Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90 - Chương 113: Thư Tín
Cập nhật lúc: 08/03/2026 00:11
Trong mắt Chu Linh Linh thoáng qua vẻ đau lòng: "Tay bị mất hai ngón, có lẽ chị là người đầu tiên nhìn thấy ngón tay bị cụt mà không ghét bỏ, cho nên cậu ấy mới đối xử với chị khác biệt như vậy!"
Ngọc Khê không đồng tình với lời chị họ: "Em thấy không phải đâu, chỉ là mất hai ngón tay chứ đâu phải mất cả bàn tay, chắc chắn không chỉ mình chị không chê, còn có những cô gái khác nữa, nhưng anh ấy chỉ đối xử khác biệt với chị thôi. Em cảm thấy người ta đã sớm để ý chị rồi, chỉ là cứ chần chừ mãi, giờ thì bình phục rồi nên không định chần chừ nữa."
Ngọc Khê phân tích đâu ra đấy, Chu Linh Linh ngẩn người. Ngọc Khê cạn lời thật sự, EQ của chị họ còn chậm hơn cả cô.
Chu Linh Linh lẩm bẩm: "Thảo nào, thảo nào."
Ngọc Khê tò mò: "Thảo nào cái gì?"
Chu Linh Linh: "Thảo nào chị luôn nhận được những bức thư trắng trơn, nhất định là cậu ấy gửi."
Ngọc Khê: "...... Chị có thể đi hỏi anh ấy xem."
Chu Linh Linh cười: "Nhất định sẽ hỏi. Được rồi, không còn sớm nữa, em cũng nghỉ ngơi sớm đi."
Ngọc Khê mới nhớ ra chuyện quan trọng: "Chị họ, hì hì, chị xem, em tới là để bàn về sự phát triển tương lai và việc làm ăn, anh Trần Trì này nói không chừng sau này là anh rể em, là việc làm ăn của người nhà mà!"
Chu Linh Linh lườm em họ: "Chị mới phát hiện ra em thực sự có tiềm chất gian thương đấy. Được rồi, chị nhớ kỹ rồi!"
Ngọc Khê cười híp mắt về phòng khách. Ngồi xe cả ngày, quả thực cô cũng hơi mệt.
Sáng hôm sau, Ngọc Khê dậy thì bữa sáng đã xong.
Cô cả Lữ gọi: "Mau đi rửa mặt đ.á.n.h răng rồi ăn cơm."
Ngọc Khê dụi mắt: "Vâng ạ."
Bữa sáng là bánh bao và cháo. Ngọc Khê c.ắ.n miếng bánh bao, nhìn cậu nhóc mập mạp ngồi đối diện: "Sao cứ nhìn chị mãi thế?"
Giọng nói non nớt của Chu Nghiêu vang lên: "Chị họ xinh đẹp."
Ngọc Khê vui vẻ: "Em bé thế này đã biết xinh đẹp là gì rồi à?"
Chu Nghiêu ưỡn bộ n.g.ự.c nhỏ: "Em biết chứ, xinh đẹp chính là trông rất đẹp, chị họ đẹp."
Ngọc Khê hớn hở: "Em họ nhỏ thật có mắt nhìn."
Chu Linh Linh cạn lời: "Trẻ con khen mà cũng làm em vui thế à."
Ngọc Khê: "Mắt trẻ con là hồn nhiên nhất, đáng tin hơn lời người lớn nhiều."
Chu Linh Linh: "Em vui là được rồi."
Ăn xong, cô cả Lữ định đưa Ngọc Khê đi dạo phố. Ngọc Khê nhìn chị họ, Chu Linh Linh nói: "Mẹ, con có chuyện muốn nói với mẹ."
Cô cả Lữ nhìn con gái và cháu gái một lượt: "Tiểu Khê, giúp cô trông em Chu Nghiêu nhé."
"Vâng ạ."
Phòng khách còn lại hai chị em họ. Chu Nghiêu buồn bã xếp gỗ. Ngọc Khê cười: "Chị chơi với em nhé."
Chu Nghiêu ngẩng đầu: "Chị họ, mẹ không vui, ba là người xấu."
Trong lòng Ngọc Khê rất khó chịu, Chu Nghiêu còn nhỏ thế này đã phải đối mặt với mặt tối của con người, cô dịu dàng nói: "Đó là chuyện của thế giới người lớn, em ngoan ngoãn là được rồi."
Chu Nghiêu thở dài như ông cụ non: "Em biết hết, ba không cần chúng ta nữa."
Ngọc Khê: "Em còn có bọn chị mà, có tất cả mọi người."
Chu Nghiêu gật gật đầu: "Vâng."
Ngọc Khê vuốt mái tóc mềm mại của Chu Nghiêu. Vì cô cả sinh con khi tuổi đã cao nên sức khỏe thằng bé không được cứng cáp như những đứa trẻ khác, đừng nhìn béo mà nhầm, chỉ là béo bệu thôi, tóc thì vàng hoe.
Ở cái tuổi đáng lẽ phải vô lo vô nghĩ, cậu bé lại trưởng thành sớm hơn những đứa trẻ khác. Người lớn sai lầm, thường thường người chịu ảnh hưởng lại là trẻ con, trẻ con phải trả giá.
Lúc cô cả Lữ đi ra, hốc mắt đỏ hoe, ôm c.h.ặ.t Chu Nghiêu không buông. Ngọc Khê nhìn mà lòng không dễ chịu.
Chu Linh Linh kéo Ngọc Khê ra cửa, vừa đi giày vừa dặn dò: "Mẹ, ai đến cũng đừng mở cửa, chờ bọn con về, con mang theo chìa khóa rồi."
