Những Giấc Mơ Của Sâm - Chương 4: Giấc Mơ Về Quê
Cập nhật lúc: 06/08/2026 10:02
Chương 4: Giấc mơ Về quê
Sau gần hai tháng làm việc xa nhà, Sâm mới thu xếp được một chuyến về quê.
Cô về vào buổi trưa, khi nắng đã dịu trên những tàu cau trước ngõ. Hàng cau vẫn xanh mướt như trong trí nhớ. Bên phải là thửa ruộng thân quen, phía sau nhà là mảnh đất ba từng trồng bưởi và đủ thứ cây ăn quả. Chuồng gà nằm nép dưới mái tôn cũ. Bên trái là vườn chuối, luống rau khoai và cái hồ cá nhỏ có mặt nước lúc nào cũng rung rinh vì lũ cá quẫy.
Hai bên sân, bà vẫn trồng rau, ớt và dựng giàn gấc bằng những thanh tre buộc chéo. Mọi thứ gần như không thay đổi.
Chỉ có Sâm là đã đi xa quá lâu.
“Về rồi đấy à?” Bà gọi từ sau nhà.
Sâm đặt túi xuống thềm, chạy ra ôm lấy bà. Mùi khói bếp, mùi nắng trên tóc và mùi đất ẩm quen thuộc khiến n.g.ự.c cô nhẹ đi. Cô không cần kể gì nhiều. Bà cũng không hỏi quá kỹ về công việc. Hai bà cháu cứ vừa nhổ cỏ vừa nói chuyện, chuyện trong xóm, chuyện mùa màng, chuyện mấy người hàng xóm lâu ngày không gặp.
Đến chiều, Sâm theo bà ra bụi tre sau vườn tìm măng và gom thêm ít cành khô để chụm bếp. Từ đó nhìn lui, cô thấy mái nhà hàng xóm phía sau thấp thoáng qua những thân tre.
Một cảm giác lạ chạm vào cô.
Ngôi nhà ấy vẫn ở đó, nhưng không giống ngôi nhà trong ký ức của Sâm. Cô không thể chỉ ra khác ở chỗ nào. Mái ngói, bức tường, hàng rào đều quen thuộc. Vậy mà càng nhìn lâu, cô càng thấy nó giống một bản sao được dựng lại từ trí nhớ của người khác.
“Bà ơi,” Sâm hỏi, “sau nhà mình trước đây có phải là nghĩa trang không?”
Bà đang bẻ một cành tre. Nghe vậy, bà dừng tay.
“Ngày xưa, hồi chiến tranh, người ta từng chôn người ở khu đất phía sau nhà hàng xóm. Sau này dời đi hết rồi. Nhưng đất cũ thì vẫn là đất cũ.”
Bà nói xong liền cúi xuống nhặt bó củi, như thể không muốn câu chuyện kéo dài thêm.
Sâm nhìn qua bụi tre. Phía sau ngôi nhà hàng xóm là một khoảng đất tối, dù mặt trời vẫn còn chưa lặn.
Cô quay lại với bà. Trong ánh chiều, căn nhà của mình bình yên đến mức mọi nỗi sợ đều trở nên vô lý. Bà ở ngay bên cạnh. Tiếng gà, tiếng lá tre, tiếng nước trong hồ cá. Hai bà cháu cùng làm việc, cùng cười nói. Sâm nghĩ, có lẽ chỉ cần được trở về đây, cô sẽ không còn mơ những giấc mơ kỳ quái nữa.
Rồi ánh sáng trước mắt cô vụt tắt.
Không phải trời tối. Mọi thứ xung quanh đang sụp xuống.
Hàng cau nghiêng đi như những nét vẽ bị nước làm nhòe. Thửa ruộng co lại, mặt đất nứt thành những đường đen. Tiếng bà biến mất giữa chừng. Sâm quay đầu, nhưng sau lưng cô không còn khu vườn, cũng không còn ngôi nhà.
Vẫn là quê nhà.
Nhưng không còn ai ở đó.
Phía sau nơi lẽ ra là nhà hàng xóm xuất hiện một cái hồ nhỏ. Mặt hồ phẳng lặng, tối như mực. Bên kia hồ có một con đường hẹp chạy vào chân núi. Dưới chân núi, ngôi nhà hàng xóm nằm chơ vơ, nhỏ đến mức giống một món đồ chơi bị bỏ quên.
