Nhu Hoà Vạn Sự Hưng - Chương 5
Cập nhật lúc: 22/06/2026 23:01
Ăn mặc chi dùng hàng ngày của Dao Dao đều là thứ tốt nhất.
Không ít món còn do chính hắn sai người lấy từ tư khố ra.
Nghĩ mãi không thông.
Cuối cùng ta cũng chẳng muốn nghĩ nữa.
Dù sao hiện tại Dao Dao là đứa con duy nhất của hắn.
Cho dù hắn không thích thì đã sao?
Hắn đâu có thích đứa trẻ nào khác bên ngoài.
Có lẽ chỉ là tính tình trời sinh như vậy.
Việc gì phải miễn cưỡng chứ?
…
Khi Dao Dao được tám tháng tuổi, Mộ Hòa thành thân.
Ta chuẩn bị thêm cho nàng không ít của hồi môn.
Ngày ấy trở về phủ, trên mặt mỗi người đều mang theo nụ cười.
Là niềm vui thật lòng dành cho Mộ Hòa.
Ngày ta xuất giá, tuy mọi người cũng cười.
Nhưng nụ cười ấy không vui vẻ như hôm nay.
Khi đó nhiều hơn là lo lắng.
Hôn lễ diễn ra vô cùng náo nhiệt.
Dù không long trọng bằng hôn sự của ta năm xưa, nhưng từng chi tiết đều được chuẩn bị hết sức chu đáo.
Mẫu thân nói bộ hỉ phục của Mộ Hòa là do chính tay bà thêu.
Thảo nào đẹp đến vậy.
Ta chỉ mong từ nay về sau cuộc sống của nàng sẽ luôn thuận buồm xuôi gió.
Có lẽ đó cũng là kỳ vọng chung của tất cả mọi người trong nhà.
…
Bận rộn cả ngày nên lúc trở về ta cũng có chút mệt mỏi.
Vừa chợp mắt được một lúc, đã nghe Bích Liên cuống quýt gọi ta.
Dường như xảy ra chuyện lớn.
Ta vội vàng bước ra ngoài.
Thì ra là chuyện của Dao Dao.
Không hiểu sao hôm ấy lúc Dao Dao đang chơi, Vương gia lại vừa khéo tới viện.
Bình thường con bé rất ít gặp hắn.
Lại gan dạ và tò mò.
Thế là tự mình bò tới.
Lảo đảo nắm lấy vạt áo Vương gia rồi đứng dậy.
Gần đây con bé vừa mới biết đứng.
Đi vẫn chưa vững.
Bích Liên nói Vương gia đã ra lệnh bế Dao Dao đi.
Nhưng Dao Dao không chịu.
Nhũ mẫu và nha hoàn cũng không dám tùy tiện tiến tới.
Nhất thời đôi bên cứ giằng co như vậy.
Dao Dao còn chừa một tay ra, cố sức với lên phía trên.
Rõ ràng là muốn hắn bế mình.
Có lẽ vì nhìn thấy ta bước ra.
Ta thậm chí còn cảm thấy Vương gia như vừa thở phào nhẹ nhõm.
Hắn ra hiệu bằng ánh mắt bảo ta mau bế đứa bé đi.
Ta tiến lên ôm Dao Dao nhưng con bé vẫn không chịu buông tay.
Cũng chẳng biết tính tình giống ai nữa.
“Vương gia chịu khó bế con một lát đi.”
Ta lên tiếng.
Một hồi lâu sau ta mới nghe hắn trầm giọng nói:
“Bản vương nào biết bế trẻ con.”
Ta lập tức cho người hầu lui hết xuống, đỡ để hắn mất mặt.
Sau đó bắt đầu chỉ cho hắn cách bế trẻ.
Không ngờ động tác của hắn không lớn.
Nhưng nhìn thế nào cũng thấy cứng ngắc.
Dao Dao dường như cảm thấy rất thú vị, lại bắt đầu vùng vẫy nhảy nhót.
Ta nhìn thấy sắc mặt Vương gia thay đổi hẳn.
Thậm chí còn trắng bệch như bị dọa.
Một ý nghĩ đột nhiên hiện lên trong đầu ta.
Có lẽ…không phải hắn không thích Dao Dao.
Mà là không dám chạm vào con bé.
Ta chỉ có thể kiên nhẫn chỉ dạy.
