Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90 - Chương 112: Chị Họ

Cập nhật lúc: 07/03/2026 22:50

Hai chị em Ngọc Khê bước vào, tiếng c.h.ử.i bới trong phòng khách im bặt, không gian nháy mắt yên tĩnh trở lại.

Ngọc Khê nhìn kỹ, Lưu Mẫn và bà cụ, người vừa c.h.ử.i bới chính là bà cụ, vì bị sặc nên vẫn đang ho khan.

Ngọc Khê nhìn cô cả ôm con trai ngồi ở ghế chủ vị, hai tay bịt c.h.ặ.t tai thằng bé, lửa giận trong lòng cô như muốn nổ tung, hung tợn trừng mắt nhìn Lưu Mẫn.

Chu Linh Linh kéo em họ, khẽ lắc đầu.

Sau đó cô lạnh mặt, nhìn chằm chằm bà cụ: "Bà có làm loạn nữa cũng vô dụng thôi, vẫn câu nói cũ, Chu Quang Minh muốn ly hôn thì đừng hòng, cứ dây dưa thế này xem ai c.h.ế.t trước, cùng lắm thì cá c.h.ế.t lưới rách."

Bà cụ đập bàn: "Nhà xưởng là của nhà họ Chu, không liên quan gì đến mẹ con cô, dựa vào cái gì không ly hôn."

Cô cả Lữ nhìn bà mẹ chồng ngày xưa từng đối xử hòa ái với mình, cảm thấy mệt mỏi: "Ly hôn cũng được, gia sản chia đôi, nếu không đồng ý thì cứ tiếp tục dây dưa đi."

Giọng bà cụ the thé: "Đó là do con trai tôi dốc sức làm nên, chia đôi á, đừng có mơ."

Ngọc Khê nhìn quanh một vòng, không thấy Chu Quang Minh đâu, cô thật sự muốn đ.á.n.h người. Nhưng Chu Quang Minh là một kẻ hèn nhát, mặt cũng chẳng dám lộ, cô dùng ánh mắt nguy hiểm nhìn Lưu Mẫn.

Lưu Mẫn vội vàng ôm bụng, Ngọc Khê trợn tròn mắt, ả ta có t.h.a.i rồi.

Trần Trì không biết vào từ lúc nào, trên tay cầm cây gậy, ném thẳng xuống trước mặt bà cụ.

Bà cụ như bị bóp cổ, ngửa đầu lên, một âm thanh cũng không phát ra được.

Ngọc Khê cảm thấy nực cười, đột nhiên phát hiện nhà chị họ thật sự cần một người đàn ông đáng tin cậy.

Bà cụ không dám ho he một tiếng, lời tàn nhẫn cũng không dám nói lại, hai người nín thở đi ra, điển hình của kẻ bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh.

Cô cả Lữ nhìn con gái, lại nhìn cậu thanh niên nhà họ Trần, đột nhiên cười, tâm trạng không hề bị ảnh hưởng bởi màn náo loạn của bà cụ, lên tiếng mời: "Trần Trì à, ở lại ăn cơm nhé."

Trần Trì: "Cảm ơn dì ạ."

Ngọc Khê kéo tay chị họ: "Hoàn hồn đi."

Chu Linh Linh lúc này mới hoàn hồn, nhìn Trần Trì trò chuyện với mẹ mình, cô mới phát hiện người đàn ông này cực kỳ kiên nhẫn, không hề có chút vẻ mất kiên nhẫn nào, lẩm bẩm: "Anh ấy đúng là không tồi."

Ngọc Khê vểnh tai nghe: "Em cũng thấy không tồi."

Chu Linh Linh lườm em họ: "Đi, cùng chị đi bưng thức ăn."

"Vâng."

Đồ ăn lên bàn, những gì cần hỏi cô cả Lữ đều hỏi rõ ràng, thái độ với Trần Trì càng thân thiện hơn.

