Những Giấc Mơ Của Sâm - Chương 3: Ảo Mộng Chạy Trốn (2)
Cập nhật lúc: 06/08/2026 09:01
1.4: Những bản đồ
Bản đồ tiếp theo là biển.
Cả nhóm bay xuống một vùng nước xanh đến mức có thể nhìn thấy những thành phố nằm dưới đáy. Những người dân sống trên các bè nổi, trẻ con đi học bằng những chiếc thuyền nhỏ. Mọi thứ đẹp đến mức gần như không thật.
Nhưng ở phía xa, những chiếc thuyền đen bắt đầu xuất hiện.
Sâm dẫn mọi người chạy dọc bờ biển, tìm một vách đá đủ cao để nhảy sang bản đồ kế tiếp. Họ phải liên tục đổi hướng vì những kẻ truy đuổi đã biết cách vượt qua các bản đồ.
Bản đồ sau đó là một thành phố có trường học.
Sâm nghĩ nơi đông người sẽ an toàn hơn. Nhưng trong trường, không ai nhận ra nhóm của cô đang gặp nguy hiểm. Học sinh vẫn đi học, giáo viên vẫn giảng bài, tiếng chuông vẫn vang lên đều đặn.
Cái đáng sợ là mỗi khi một người trong nhóm nhìn vào bảng đen, họ lại thấy tên mình được viết trên đó.
Ở tầng bản đồ gần cuối, cả nhóm bị tách ra.
Ngân và Mai chạy về phía núi. Tùng cùng một số người khác hướng ra biển. Sâm bay vào trường học vì nghe thấy tiếng gọi của đồng đội từ bên trong.
Cô cố bay nhưng cơ thể nặng dần. Hai chân chạm đất. Hơi thở đứt quãng. Sâm vừa chạy vừa gọi tên mọi người.
Cô không còn chắc nhóm có hai người hay bốn người. Những gương mặt cứ thay đổi trong ánh sáng của hành lang. Có lúc cô thấy Ngân. Có lúc lại là Mai. Có người giống Tùng nhưng quay lưng đi trước khi Sâm nhìn rõ.
Cuối cùng, cô tìm được họ ở cầu thang phía sau trường.
Tất cả đều còn sống.
Nhưng một người trong nhóm không còn nhớ mình đã đến đây bằng cách nào.
Trên sân thượng, Sâm nhìn thấy lối ra. Không phải cánh cửa, mà là một khoảng không mở giữa lan can.
“Chúng ta phải nhảy tiếp.”
Không ai hỏi vì sao nữa.
1.5: Lâu đài hai mặt
Lần nhảy cuối đưa họ xuống trước một tòa lâu đài nguy nga.
Mặt trước lâu đài có những bức tường trắng, cửa sổ cao và khu vườn rộng. Mọi người bước vào với hy vọng cuối cùng cũng thoát khỏi sự truy đuổi.
Bên trong yên tĩnh đến bất thường. Họ đi qua những hành lang dài, ngắm tranh, áo giáp và những căn phòng lộng lẫy.
Sâm bước ra ban công.
Từ phía trước, lâu đài trông như một nơi bình yên.
Nhưng phía sau là một thế giới khác.
Bên dưới có những dãy phòng khóa kín. Người bị nhốt bên trong bị dẫn đi, cân đo, trao đổi như hàng hóa. Một số kẻ mặc quần áo sang trọng đứng quan sát, chỉ trỏ và trả giá.
Mai đưa tay che miệng.
Một tiếng động nhỏ vang lên.
Tất cả những cái đầu bên dưới đồng loạt ngẩng lên.
“Chạy!”
Cả nhóm lao về ban công, nhưng cánh cửa đã bị khóa. Tiếng chân đuổi theo dội khắp hành lang. Họ buộc phải chạy về cửa chính, đóng sầm cánh cửa lớn rồi chặn nó lại.
Bên kia cửa, những kẻ trong lâu đài không ngừng đập.
Rầm.
Rầm.
Rầm.
Sâm nhìn quanh. Có ba cánh cửa: cửa chính, cửa dẫn lên cầu thang và cửa thông ra khu phía sau.
Cô ngồi xuống, dùng ngón tay vẽ lên từng cánh cửa những đường bùa kỳ lạ. Tay cô chuyển động liên tục, không cần suy nghĩ. Mỗi nét vẽ để lại một vệt sáng mờ rồi chìm vào gỗ.
Một cánh cửa im bặt.
Rồi cánh thứ hai.
Nhưng cánh cửa cuối cùng vẫn rung lên dữ dội.
Sâm cố hoàn thành nét cuối. Cánh tay cô đau nhức, những ngón tay run rẩy. Bên ngoài, tiếng đập cửa chuyển thành tiếng cào.
Một giọng nói vang lên:
“Sâm.”
Cô khựng lại.
Đó là giọng của Khải.
“Cậu nghĩ nhảy qua bao nhiêu bản đồ thì sẽ thoát được?”
Nét bùa cuối cùng chỉ còn thiếu một đoạn.
Bỗng tiếng đồng hồ báo thức vang lên.
Sâm bật tỉnh.
Căn phòng quen thuộc hiện ra trong ánh sáng buổi sáng. Cánh tay cô vẫn giơ giữa không trung, bàn tay giữ nguyên động tác như đang vẽ tiếp một đường vô hình. Cánh tay mỏi nhừ, các ngón tay tê cứng.
Trên lòng bàn tay có một vệt đỏ mảnh.
Nó uốn thành đúng hình nét bùa còn dang dở.
Sâm ngồi bất động trên giường.
Điện thoại rung lên.
Một tin nhắn mới đến từ số của Khải:
“Đừng mua lô hạt điều phía bắc.”
Sâm nhìn chằm chằm vào màn hình.
Tin nhắn thứ hai xuất hiện:
“Lần này, nếu nhảy, đừng đưa họ theo.”
Bên ngoài cửa phòng, có tiếng ai đó gõ ba lần.
Cốc.
Cốc.
Cốc.
Sâm không dám mở cửa.
Vì cô biết âm thanh ấy giống hệt tiếng đập từ phía bên kia cánh cửa trong lâu đài.
---------------------
“Reng… reng… reng…”
Tiếng đồng hồ báo thức vang lên lúc sáu giờ ba mươi sáng, kéo Sâm ra khỏi giấc mơ và đ.á.n.h thức cô chuẩn bị đi làm.
Sâm mở mắt. Cả người cô bật dậy, hơi thở gấp gáp, hai bàn tay vẫn còn run. Mồ hôi lạnh phủ trên trán, tim đập nhanh như thể cô vừa thật sự chạy trốn khỏi một nơi nào đó.
Cô hoảng hốt nhìn quanh căn phòng trọ.
Bức tường quen thuộc.
Chiếc bàn nhỏ bên cửa sổ.
Bộ quần áo đi làm đặt trên ghế.
Mọi thứ vẫn ở đó, yên tĩnh và bình thường. Không có lâu đài, không có những bản đ
ồ kỳ lạ, không có tiếng đập cửa dồn dập phía sau cánh cửa gỗ.
Sâm đưa tay lau mồ hôi, cố gắng trấn tĩnh lại. Cô nhìn đồng hồ rồi thở phào khi nhận ra mình vẫn còn đủ thời gian chuẩn bị đi làm.
Sau vài giây im lặng, Sâm tự nhủ:
“À… thì ra tất cả chỉ là giấc mơ.”