Dù sao Dao Dao tám tháng tuổi đã dễ bế hơn nhiều so với lúc mới sinh.
Khi mới sinh, mềm như một cục bông.
Ngay cả ta cũng chẳng dám động vào.
Đợi Dao Dao chơi mệt rồi được bế xuống.
Vương gia mới nói mục đích hôm nay hắn tới đây.
Hiện giờ đang là mùa thu, thời tiết mát mẻ dễ chịu.
Hắn định đưa ta và Dao Dao đến trang t.ử nghỉ ngơi du ngoạn một thời gian.
Nghe thì rất thú vị.
Nhưng chẳng hiểu sao ta lại cảm thấy…nguyên nhân thực sự là vì Dao Dao.
Nếu không thì năm ngoái sao hắn không đi?
Cho dù khi đó thân thể ta bất tiện.
Vậy còn năm trước nữa thì sao?
Nói trắng ra…chỉ là ta không đáng để hắn phí tâm tư mà thôi.
…
Trang t.ử quả thật rất thú vị.
Ở đó nuôi không ít động vật nhỏ.
Dao Dao chưa từng nhìn thấy những thứ ấy bao giờ, ngày nào cũng quấn lấy người hầu đòi dẫn đi xem.
Con bé thích nhất là thỏ trắng.
Nhưng ta không dám để con chơi cùng.
Chưa nói đến chuyện sạch sẽ hay không, trẻ con vốn không biết nặng nhẹ.
Huống hồ Dao Dao da thịt mềm mại.
Lỡ chọc cho con thỏ nổi nóng rồi c.ắ.n con bé thì sao?
Điều khó nghĩ tới nhất là Vương gia cũng ở lại cùng chúng ta.
Dường như hắn còn rảnh rỗi hơn trước.
Ít nhất bây giờ ngày nào ta cũng nhìn thấy hắn.
Động tác bế Dao Dao cũng ngày một thành thạo.
Dao Dao rất thích phụ thân mình.
Chỉ là không ngờ, mới nửa tháng trôi qua đã nghe tin Hoàng đế phế Thái t.ử, đồng thời giam lỏng Bình Vương.
Thái t.ử là đích trưởng t.ử của Hoàng đế.
Từ nhỏ đã được nuôi dạy như người kế vị.
Bình Vương là hoàng t.ử thứ hai.
Văn tài nổi bật, danh tiếng trong giới văn nhân cũng tốt nhất.
Đột nhiên xử lý cả hai người như vậy, hiển nhiên không phải chuyện nhỏ.
Sau khi nhận được tin tức, Vương gia lập tức quay về kinh.
Chỉ dặn ta và Dao Dao ngoan ngoãn ở lại trang t.ử.
Dao Dao vẫn ngày ngày vui vẻ như thường.
Nhưng ta lại luôn thấp thỏm bất an.
Nghĩ kỹ thì chuyện này đến quá đột ngột.
Mà chẳng hiểu sao ta luôn cảm thấy nó có liên quan đến Vương gia.
May mà chỉ vài ngày sau, hắn đã đích thân đón chúng ta trở về.
Nghe nói có mấy nhà bị tống vào ngục.
Nhưng hiện tại mọi chuyện xem như đã ổn định.
Vốn dĩ ta là người thiển cận.
Chỉ biết chăm lo cho mảnh đất nhỏ của riêng mình.
Cho nên chỉ cần phủ Ninh Quốc Công và Lệ Vương phủ không bị liên lụy là được.
Người khác thế nào, ta cũng chẳng buồn quan tâm.
…
Bây giờ Dao Dao đã đi vững hơn một chút.
Nói chuyện cũng có thể ghép hai ba chữ với nhau.
Mẫu thân bảo ta nên chuẩn bị sinh thêm một đứa nữa.
Tốt nhất là con trai.
Chỉ có điều chuyện sinh con đâu phải muốn là được.
May mà hiện tại nhìn vào, Vương gia rất yêu thương Dao Dao.
Nhưng không ngờ năm nay tuyển tú, trong phủ cũng được ban xuống hai tú nữ.
Cả hai đều xuất thân từ quan gia.
Chỉ là chức quan không cao.
Lại không phải quan ở kinh thành.
Có lẽ cũng vì thế nên chỉ được nhập phủ với thân phận thị thiếp.
Nhân phẩm thế nào còn phải chờ thời gian kiểm chứng.
Nhưng dung mạo đều không tệ.
