng thấy bất ngờ." Lục Tranh đáp.
Thảo nào trước đây khi ngửi thấy mùi pheromone của Tô Lê, anh lại cảm thấy có sức hút mãnh liệt đến vậy.
"Nhưng em là em trai anh, anh sẽ vĩnh viễn không tranh giành với em."
Lục Tranh hiểu rõ, đối với một Alpha cấp S, một người bạn đời Omega có độ tương thích pheromone cao quan trọng đến nhường nào.
Đối với cấp A, dù cả đời không tìm được bạn đời tương thích cao cũng chẳng sao, thường chỉ cần ở mức ổn là có thể vỗ về lẫn nhau.
Cùng lắm là không có tác dụng bổ trợ, không thể tăng xác suất thăng cấp mà thôi.
Nếu không sử dụng năng lực quá mức, cấp A không có nhu cầu quá cao đối với bạn đời tương thích.
Nhưng đối với cấp S, nếu không tìm được thì chỉ có con đường c.h.ế.t.
"A Lẫm, Tô Lê chỉ có một, giờ anh lo em không giữ nổi cô ấy đâu."
Lục Tranh nhân cơ hội nói ra nỗi lo lắng của mình.
"Em không chỉ là một cá nhân, em là một quân nhân, sau lưng em còn có quốc gia."
Lục Lẫm khẳng định.
Lục Tranh hiểu rõ chỗ dựa của Lục Lẫm, nhưng vẫn có chút không yên lòng:
"Nếu em đã xác định là cô ấy, anh muốn đến Tô gia một chuyến để sớm định đoạt chuyện của hai đứa."
"Em xác định là cô ấy, nhưng chuyện này anh đừng can thiệp vào, em muốn chính Lê Lê tự mình quyết định." Lục Lẫm nói.
Thấy anh quả quyết như vậy, Lục Tranh cũng đành tạm thời gác lại ý định đó.
Cùng lúc ấy, tại trường học.
Tô Lê nhận được điện thoại của cậu em trai Tô Triết khi đang định đi thay đồ để lên lớp.
"Chị ơi, chị đang ở trường ạ?" Giọng Tô Triết vang lên đầu dây bên kia.
"Giờ này không ở trường thì ở đâu được? Có chuyện gì nói mau đi, chị sắp vào tiết rồi." Tô Lê giục giã.
Nghe vậy, Tô Triết cũng không dám dông dài, đi thẳng vào vấn đề:
"Bạch Tịch nói để cảm ơn chị em mình đã giúp đỡ cậu ấy lần trước nên muốn mời chúng ta qua nhà dùng bữa cơm."
"Sức khỏe em ấy dù đã ổn hơn nhưng vẫn nên nghỉ ngơi nhiều, thôi đừng làm phiền em ấy nữa."
Tô Lê hơi do dự.
"Chị ơi, chị cứ đến đi mà, chị không đến là cậu ấy buồn lắm đấy." Tô Triết nài nỉ.
"Em đúng là chẳng lo lắng gì cho sức khỏe của người ta cả nhỉ?" Tô Lê bất lực.
"Sao em lại không lo chứ, tại cậu ấy cứ khăng khăng đòi làm mà... Cậu ấy bảo vài ngày nữa là quay lại trường học rồi, lúc đó sẽ không có nhiều thời gian, nên muốn tranh thủ lúc này nấu một bữa cơm."
Tô Triết giải thích.
Dưới sự nài nỉ không ngừng của Tô Triết, Tô Lê cũng đành chịu thua:
"Thôi được rồi, lát nữa em gửi địa chỉ qua cho chị."
"Vâng, tối gặp nhé chị."
Tô Triết nói xong liền cúp máy.
Thế nhưng điều Tô Lê không ngờ tới là buổi tối, khi cô vừa bước ra khỏi cổng trường ra tới ngã tư định bắt xe thì một chiếc xe bỗng đỗ xịch ngay trước mặt...
Tô Lê cảnh giác lùi lại một chút, thấy cửa kính xe hạ xuống, lộ ra gương mặt cấm d.ụ.c thanh lãnh của Mộ Thanh Hòa.
"Lên xe đi."
Tô Lê vẫn đứng yên: "Em có chút việc bận."
"Tôi biết, Bạch Tịch mời cơm. Trùng hợp thật, cô ấy cũng mời cả tôi nữa."
Mộ Thanh Hòa vừa nói vừa tiếp lời: "Cùng đi qua đó luôn, tiện đường thôi."
Đây đúng là điều Tô Lê không ngờ tới: "Em ấy cũng mời cả anh sao?"
"Tôi là người tài trợ cho cô ấy, cô ấy mời tôi một bữa cơm chẳng phải là chuyện nên làm sao?"
Mộ Thanh Hòa thản nhiên nói, rồi liếc nhìn gương chiếu hậu:
"Lên xe mau đi, tôi đang chắn đường người khác rồi."
