Nhu Hoà Vạn Sự Hưng - Chương 6
Cập nhật lúc: 22/06/2026 23:01
Tuy không phải tuyệt sắc mỹ nhân, nhưng lại có nét quyến rũ riêng.
Về nơi ở, ta cũng không bạc đãi họ.
Sắp xếp cho hai người ở gần nhau.
Nghĩ rằng cùng là tú nữ, hẳn cũng có nhiều chuyện để trò chuyện.
Sau đó ta đem chuyện ấy nói với Vương gia.
Hắn vẫn như mọi khi.
Chỉ lạnh nhạt đáp:
“Bản vương biết rồi.”
Ai ngờ suốt nửa tháng trời hắn chẳng ghé qua chỗ hai người một lần.
Ta cảm thấy như vậy không ổn.
Đến đêm rằm khi hắn tới viện của ta, ta lại nhắc thêm một lần nữa.
Hắn nhìn ta một cái.
Ánh mắt ấy giống như đang trách ta xen vào việc của hắn.
Không biết có phải lời ta nói khiến hắn để tâm hay không.
Tối ngày mười sáu đã nghe hạ nhân báo lại rằng Vương gia đã qua đó.
Bích Liên không hiểu.
Không hiểu vì sao ta lại chủ động đẩy Vương gia sang chỗ người khác.
Thật ra có gì khó hiểu đâu chứ?
Nam nhân nào mà chẳng có thê thiếp.
Phụ thân và mẫu thân tình cảm sâu đậm như vậy.
Chẳng phải vẫn có thiếp thất đó sao?
Nếu không cũng sẽ không có chuyện ta và Mộ Hòa bị tráo đổi năm xưa.
Ta và Vương gia lại càng không phải phu thê tình đầu ý hợp.
Ta lấy đâu ra tư cách đòi hỏi độc sủng?
Huống hồ hắn đến chỗ ta cũng chỉ vì ta là chính phi.
Nhưng điều ta không ngờ là hắn chỉ ở đó trong chốc lát.
Hoặc nói chính xác hơn…vừa bước vào đã đi ra.
Ta sai người dò hỏi mới biết.
Hôm ấy hắn đến viện của Ngô thị.
Nhưng chẳng may Ngô thị lại đốt huân hương.
Vương gia không quen mùi đó nên quay người bỏ đi.
Biết chuyện xong, ta vừa buồn cười vừa bất lực.
Ta vốn thích hương thơm tự nhiên của hoa quả.
Trong phòng ít khi dùng huân hương.
Chỉ đặt những loại trái cây theo mùa.
Cho nên ta chưa từng biết hắn có thói quen này.
Không ngờ Ngô thị lại đụng đúng chỗ kiêng kỵ của hắn.
Ta vốn nghĩ dù không thích Ngô thị thì ít nhất hắn cũng nên ghé qua chỗ Vương thị.
Nhưng cũng không.
Mãi đến lần sau hắn tới viện của ta, ta mới thuận miệng nhắc một câu.
Ai ngờ hắn lại tỏ vẻ không vui.
“Bản vương giao cho nàng quản lý nội viện.”
“Không phải để nàng ngày ngày nhìn chằm chằm vào bản vương.”
Được thôi.
Ngài vui là được.
Dù sao bổn phận của ta cũng đã làm tròn rồi.
Nghĩ kỹ thì như vậy cũng tốt.
Ít nhất sẽ không có ai đến tranh mất sự yêu thương dành cho ta và Dao Dao.
…
Mộ Hòa có t.h.a.i rồi.
Ta đến thăm nàng.
Vừa gặp đã thấy nàng cười rạng rỡ.
Xem ra cuộc sống sau khi thành thân rất hạnh phúc.
Ngày xuất giá, nàng chỉ mang theo hai nha hoàn cùng gia đình Lục ma ma.
Người không nhiều nhưng cũng đủ dùng.
Vừa nhìn thấy ta, nàng đã hỏi:
“Sao Dao Dao không tới cùng tỷ?”
Sau vài câu chuyện phiếm, ta nhận ra nàng thật sự rất hạnh phúc.
Cuộc hôn sự này quả nhiên được chọn rất tốt.
Nếu như…
Thôi vậy.
Làm gì có nhiều chữ “nếu như” đến thế.
Chẳng phải cuộc sống của ta cũng rất tốt sao?
Hà tất phải đi ngưỡng mộ người khác.
