Nhóc Mít Ướt Năm Nào Vẫn Muốn Cưới A Tỷ ! - 6

Cập nhật lúc: 13/08/2026 08:01

“Ngươi đừng có mơ tưởng.”

Nàng nói xong còn bĩu môi, dáng vẻ vẫn còn mấy phần trẻ con.

Ta quan sát một lát, cảm thấy nàng chủ yếu là ghen tức, chứ chưa hẳn mang ác ý quá sâu.

Ta cúi đầu, bình tĩnh đáp.

“Thần nữ chưa từng có ý định vào hậu viện của Tiểu Hầu gia làm thiếp.”

“Chỉ vì năm xưa hai nhà có giao tình, thần nữ lại rời kinh năm năm, cho nên Tiểu Hầu gia mới tìm đến ôn lại tình cũ.”

“Công chúa nếu không tin, có thể sai người dò hỏi.”

“Giữa thần nữ và Tiểu Hầu gia ngoài sáng chưa từng có hành động vượt quá lễ nghi.”

Nói xong câu cuối, lòng ta hơi chột dạ.

Chuyện phía sau rèm trướng đêm đó đương nhiên không thể mang ra nói.

T.ử Vi công chúa nghe vậy, sắc mặt lập tức sáng lên.

Hoàng hậu ngồi cạnh cũng dịu đi không ít.

Ta âm thầm dịch người gần chậu than hơn một chút, nhưng vẫn cảm thấy khí lạnh khi nãy như đã chui sâu vào áo.

Trong n.g.ự.c cũng lạnh theo.

Tự tay đẩy người mình để trong lòng ra ngoài, nếu nói không đau thì chỉ có thể là giả.

Ta tự nhủ qua vài ngày sẽ ổn.

Nhất định sẽ không đau lâu.

Cũng không thể vì chút tình riêng mà trơ mắt nhìn Trần Tự gặp nguy hiểm được.

T.ử Vi công chúa vừa định hỏi thêm, bên ngoài đã có một cung nữ vội vã chạy vào, mặt mày hoảng hốt.

“Nương nương, công chúa, không xong rồi.”

“Vừa rồi Tiểu Hầu gia Trần Tự đội mưa tuyết cưỡi ngựa vào cung, hiện đang ở Ngự thư phòng cầu hôn.”

“Nghe nói người hắn cầu cưới là nữ nhi nhà Thượng thư, Diệp thị.”

Ta hít sâu một hơi, quay sang trừng A Dao.

A Dao bị ta nhìn đến suýt lùi hẳn về sau, vẻ mặt còn oan ức hơn cả ta.

Nghĩ lại mới thấy chuyện này đúng là không thể trách nàng.

Nàng từ đầu đến cuối vẫn đứng cạnh ta, không có cơ hội truyền tin.

Vậy chỉ có một khả năng.

Trần Tự còn phái người khác theo dõi ta.

Nghĩ đến đó, một cỗ uất ức khác lại dâng lên.

Ta thầm quyết định trở về nhất định phải tìm cớ khiến mẫu thân đuổi A Dao khỏi phủ, bằng không quanh người mình còn bí mật gì nữa.

Ta chưa kịp hoàn hồn thì T.ử Vi công chúa đã bật dậy, mắt đỏ hoe.

“Ngươi lừa ta!”

Nàng chỉ thẳng vào ta, sau đó dẫn theo một đám cung nữ chạy khỏi điện.

Ta đứng nguyên tại chỗ, nhất thời chẳng biết nên nói gì, chỉ đành nhìn Hoàng hậu.

Hoàng hậu đúng là người ngồi ở vị trí ấy nhiều năm, gặp chuyện vẫn không hề rối.

Bà chậm rãi đứng dậy, nhìn ta một cái rồi nói.

“Nếu ngươi đã nói không có ý với Tiểu Hầu gia, vậy theo bổn cung đến Ngự thư phòng.”

“Trước mặt Hoàng thượng, ngươi tự nói cho rõ.”

Ta nghe xong chỉ muốn thở dài.

Hay lắm.

Rốt cuộc vẫn là bắt chính ta tự tay từ chối hôn sự này.