Ngọc Khê gặm sườn, mắt cứ đảo qua đảo lại. Chu Linh Linh trừng mắt một cái, Ngọc Khê mới ngoan ngoãn ăn cơm.

Ăn xong, Trần Trì ra về.

Cô cả Lữ mới rảnh rỗi nói chuyện với Ngọc Khê: "Cháu mới đến đã phải chứng kiến chuyện bực mình rồi."

Ngọc Khê: "Bà nội có biết không ạ?"

Cô cả Lữ: "Không biết, nhưng chắc cũng đoán được rồi. Thôi không nói chuyện phiền lòng nữa, nói chuyện của cháu đi, cháu đính hôn thật rồi à?"

Ngọc Khê gật đầu: "Đính hôn rồi ạ."

Cô cả Lữ móc ra phong bao lì xì đã chuẩn bị từ trước: "Cái này cho cháu, cô cả không về được, tiếc quá."

Ngọc Khê nhận lấy: "Cháu cảm ơn cô cả."

Tinh thần cô cả Lữ không tốt lắm, có chút mệt mỏi nên về phòng nghỉ ngơi trước.

Ngọc Khê kéo chị họ: "Lưu Mẫn có t.h.a.i rồi?"

Chu Linh Linh mỉa mai: "Đúng vậy, có t.h.a.i bốn tháng rồi."

Ngọc Khê tính toán thời gian: "Lần trước em đ.á.n.h ả ta là ả ta đã có t.h.a.i rồi đấy, đứa bé này kiên cường thật."

Chu Linh Linh dựa người vào sô pha: "Từ khi có con, Chu Quang Minh đã nhịn đủ rồi, cứ đòi ly hôn mãi. Lần trước ông bà ngoại tới, có bà ngoại ở đây không ai dám tới cửa, bà ngoại vừa đi lại bắt đầu làm loạn."

Ngọc Khê: "Bà nội đúng là lợi hại, không cần ra tay cũng giải quyết được vấn đề."

Chu Linh Linh phì cười: "Bà nội chị sợ bà ngoại cháu c.h.ế.t khiếp, nghe nói hồi trẻ từng bị bà ngoại cháu đ.á.n.h cho một trận rồi."

Ngọc Khê cũng cười theo, tiếp tục nói: "Em cảm thấy điều thực sự khiến Chu Quang Minh muốn ly hôn không phải là đứa con, mà là thứ cô cả đang nắm giữ trong tay, đã đụng chạm đến tài sản của ông ta nên ông ta mới muốn ly hôn. Nói trắng ra là vì tiền."

Chu Linh Linh ngẫm nghĩ kỹ: "Em phân tích đúng, vẫn là vì tiền, Chu Quang Minh muốn tự mình nắm quyền kiểm soát, đây là không muốn nhịn nữa."

Ngọc Khê chống cằm: "Vậy phải làm sao bây giờ? Cô cả nói đồng ý ly hôn nhưng muốn một nửa tài sản, em thấy rất khó. Ở đây chị và cô cả không có quan hệ rộng, cô nhi quả phụ, yếu thế hơn hẳn."

Chu Linh Linh cũng có chút bực bội: "Chính vì yếu thế nên mới cứ dùng dằng mãi, nhưng em trai chị mới 4 tuổi, thật sự không chịu nổi sự giày vò này."

Ngọc Khê đảo mắt: "Em nêu ý kiến nhé, không chắc chắn đúng đâu, chị nghe thử xem."

Ngọc Khê nói chuyện với chị họ cũng vì biết cô cả không có chủ kiến và cứng rắn bằng chị họ.

Chu Linh Linh đang cần người giúp nghĩ cách, nghe em họ đến là mừng rơn. Mấy ngày nay cô nghẹn c.h.ế.t mất, không dám nói cho nhà bà ngoại biết, chỉ có thể chịu đựng một mình: "Em nói đi."

