Nhóc Mít Ướt Năm Nào Vẫn Muốn Cưới A Tỷ ! - 5

Cập nhật lúc: 13/08/2026 08:01

Cổ tay bị kéo khỏi chăn rồi ghìm lên trên đầu, phần da nơi đó cọ vào lớp chai thô ráp của bàn tay ai đó, vừa rát vừa đau.

Bên tai còn có tiếng thở nặng nề bị cố sức kìm lại.

Ta khó nhọc hé mắt.

Một đôi mắt đen quen thuộc đang ở rất gần.

Trong đáy mắt ấy có thứ cảm xúc bị nén đến tận cùng, rõ ràng chẳng vui vẻ gì.

“A Tỷ lại nuốt lời rồi.”

Giọng Trần Tự khàn khàn vang bên tai.

Men rượu chưa tan hết, câu nói ấy lại làm lòng ta bỗng bực bội.

Đầu óc rối thành một mớ, ta chỉ biết tư thế giữa mình với hắn quá mức thân mật.

Lời mẫu thân ban ngày bỗng hiện lên rõ ràng.

Trần Tự chỉ có cưới T.ử Vi công chúa mới có thể yên ổn sống tiếp.

Ta xoay cổ tay, cố đẩy người đang đè gần xuống.

“Không được, Trần Tự.”

“Chúng ta… không thể.”

Vừa nghe xong, cả người hắn lập tức căng lại.

Hắn giữ lấy chân ta, ép ta phải đối diện mình.

“Ta đợi nàng năm năm.”

“Nàng nói không được thì là không được sao?”

“Ngây thơ quá, A Tỷ.”

“Vốn còn định từ từ…”

Lời cuối vừa dứt, hơi thở hắn đã áp sát.

Ngay sau đó, môi ta bị một cảm giác mềm lạnh phủ lên.

Tim ta chấn động, theo bản năng mím c.h.ặ.t môi.

Nhưng chống cự ấy chẳng có tác dụng gì.

Nụ hôn ban đầu ngoài dự đoán lại rất nhẹ, chỉ dai dẳng quấn lấy, như muốn đòi hết những năm xa cách.

Hơi thở trong màn trướng ngày càng rối.

Đến khi đầu óc ta gần như trống rỗng, môi đau rát, Trần Tự mới chịu dừng lại.

Hắn áp trán gần ta, giọng khàn đặc, nghe không rõ là vui sướng hay đau đớn.

“A Tỷ, nàng nói xem ta có nên g.i.ế.c Viên Kim An không?”

Ta vội hít lấy không khí, tim đập loạn trong l.ồ.ng n.g.ự.c, trên trán đã lấm tấm mồ hôi.

Ta còn chưa phân biệt được hắn đang nói thật hay chỉ dọa người thì hắn lại tiếp tục.

“Hay g.i.ế.c luôn T.ử Vi công chúa.”

“Nàng ta làm A Tỷ không vui, đúng không?”

Không đợi ta trả lời, hắn lại cúi xuống hôn.

Lần này hoàn toàn không còn dịu dàng.

Cảm giác dồn dập như cuồng phong quét qua khiến ta vừa sợ vừa tức.

Đến khi ta không nhịn được bật khóc, hắn mới cuối cùng chịu buông, sau đó lại không ngừng thấp giọng nói gì đó bên tai.

“Tiểu thư.”

“Tiểu thư, tỉnh lại đi.”

Cánh tay bỗng bị ai đó khẽ lay.

Giọng A Dao kéo ta ra khỏi màn sương hỗn loạn.

Ta mơ màng mở mắt, mới phát hiện trời trong phòng đã sáng hẳn.

Môi đau rát từng cơn.

A Dao mặt đầy lo lắng.

“Tiểu thư, vừa rồi người giống như bị bóng đè, còn khóc mãi không thôi.”

“Nô tỳ sợ muốn c.h.ế.t.”

Bóng đè ư?

Ta đưa tay chạm lên môi, nhất thời không phân biệt nổi đêm qua là thật hay mơ.

A Dao lại nhanh ch.óng giải thích.

“À, tối qua lúc uống rượu, tiểu thư va môi vào chén.”

“Nô tỳ còn bôi t.h.u.ố.c cho người nữa.”

Ta chống tay ngồi dậy, xoay nhẹ cổ tay vẫn còn ê ẩm, mắt khẽ nheo lại.

“Xem ra từ nay không thể uống rượu nữa.”