Trời chuyển sang chập tối. Mặt trăng từ từ hiện ra sau những đám mây.
Bỗng ngoài ruộng vang lên một tiếng hét:
“Chạy đi! Chúng tới rồi! Chạy nhanh lên!”
Sâm giật mình nhìn ra. Dân làng đang chạy tán loạn. Một vài khuôn mặt giống người cô từng gặp từ nhỏ, nhưng đường nét của họ méo mó và xa lạ, như thể bị kéo ra từ một giấc nhớ không trọn vẹn.
Sau lưng họ là những đội quân áo đen.
Chúng giống binh lính, nhưng không hoàn toàn là binh lính. Động tác của chúng đều đặn, lặp đi lặp lại như những cỗ máy. Cùng một nhịp bước. Cùng một cách quay đầu. Cùng một tiếng hô khàn đục. Sâm nhìn thấy một người trong làng ngã xuống dưới lưỡi đao, nhưng đội quân ấy không hề dừng lại. Chúng không giống những kẻ có thể bị g.i.ế.c.
Một toán áo đen bắt đầu tiến vào nhà cô.
Sâm chộp lấy cây gậy tre vừa nhặt được rồi chạy.
Cô men theo hàng tre, vừa chạy vừa cúi thấp người. Phía sau, những ngọn đuốc chập chờn đuổi sát. Tiếng hành quân trộn lẫn tiếng ch.ó sủa, tiếng khóc và tiếng người gọi nhau khiến đầu óc cô căng cứng.
Trời tối rất nhanh. Sâm không còn nhìn rõ đường, chỉ có thể chạy theo cảm giác. Cô xuyên qua vườn rau, lẫn vào bụi chuối, rồi định băng ra con đường lớn.
Nhưng phía trước đã có ba, bốn toán áo đen đứng rình.
Sâm lập tức quay lại.
Qua những tàu chuối, cô nhìn về phía căn nhà của mình. Mái nhà vẫn ở đó, nhưng không giống ngôi nhà cô vừa bước vào. Cửa sổ nằm sai vị trí. Mái hiên thấp hơn. Bức tường như kéo dài mãi vào bóng tối.
“Vườn chuối có người!”
Tiếng hét vang lên.
Một tên áo đen đã nhìn thấy cô. Cả toán lập tức đổi hướng.
Sâm chạy xuyên qua hàng rào, sang bãi đất trống của nhà hàng xóm. Ở đó không có chỗ nào để nấp. Cô cố sức lao về phía hàng cau, rồi nhìn thấy một cây khế ở xa. Không kịp suy nghĩ, cô trèo lên cây.
Từ trên cao, Sâm nhìn xuống.
Cả làng đã chìm trong bóng tối. Một màn sương đen đang bò từ ngoài đồng vào, nuốt dần từng mái nhà, từng con đường. Chỉ còn xóm của cô chưa bị nuốt trọn.
Sâm hiểu rằng mình không thể chạy ra ngoài.
Nếu phía trước đã bị bao vây, cô chỉ còn một hướng để đi: lùi về phía sau.
Cô tụt xuống khỏi cây khế, men theo hàng cau chạy dọc về phía núi. Đến con mương, Sâm nhảy xuống, lội trong làn nước lạnh ngắt rồi bám vào hàng rào tre của nhà hàng xóm để trèo qua.
Phía sau, tiếng ch.ó sủa mỗi lúc một gần.
Sâm chạy đến bên hồ. Mặt nước tối om, không thấy bờ bên kia. Cô không biết bơi. Nhưng tiếng chân đã vọng tới sát bờ, nên cô vẫn nhảy xuống.
Nước lạnh lập tức phủ kín người.
Sâm vùng vẫy, lúc chìm xuống, lúc bám được vào những đám cỏ mọc dưới hồ. Cô không dám kêu. Mười lăm phút trôi qua trong tiếng thở nghẹn và những lần suýt bị kéo chìm. Cuối cùng, cô cũng chạm được chân vào bờ bên kia.
Không thể nghỉ, Sâm tiếp tục chạy về phía ngôi nhà dưới chân núi.
Căn nhà thấp, cửa không khóa. Bên trong chỉ có một bà lão ngồi bên bếp nguội. Đôi mắt bà trắng đục, không còn nhìn thấy gì.
Sâm lao vào, vừa thở vừa kể chuyện đội quân áo đen đang đuổi theo. Cô hỏi đường lên đỉnh núi, rồi nói rằng bà phải đi cùng mình. Ở lại đây quá nguy hiểm.