Cô cả Lữ: "Được."
Ngọc Khê đi trên đường phố mới hỏi: "Cô cả đồng ý rồi ạ?"
Chu Linh Linh gật đầu: "Thực tế ép chúng ta không thể không đồng ý. Đi thôi, đi tìm luật sư trước đã."
Ngọc Khê không quen thuộc tỉnh lỵ, chỉ có thể đi theo chị họ. Nhưng văn phòng luật sư thì Ngọc Khê đã đi vài lần, rất quen thuộc, ngăn chị họ mở miệng lại, nói: "Chúng tôi muốn tìm luật sư giỏi nhất về kiện tụng ly hôn."
Trợ lý vừa nhìn là biết người trong nghề: "Vâng, mời hai vị chờ một lát."
Chu Linh Linh sửng sốt: "Luật sư còn phân loại nữa à?"
Ngọc Khê gật đầu: "Mỗi luật sư đều có sở trường riêng, rất ít người toàn năng. Nếu chị không nói rõ, văn phòng luật sư sẽ giới thiệu cho chị luật sư đang rảnh rỗi."
Đây là kinh nghiệm Ngọc Khê rút ra được, có nơi còn dùng luật sư thực tập để lừa người nữa cơ!
Chu Linh Linh cảm thán: "Mỗi lần gặp mặt, sự trưởng thành của em đều làm chị kinh ngạc, em giống như miếng bọt biển vậy, luôn hấp thu nước."
Ngọc Khê xua tay: "So với bọt biển, em thích mình là nước hơn, có thể biến hóa đủ loại hình thái. Khi tấn công thì ngưng kết thành băng, khi học tập thì biến thành nước, dung nạp vạn vật."
Chu Linh Linh lẩm bẩm mấy lần: "Đây là nguyên nhân chị không bằng em. Đừng nhìn em nhỏ tuổi hơn chị, nhưng sự quyết đoán, lòng dạ thì chị không thể so sánh được."
Ngọc Khê: "Hì hì, em cũng là học từng bước một thôi, không ai sinh ra đã biết cả."
Chu Linh Linh tán đồng điểm này. Cô trước kia tính tình mềm yếu biết bao, nhưng hiện tại đã kiên cường lên rồi.
Luật sư tới, hơn ba mươi tuổi, là người rất nghiêm túc, không nói nhảm nhiều, giới thiệu bản thân xong là đi thẳng vào vấn đề.
Điểm này Ngọc Khê hài lòng nhất, cô không thích người nói nhiều, thích người làm việc thực tế hơn.
Luật sư nói: "Căn cứ vào thông tin nắm được, tỷ lệ thắng kiện rất lớn. Nếu có thể lấy được càng nhiều bằng chứng thì càng có lợi cho vụ án."
Ngọc Khê yên tâm, điều này giống như cô dự đoán: "Xin hỏi, có thứ gì giống như máy theo dõi có thể quay lại hình ảnh không ạ?"
Luật sư nhìn Ngọc Khê thêm vài lần. Ngọc Khê cũng không ngại ngùng, lấy bằng chứng thì cần gì phải giả làm quân t.ử.
Luật sư trầm mặc một lát: "Máy quay phim."
Ngọc Khê cười gượng một cái, cô thông minh một đời hồ đồ nhất thời, ngày nào cũng tiếp xúc với việc quay phim mà lại quên mất máy quay phim: "Cảm ơn ông."
Ra khỏi văn phòng luật sư, Ngọc Khê nói: "Bây giờ phải đi mua máy ảnh, b.út ghi âm và máy quay phim."
Chu Linh Linh có chút hưng phấn, đây là lần đầu tiên cô làm việc này: "Được."
Máy ảnh Ngọc Khê mua, cô cần dùng, tổng cộng hết 4000, siêu đắt.
Chu Linh Linh nhìn vẻ mặt xót tiền của em họ: "Chị bảo để chị mua mà em không cho."
Ngọc Khê ôm máy ảnh: "Em cần dùng mà, hy vọng 4000 đồng này đáng đồng tiền bát gạo."
Chu Linh Linh không theo kịp tư duy của em họ.
Về đến nhà, Trần Trì thế mà lại đang ở đó. Chu Linh Linh cạn lời nhìn mẹ, đã bảo không cho ai vào rồi mà!
Cô cả Lữ cười: "Về rồi đấy à."
Ngọc Khê đặt máy quay phim lên bàn trà: "Về rồi ạ, đồ cũng mua về rồi."
Cô cả Lữ nhìn qua: "Máy quay phim?"
Chu Linh Linh cảm thấy không có gì phải giấu Trần Trì: "Vâng, luật sư nói bằng chứng càng nhiều càng tốt, con muốn lắp máy quay trong nhà, lần sau có làm loạn thì có thể lấy được bằng chứng thép."
Cô cả Lữ nhìn phòng khách trống trải: "Cái thứ này giấu ở đâu được?"
Trần Trì nhìn qua: "Anh biết lắp."
Ngọc Khê mắt sáng rực nhìn Trần Trì khiến anh có chút ngượng ngùng. Chu Linh Linh cười: "Vậy được, giao cho anh đấy."
Trần Trì đứng dậy, lắp pin cho máy quay. Ngọc Khê cảm thấy, chuyên nghiệp thật!
Ngọc Khê cảm thán: "Quân Mân nhà em nhất định cũng biết."
Trần Trì xoay người: "Niên Quân Mân?"
Ngọc Khê kinh ngạc: "Anh quen ạ?"
