Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90 - Chương 190: Kỳ Vọng Cao
Cập nhật lúc: 08/03/2026 09:31
Hách Phong nói: "Ngày mai ta phải tham dự lễ trao giải phim truyền hình xuất sắc, ta dẫn con đi cho biết sự đời."
Ngọc Khê học biên kịch nên biết rõ các giải thưởng trong ngành. Nghe vậy, cô thầm tính ngày trong lòng: "Sư phụ, thầy đoạt giải ạ?"
"Cái đó thì không có, chỉ là họ mời ta đến thôi. Vốn dĩ ta không muốn đi, nhưng nghĩ đến việc con chưa hiểu biết sự đời nên ta đồng ý. Ta hy vọng sau này con có thể đạt được giải thưởng này."
Ngọc Khê: "...... Thầy kỳ vọng vào con cao quá!"
"Ta hy vọng con hướng tới giải thưởng này, sau này có thể viết ra những tác phẩm mang tính nghệ thuật và tư tưởng."
Ngọc Khê hiểu thâm ý của sư phụ: "Con sẽ cố gắng ạ."
Hách Phong hài lòng gật đầu. Ông dẫn Ngọc Khê đi là để cô cảm nhận bầu không khí. Giải thưởng phim truyền hình xuất sắc do Bộ Điện ảnh và Truyền hình tổ chức, là giải thưởng uy tín và công bằng nhất.
Ông hy vọng đồ đệ có thể kế thừa quan điểm của ông, viết những kịch bản có chiều sâu, ít tính giải trí hời hợt và mang ý nghĩa tích cực.
Hách Phong vừa đi khỏi, Lôi Âm vui mừng chạy tới: "Tham gia lễ trao giải à? Đi mua quần áo đi, nhất định phải thật xinh đẹp."
Ngọc Khê: "Ý của sư phụ là đi trải nghiệm, không phải đi thi hoa hậu. Tớ không cần mặc quần áo đẹp lộng lẫy đâu, mặc đồ bình thường là được rồi."
Chu Linh Linh nói với Lôi Âm: "Tiểu Khê nói đúng đấy, lần này là đi học hỏi, mặc quá long trọng không tốt, càng bình thường càng tốt."
Lôi Âm tiếc nuối nói: "Giải thưởng phim truyền hình xuất sắc đấy. Tớ tính rồi, từ lúc bắt đầu trao giải đến giờ đã mười mấy khóa, là giải thưởng phim truyền hình lâu đời nhất đấy! Nhất định sẽ có rất nhiều biên kịch và đạo diễn nổi tiếng. Cậu phải giữ bí mật đấy, đừng nói cho ai biết, lần này cậu kéo thù hận hơi lớn đấy."
Ngọc Khê nghĩ lại cũng thấy rất kích động: "Yên tâm đi, tớ sẽ không nói đâu."
Mắt Lôi Âm sáng lấp lánh: "Giấc mơ của cậu lại tiến thêm một bước rồi. Cố lên chị em, tớ tin tưởng cậu."
Ngọc Khê cười: "Tớ chỉ đi làm nền, mở rộng tầm mắt thôi, giấc mơ vẫn còn xa vời lắm."
Trong lòng cô hiểu rõ, nếu bản thân không nỗ lực thì mọi thứ chỉ là nói suông.
Vì Ngọc Khê phải đi tham dự lễ trao giải nên buổi tối phải làm chút bài tập chuẩn bị, không thể đến viện với Lôi Tiếu. Cô nói với Chu Đại Nữu một tiếng, tối nay Chu Đại Nữu sẽ trông nom.
Trước mặt người nhà Ngọc Khê tỏ ra rất bình tĩnh, nhưng trong lòng lại kích động không thôi. Năm 93 mới bổ sung thêm các giải thưởng cá nhân như đạo diễn, biên kịch, được coi là vinh dự cao nhất trong nước.
Đây là mục tiêu phấn đấu của cô, trong lòng rạo rực như lửa đốt.
Buổi sáng, Ngọc Khê dậy sớm nhất, thay quần áo rồi đi làm bữa sáng. Sau một đêm, trái tim kích động đã bình tĩnh lại.
Chu Linh Linh dậy, nhìn trang phục của em họ, gật đầu nói: "Bộ này được đấy, không quá nổi bật, tự nhiên hào phóng."
Ngọc Khê chọn một chiếc váy dài, màu sắc đồng nhất, đơn giản hào phóng, vừa kín đáo lại vừa chỉnh tề.
Ăn sáng xong, Ngọc Khê ở cửa hàng đợi sư phụ.
Hách Phong đến, gật đầu hài lòng với cách ăn mặc của Ngọc Khê, không phô trương là tốt.
Hai thầy trò bắt taxi đi. Đến hội trường, đã có truyền thông đợi ở bên ngoài. Hách Phong có ý định đưa Ngọc Khê đến để mở mang tầm mắt chứ không phải để cô xuất hiện trước công chúng, nên nói với cô: "Chúng ta đi cửa sau."
Ngọc Khê gật đầu: "Vâng."
Ở cửa sau, Ngọc Khê gặp không ít người giống Hách Phong. Hách Phong giải thích: "Không phải ai cũng muốn bị truyền thông phỏng vấn đưa tin đâu."
Ngọc Khê theo Hách Phong vào hội trường. Chỗ ngồi đều đã được sắp xếp, Hách Phong là biên kịch nổi tiếng trong ngành nên vị trí của ông được định sẵn ở phía trước.