Nghe vậy, Tô Lê nhìn thoáng qua chiếc xe phía sau, định kéo cửa ghế sau...
Kéo mãi không được, Tô Lê nhìn về phía Mộ Thanh Hòa ở ghế lái.
Anh không nói gì, chỉ dùng ánh mắt ra hiệu về phía ghế phụ.
Tô Lê đành bất lực, cam chịu mở cửa ghế phụ bước lên...
Vừa lên xe đã nghe thấy điện thoại của Mộ Thanh Hòa reo vang...
Nhìn tên người gọi, Mộ Thanh Hòa trực tiếp bắt máy, giọng của Bạch Tịch vang lên trong xe.
"Bác sĩ Mộ, anh đã đón được tiểu thư Tô chưa ạ?" Bạch Tịch dịu dàng hỏi.
Mộ Thanh Hòa liếc nhìn Tô Lê: "Đón được rồi."
Tô Lê ngoan ngoãn thắt dây an toàn, vốn định không lên tiếng nhưng Bạch Tịch như biết cô có thể nghe thấy, chủ động chào hỏi:
"Tiểu thư Tô?"
"Bạch Tịch." Tô Lê khẽ đáp lại.
Nghe thấy tiếng Tô Lê, Bạch Tịch mới nói:
"Bác sĩ Mộ vừa hay đi ngang qua nên em nhờ anh ấy đón chị luôn, em không thông báo trước cho chị chắc chị không sao chứ?"
"Không sao đâu, cũng vừa lúc chị định bắt xe." Tô Lê nhẹ giọng đáp.
Nghe vậy, Bạch Tịch cười nói: "Vậy hai người cứ từ từ nhé, em đi nấu nướng tiếp đây."
"Được, vất vả cho em rồi." Tô Lê nói.
Sau khi cúp máy, Tô Lê nhìn ra ngoài cửa sổ, bên tai lại vang lên giọng nói của Mộ Thanh Hòa:
"Sao không thèm để ý đến tôi?"
"Bác sĩ Mộ có gì chỉ giáo sao?" Tô Lê thản nhiên hỏi.
Nghe vậy, Mộ Thanh Hòa không khỏi liếc nhìn Tô Lê một cái:
"Lần trước tại tiệc sinh nhật của Phó Tĩnh, tôi đã giúp em một tay. Dù trước đó có làm em không vui thì cũng coi như lấy công chuộc tội được chứ?"
Nhắc đến chuyện này, Tô Lê hậm hực: "Tôi còn chưa tính sổ vụ anh chụp lén tôi đâu đấy."
Nghe Tô Lê nói thế, đáy mắt Mộ Thanh Hòa thoáng hiện ý cười: "Bị phát hiện rồi sao."
"..." Tô Lê cạn lời, người này đúng là da mặt dày thật.
Nhưng không biết có phải vì tự biết mình sai hay không mà suốt quãng đường sau đó Mộ Thanh Hòa không nói thêm gì nữa.
Nhưng anh ta... Trông có giống người biết nhận lỗi không?
Mang theo sự nghi hoặc đó, chiếc xe chạy thẳng vào khu chung cư Vân Khởi.
Thế nhưng cuối cùng lại dừng trước một tòa nhà lạ lẫm.
"Không phải ở tòa số 13 sao?" Tô Lê thắc mắc.
"Bên đó phòng bếp nhỏ quá, thao tác không tiện nên tạm thời chuyển sang bên này, tầng 9 phòng 901."
Mộ Thanh Hòa giải thích.
Vừa định nói tiếp thì điện thoại lại reo.
"Tôi có chút việc công, em có thể lên trước, mật mã là 897654."
Nói xong, Mộ Thanh Hòa trực tiếp bắt máy.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của một người già nua:
"Bác sĩ Mộ, tôi muốn hỏi về tình hình phẫu thuật của nhà tôi..."
Mộ Thanh Hòa ra hiệu cho Tô Lê xuống xe trước, cô cũng không tiện hỏi nhiều nên xuống xe đi lên trước.
Thang máy lên đến tầng 9, Tô Lê đứng trước cửa phòng 901 nhưng không vội vã dùng mật mã mở cửa vào ngay.
Nhưng nhấn chuông một hồi lâu vẫn không thấy phản ứng, nghĩ thầm chắc Bạch Tịch đang bận bịu trong bếp, Tô Lê đành dùng mật mã mở cửa bước vào.
Khi cửa mở ra, Tô Lê nhìn vào bên trong, kỳ lạ là trong nhà vô cùng yên tĩnh...
Bước vào phòng khách, Tô Lê nhìn rõ ràng trong gian bếp mở căn bản không có một bóng người.
Nhận ra mình bị lừa, Tô Lê vừa định rời đi thì sau cánh cửa phòng đang đóng c.h.ặ.t bỗng vang lên tiếng của Mộ Thanh Hòa:
"Tô Lê."
Tô Lê: “?”