Khi đến Ngự thư phòng, cảnh tượng bên trong lại hoàn toàn khác điều ta tưởng.

Hoàng đế ngồi ở chủ vị, sắc mặt chẳng đẹp đẽ gì.

Trần Tự thì ung dung ngồi bên dưới uống trà, thần sắc bình thản đến mức như thể chuyện cầu hôn chẳng liên quan đến mình.

Đầu ngón tay thon dài của hắn giữ chén trà, động tác thanh nhã, phong thái cao quý.

Nhìn thế nào cũng rất khó liên hệ với tên vô sỉ đã ép ta trong màn trướng hôm trước.

T.ử Vi công chúa đã tới trước, đang ngồi bệt dưới đất, hai mắt đỏ hoe.

Hoàng hậu vội đi tới đỡ nữ nhi dậy.

Còn ta vừa bước qua cửa, ánh mắt của Trần Tự lập tức rơi lên người ta, nóng đến mức muốn tránh cũng không được.

Ta đành làm như không thấy, tiến lên hành lễ với Hoàng đế.

Vừa đứng dậy, T.ử Vi công chúa đã ấm ức chỉ vào ta.

“Nàng ta không muốn gả cho chàng.”

“Hơn nữa thân phận ta còn tôn quý hơn nàng ta.”

“Vì sao chàng nhất định không chịu cưới ta?”

Trần Tự khẽ cười lạnh.

Trong mắt hắn chỉ có vẻ thiếu kiên nhẫn.

“Thần cũng không muốn cưới công chúa.”

“Không muốn thì chính là không muốn.”

T.ử Vi công chúa c.ắ.n môi.

“Vậy nàng ta có gì tốt?”

“Vì sao chàng lại muốn cưới nàng ta?”

Trần Tự ngẩng đầu nhìn về phía ta.

Trong đôi mắt đen ấy phản chiếu bóng dáng của ta rõ ràng đến mức khiến lòng người run lên.

Khóe môi hắn chậm rãi cong lên.

“A Tỷ trong mắt ta, chỗ nào cũng tốt.”

“Những điều người khác thấy nàng ấy không tốt, trong mắt ta cũng vẫn là tốt.”

Ngực ta lập tức chua xót.

Nhịp tim cũng bắt đầu loạn lên không chịu nghe lời.

Đúng lúc ấy, giọng Hoàng đế từ trên cao truyền xuống, cắt ngang mọi thứ.

“Ngươi là nữ nhi phủ Thượng thư, Diệp Tống Nhứ?”

Ta cúi đầu đáp.

“Vâng.”

Hoàng đế hỏi tiếp.

“Ngươi có nguyện ý gả cho Tiểu Hầu gia không?”

Ta vô thức siết c.h.ặ.t vạt áo.

Ba chữ “không nguyện ý” đã vòng đi vòng lại nơi đầu lưỡi không biết bao nhiêu lần, vậy mà thế nào cũng không nói ra được.

Sau khi nghe Trần Tự nói những lời như thế, ta thật sự không đủ lạnh lòng để lập tức từ chối hắn trước mặt mọi người.

Trong Ngự thư phòng nhất thời rơi vào im lặng.

Trần Tự ngồi yên một lúc rồi đặt chén trà xuống.

Hắn đứng dậy, từng bước đi về phía ta.

Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng không né tránh.

Sau đó hắn nắm lấy tay ta, kéo ta đứng sát bên mình.

“Nàng ấy nguyện ý.”

Ta cứng người.

Ta đã nói lúc nào chứ.

Hắn còn bình thản nói với Hoàng đế.

“Bệ hạ cứ soạn chỉ là được.”

“Chúng thần xin cáo lui trước.”

Ta trợn mắt.

Tên khốn này vừa thay ta quyết định hôn sự ngay trước mặt Hoàng đế.

Thế mà điều khó tin nhất là Hoàng đế không nổi giận, cũng không hề ngăn cản.

Ta bắt đầu nghi ngờ mẫu thân đã nghe nhầm tin tức gì đó.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhóc Mít Ướt Năm Nào Vẫn Muốn Cưới A Tỷ ! - Chương 6: 6 | MonkeyD