Ngọc Khê phân tích: "Em cảm thấy chuyện gì đau dài không bằng đau ngắn, thay vì cứ đề phòng bị động, chi bằng chủ động xuất kích, tấn công là cách phòng thủ tốt nhất."

Mắt Chu Linh Linh sáng lên vài phần: "Nói tiếp đi."

Ngọc Khê nói: "Bây giờ là xã hội pháp trị, tuy luật hôn nhân chưa hoàn thiện nhưng đối với bên bị ngoại tình vẫn chiếm ưu thế hơn. Bên mình có điểm yếu tốt nhất, đứa con trong bụng Lưu Mẫn, đây là bằng chứng thép. Chủ động ra tòa kiện, kiện ly hôn, em thấy không mất mặt, chỉ là dùng v.ũ k.h.í pháp luật để bảo vệ chính mình mà thôi."

Chu Linh Linh sửng sốt: "Nói thật, chị chưa bao giờ nghĩ tới việc kiện tụng. Ly hôn làm ầm ĩ trên tòa chị không quan tâm, chỉ sợ không tốt cho em trai."

Ngọc Khê không đồng tình: "Chị họ, Chu Nghiêu mới 4 tuổi, chờ nó lớn lên thì chuyện đã qua lâu rồi, không ảnh hưởng gì đến nó cả. Nếu thực sự có ảnh hưởng thì có thể chuyển nhà. Hơn nữa, cứ làm loạn mãi thế này mới ảnh hưởng đến Chu Nghiêu. Chị không sợ kéo dài lâu, nhà họ Chu sẽ dùng thủ đoạn cực đoan sao? Chị họ, chủ động xuất kích thì quyền nuôi dưỡng Chu Nghiêu mới chiếm được thế chủ động."

Chu Linh Linh làm đổ cốc nước: "Chu Quang Minh sẽ đòi quyền nuôi dưỡng?"

Ngọc Khê: "Thật sự ép vào đường cùng, chuyện gì ông ta cũng có thể làm ra, đến lúc đó các người càng bị động."

Ngọc Khê cảm thấy mình không uổng công đọc sách luật. Ở trường, vì sợ hợp đồng có bẫy nên rảnh rỗi cô hay lật xem, quả nhiên kiến thức nhiều không bao giờ thừa.

Chu Linh Linh chính vì lo cho em trai nên mới sợ đầu sợ đuôi. Em trai là mạng sống của mẹ, nếu em trai bị nhà họ Chu bắt đi, mẹ nhất định sẽ suy sụp: "Kiện, đi kiện, chúng ta sợ mất mặt, Chu Quang Minh càng sợ hơn."

Ngọc Khê cười: "Đầu tiên, chúng ta phải tìm một luật sư giỏi. Tiếp theo, phải tìm được một số bằng chứng, tốt nhất là bằng chứng thép. Cũng không biết b.út ghi âm có được tính không, dù sao cứ thu thập được càng nhiều bằng chứng càng tốt."

Chu Linh Linh: "Chị hiểu rồi, may mà em tới, nếu không chị chẳng có ai để bàn bạc."

Ngọc Khê mới không tin: "Trần Trì đấy thôi, em thấy cô cả ưng anh ấy lắm."

Mặt Chu Linh Linh đỏ lên: "Bọn chị chưa xác định quan hệ mà, sao chị dám tìm người ta bàn bạc, hơn nữa người ta cũng chưa chắc đã muốn giúp."

Ngọc Khê nhìn thấu hồng trần: "Em thấy anh ấy cầu còn không được ấy chứ! Đúng rồi, chị họ mau khai thật đi, hai người không phải là bạn bè sao? Sao trước kia anh ấy không theo đuổi chị?"

Chu Linh Linh: "Cậu ấy là bạn học cấp ba của chị. Đừng nhìn cậu ấy trông bình thường, thực ra tay trái bị tật."

Ngọc Khê sửng sốt: "Bị tật? Bị tật thế nào?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.