Ta vừa nói vừa thuận tay nắm lấy tay A Dao.

Chỉ một lần sờ, ta đã xác nhận điều mình nghi ngờ.

Vết chai trên tay nàng tuyệt đối không giống do giặt giũ lao động nặng tạo thành.

Nó giống vết chai của người luyện võ lâu năm hơn.

A Dao là người của Trần Tự.

Cái gọi là chén rượu làm rách môi, cái gọi là bóng đè, tất cả chỉ là lời nói dối vụng về để che giấu chuyện đêm qua.

Tên khốn ấy có lẽ sợ ta giận đến mức tuyệt giao nên mới bày ra màn này.

Ta tức đến choáng cả đầu.

Hắn thật sự coi ta là đồ ngốc hay sao.

Nhưng nghĩ đến những lời điên rồ hắn nói tối qua, lòng ta lại lạnh xuống.

Trước đây ta có thể xem như lời tức giận nhất thời.

Hiện giờ, ta không dám không tin.

Ta đẩy tay A Dao ra, nghiêm mặt nhìn nàng.

“Ngươi đi truyền lời cho Trần Tự.”

“Nếu hắn còn dám làm loạn như vậy nữa, ta sẽ rời khỏi kinh thành, cả đời không gặp hắn.”

“Còn những lời hồ đồ đêm qua, ta coi như chưa nghe thấy.”

“Bảo hắn tuyệt đối đừng làm chuyện ngu ngốc.”

A Dao lập tức lộ vẻ hoảng hốt, há miệng định cãi.

Ta chỉ trừng nàng một cái.

Ánh mắt ấy rõ ràng nói rằng nàng dám cãi một câu thử xem.

A Dao đành rụt cổ, cúi đầu đáp.

“Nô tỳ biết rồi, tiểu thư.”

Thời gian trôi nhanh, chẳng mấy chốc ta đã ở kinh thành gần nửa năm.

Trời dần vào đông, mưa bụi xen lẫn tuyết nhỏ, cái lạnh len qua từng lớp áo, thấm tận xương.

Kể từ đêm ấy, Trần Tự thật sự không còn trèo tường vào viện ta nữa.

Những bức thư hắn gửi tới phủ cũng bị ta cố tình làm ngơ, đến mức A Dao đứng bên cạnh sốt ruột thay chủ t.ử, trên mặt nổi liền mấy nốt mụn.

Ta không thể phủ nhận rằng mình có tình ý với Trần Tự.

Nhưng sự thật trước mắt lại quá rõ ràng.

Nếu hai chúng ta thật sự thành thân, rất có thể chẳng ai được yên ổn, hậu quả còn nghiêm trọng đến mức không thể gánh nổi.

Huống chi từ nhỏ ta đã không thích kiểu cuộc sống nhận cáo mệnh rồi quanh năm bị trói trong nội viện, ngày ngày chỉ biết chờ chồng trở về.

Ta cứ cố gắng tự thuyết phục mình như vậy.

Đến một ngày tuyết rơi, ý chỉ từ hậu cung cuối cùng cũng tới.

Hoàng hậu nương nương triệu ta tiến cung.

Ta vẫn nhớ vẻ mặt của T.ử Vi công chúa hôm ở sân cúc cầu, nên vừa nghe tin đã hiểu chuyến này chắc chắn không đơn giản.

Sau khi trấn an mẫu thân, ta lặng lẽ lên xe ngựa.

Tuyết ngoài trời bay lả tả như lông ngỗng, phủ trắng từng mái hiên.

Vào đến cửa cung còn phải đi bộ một quãng rất xa mới tới Tê Hà cung của Hoàng hậu.

Gió lạnh táp lên mặt, bốn tay chân ta gần như mất hết cảm giác.

May mà trong điện đặt rất nhiều chậu than.

Vừa bước qua ngưỡng cửa, cả người như sống lại.

Hoàng hậu nương nương và T.ử Vi công chúa đều ngồi ở chủ vị.

Ta thu lại hơi lạnh trên người, tiến lên hành lễ đầy đủ.

T.ử Vi công chúa có lẽ đã nhịn quá lâu, vừa thấy ta đứng dậy liền đi thẳng vào chuyện chính.

“Phò mã đương triều không được phép nạp thiếp.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhóc Mít Ướt Năm Nào Vẫn Muốn Cưới A Tỷ ! - Chương 5: 5 | MonkeyD