Hách Phong nói với Ngọc Khê: "Chỗ của con ở phía sau, đa phần đều là người được dẫn theo để học hỏi. Ta đưa con qua đó trước, kết thúc thì con cứ đợi ta ở chỗ cũ là được."
"Vâng ạ, sư phụ."
Vị trí của Ngọc Khê khá xa sân khấu. Khi cô đến, khu vực này đã có khá nhiều người ngồi, tuổi đều không lớn, chắc là đi theo bậc cha chú đến.
Ngọc Khê nhìn Hách Phong ngồi vào vị trí khá gần phía trước, vừa thu hồi ánh mắt thì chàng trai bên cạnh hỏi: "Cậu là đồ đệ của biên kịch Hách à?"
Ngọc Khê lễ phép mỉm cười: "Còn cậu?"
Chàng trai trạc tuổi Ngọc Khê, gãi đầu: "Tớ tên Ôn Vinh, mười chín tuổi, năm nay vừa thi đại học xong, đi theo người lớn trong nhà đến đây. Tớ học đạo diễn, đăng ký thi vào Học viện Điện ảnh."
Ngọc Khê sững sờ, nhìn kỹ Ôn Vinh. Cô quen cái tên này quá, quen đến mức không thể quen hơn. Đạo diễn trẻ tuổi nhất, chưa tốt nghiệp đã đoạt giải, kiếp trước tin tức về cậu ta bay đầy trời.
Ngọc Khê vươn tay: "Chào cậu, cậu nên gọi tớ là đàn chị đấy. Tớ cũng học Học viện Điện ảnh, khoa Biên kịch."
Ôn Vinh cười: "Nhìn thấy biên kịch Hách là tớ biết ngay mà. Chào đàn chị, tớ nghe bác cả tớ nói biên kịch Hách là người cực kỳ lạnh lùng. Bác ấy nghe nói ông ấy nhận đồ đệ còn đang đoán xem có phải cũng là người mặt lạnh như tiền không đấy!"
Ngọc Khê: "........."
Hóa ra, trong lúc vô tình, cô đã nổi tiếng rồi sao?
Ôn Vinh cười hì hì: "Chờ tớ về kể cho bác cả, bác ấy nhất định không tin đâu. Thật không ngờ biên kịch Hách lại nhận một mỹ nữ làm đồ đệ. Nhưng mà biên kịch Hách không phải người trông mặt mà bắt hình dong, đàn chị nhất định rất lợi hại. Đàn chị à, sau này có thể hợp tác nhé."
Ngọc Khê: "......."
Đây là thiên tài đạo diễn sao? Sao nói nhiều thế này? Nãy giờ cô chưa chen được câu nào.
Ôn Vinh: "Chị không nói gì tớ coi như chị đồng ý nhé. Hai chúng ta hợp tác, tranh thủ chụp c.h.ế.t hai ông già kia trên bờ cát luôn, nghĩ thôi đã thấy kích động rồi. Sau này phải để mọi người biết, họ là tiền bối của chúng ta chứ không phải chúng ta là hậu bối của họ, chúng ta phải đi trước mới đúng."
Ngọc Khê giật giật khóe miệng, thằng nhóc này chí hướng lớn thật.
Ngọc Khê mấy lần định chen lời mà không được, cuối cùng cũng thôi không nói nữa, chỉ cần vểnh tai lên nghe là được.
Ôn Vinh nhìn có vẻ nhiệt tình, nói nhiều, nhưng thực ra không phải vậy. Cậu ta không moi được thông tin gì từ Ngọc Khê, còn bản thân cậu ta thì nói toàn chuyện vô thưởng vô phạt, thông tin cá nhân chẳng lộ ra chút nào.
Ngọc Khê thầm nghĩ trong lòng, có thể chưa tốt nghiệp, tuổi còn nhỏ đã làm phim, sao có thể là kẻ ngốc nghếch ngây thơ được.
Ôn Vinh khô miệng, nhấp một ngụm nước, liếc nhìn người bên cạnh. Đến giờ cậu ta vẫn chưa biết tên cô ấy, nhìn lại ánh mắt kia xem, vẫn bình thản như không. Sự hứng thú trong mắt cậu ta càng đậm, đồ đệ của Hách Phong quả nhiên không phải người thường.
Lễ trao giải bắt đầu. Những người lên đài nhận giải đều là những đạo diễn, biên kịch tên tuổi lẫy lừng. Ngọc Khê rất bình tĩnh, còn Ôn Vinh thì kích động muốn hỏng.
Sau đó cậu ta lại phàn nàn: "Bác cả tớ đúng là lắm mồm, ai muốn nghe ông ấy lải nhải chứ, mau đi xuống đi cho rồi."
Ngọc Khê biết ai là bác cả của Ôn Vinh, chính là đạo diễn phim truyền hình nổi tiếng Ôn đạo!
Lễ trao giải không kéo dài bao lâu, giải thưởng không quá nhiều. Trao giải xong, xem một màn ca vũ kết thúc, mọi người từ từ bắt đầu ra về.
Người chưa đi hết thì Hách Phong đã tới: "Đi thôi."
Ôn Vinh vội đứng dậy: "Chào thầy Hách, con là Ôn Vinh ạ."
Hách Phong: "Ừ."
Sau đó ông giục Ngọc Khê: "Đi mau, đi mau, lát nữa bị tóm được bắt tham gia tiệc tối thì khổ, ta không muốn tham gia đâu, đi nhanh lên."
Ngọc Khê vội đuổi theo bước chân sư phụ. Trên đường đi ra, Ngọc Khê va phải một người.
Người phụ nữ nhận ra Ngọc Khê: "Là cô?"