Bà lão im lặng nghe hết.
“Cô đi theo lối sau nhà,” bà nói. “Có một con dốc đá. Cứ men theo vách núi, qua cây si già rồi sẽ thấy đường lên.”
“Bà đi với cháu đi. Cháu có thể dìu bà.”
Bà lão khẽ lắc đầu.
“Ta không nhìn thấy đường. Ta sẽ làm cô chậm lại. Cô đi đi. Nếu chúng vào đây, ta có thể nằm xuống giả c.h.ế.t.”
Sâm vẫn do dự, nhưng ngoài sân đã vang lên tiếng cành cây gãy.
Cô quay người chạy.
Vì quá vội, Sâm không nhìn thấy nụ cười đang mở ra trên mặt bà lão. Một nụ cười rộng và méo mó, không giống nụ cười của một người vừa giúp đỡ kẻ đang chạy nạn.
Sâm bám theo con dốc đá. Cô trèo qua rễ cây, bấu vào những mỏm đá trơn, nhiều lần trượt ngã nhưng vẫn cố bò lên. Phía sau không còn tiếng người. Sự im lặng ấy khiến cô sợ hơn cả tiếng truy đuổi.
Cuối cùng, Sâm cũng lên đến đỉnh núi.
Cô quay lại nhìn xuống.
Dưới chân núi không có ngôi nhà nào cả.
Không có cái hồ. Không có hàng cau. Không có làng xóm. Chỉ có một triền đất tối kéo dài đến tận màn sương.
Sâm đứng c.h.ế.t lặng.
Cô vừa chạy từ đâu đến đây?
Một luồng hơi lạnh phả sau gáy.
Sâm từ từ quay lại.
Bà lão đang đứng cách cô chưa đầy một mét.
Đôi mắt trắng đục vẫn mở, nhưng giờ đây chúng đang nhìn thẳng vào cô. Bà lão nở nụ cười quỷ dị, khóe miệng kéo dài đến tận mang tai.
Sâm hét lên.
“Aaaaa!”
Mặt đất dưới chân cô trượt xuống. Cô rơi khỏi đỉnh núi, tiếng cười của bà lão kéo dài trong bóng tối.
“Reng… reng… reng…”
Tiếng chuông báo thức vang lên.
Sâm bật tỉnh, ngồi phắt dậy trên chiếc giường trong phòng trọ. Cô thở hổn hển, hai tay siết c.h.ặ.t chăn. Căn phòng quen thuộc hiện ra: chiếc bàn nhỏ, bộ quần áo treo trên móc, chiếc điện thoại đang rung bên cạnh gối.
Cô vội cầm lên xem giờ.
“May quá… chưa muộn giờ đi làm.”
Sâm ngồi yên một lúc, cố định thần.
Cô tự nhủ:
“À… thì ra tất cả chỉ là giấc mơ.”
Nhưng khi định đặt điện thoại xuống, cô bỗng nhận ra lòng bàn chân mình lạnh buốt.
Sâm cúi nhìn.
Trên da có một lớp bùn mỏng, đen và ướt, dính thành từng vệt như dấu nước hồ.
Ngoài cửa phòng trọ, có tiếng ai đó đi ngang qua.
Một giọng phụ nữ già nua khe khẽ nói:
“Lần này… cháu chạy được xa hơn rồi.”
------------------
“Dậy mà đi ơi, đồng bào ơi…”
Tiếng chuông điện thoại vang lên. Đến hồi chuông thứ ba, Sâm mới giật mình tỉnh giấc. Cô vẫn còn thở gấp, trong đầu văng vẳng tiếng cười quỷ dị của bà lão trong giấc mơ.
Sâm vừa với tay bắt máy thì tiếng hét của chị quản lý đã vang lên:
“Em không đi làm hả? Tám giờ ba mươi rồi! Nhanh lên, hôm nay có cuộc họp lúc chín giờ ba mươi đó! Sếp vừa hỏi em xong rồi!”
Chưa kịp trả lời, c
uộc gọi đã bị ngắt.
Sâm vội nhìn vào điện thoại. Con số 8:30 hiện rõ trên màn hình.
“Aaaaaa! C.h.ế.t muộn rồi!”
Vừa hét, Sâm vừa bật khỏi giường, cuống cuồng chạy đi chuẩn bị đi làm.