Dù sao trên đời này làm gì có ai được mọi điều như ý.
Một đời người, sao có thể thật sự thập toàn thập mỹ được chứ?
…
Kinh thành bề ngoài vẫn yên bình như nước lặng.
Nhưng thực chất bên dưới là sóng ngầm cuồn cuộn.
May mà ta chỉ là một phụ nhân nơi nội trạch.
Những chuyện ấy chẳng cần phải bận tâm, cuộc sống cũng khá thanh nhàn.
Ai ngờ một hôm mẫu thân đột nhiên đến phủ.
Bà nói với ta một hồi những chuyện chẳng đầu chẳng cuối, khiến ta nghe mà chẳng hiểu gì.
Mãi sau mới biết.
Thì ra Vương gia sắp xuất chinh.
Chỉ là…nếu chuyện này đã được quyết định từ lâu, vì sao hắn không nói với ta?
“A Nhu, con thật sự không biết sao?”
Mẫu thân kinh ngạc nhìn ta.
Xem ra chuyện này đã không còn là bí mật.
Chỉ có mình ta bị giấu trong màn sương mù mà thôi.
“Có lẽ Vương gia quên mất.”
Sau khi mẫu thân rời đi, ta gọi quản gia tới hỏi.
Quả nhiên quản gia cũng biết.
Tối hôm ấy Vương gia trở về, ta hỏi hắn chuyện xuất chinh.
Hắn chỉ lạnh nhạt đáp:
“Nàng biết thì có thể làm được gì?”
Một câu nói khiến mọi lời phía sau của ta đều mắc nghẹn trong cổ họng.
Ta lười tranh luận với hắn.
Nhưng đến lúc hạ nhân thu dọn hành lý, vẫn không nhịn được mà dặn dò vài câu.
Dù sao chuyện hành quân đ.á.n.h trận, ta thật sự không có kinh nghiệm.
Gả cho hắn nhiều năm như vậy.
Cuộc sống vẫn luôn yên bình.
Đến mức ta gần như quên mất rằng người đàn ông này có được ngày hôm nay hoàn toàn dựa vào chiến công nơi sa trường.
Ngày trước lúc xuất chinh.
Hắn còn bế Dao Dao chơi đùa.
Ta đưa cho hắn lá bùa bình an vừa cầu được.
Ai ngờ hắn nhìn cũng chẳng thèm nhìn.
“Vương phi nếu rảnh rỗi tin những thứ này, chi bằng làm chút việc có ích hơn.”
Thật ra lá bùa ấy vốn không phải ta muốn cầu.
Là mẫu thân và Mộ Hòa kéo ta đi.
Hai người đều cảm thấy chiến trường quá mức nguy hiểm.
Đến mức Mộ Hòa bụng mang dạ chửa vẫn cố gắng đi cùng.
Nguy hiểm thì đúng là nguy hiểm.
Nhưng cũng không đến nỗi như vậy.
Có lẽ họ lo rằng chuyến đi này của Vương gia sẽ không được bình an.
Đến lúc đó ta và Dao Dao, cô nhi quả phụ, sẽ sống rất khổ sở.
Nhưng có gì mà khổ sở chứ?
Dao Dao vẫn còn nhỏ.
Thời gian có thể xóa nhòa mọi thứ.
Còn ta…
Ta và Vương gia vốn chỉ là phu thê sống chung qua ngày mà thôi.
…
Vương gia rời đi chưa được bao lâu.
Ta phát hiện mình lại có thai.
Đây cũng xem như một chuyện tốt.
Dao Dao chẳng cần ai dạy cũng biết hướng về bụng ta gọi:
“Đệ đệ!”
Ta hỏi vài câu mới biết.
Thì ra là các ma ma bên cạnh con bé dạy.
Ta còn đang thắc mắc Dao Dao nhỏ như vậy sao lại biết phân biệt đệ đệ với muội muội.
Mộ Hòa sinh rồi.
Là một bé trai.
Ta dẫn Dao Dao đến thăm.
Suốt cả buổi con bé chẳng mấy khi cười.
Khuôn mặt tròn trịa nhỏ nhắn nhìn cực kỳ nghiêm túc.
Ta còn tưởng vì đây là lần đầu tiên con bé nhìn thấy một đứa trẻ sơ sinh.
Ai ngờ sau khi trở về, con bé bắt đầu gọi đứa bé trong bụng ta là muội muội.
Ta hỏi nguyên nhân.
