Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90 - Chương 191: Chu Tình
Cập nhật lúc: 08/03/2026 09:32
Ngọc Khê liếc mắt một cái là nhận ra ngay đó là ai: Chu Tình, kẻ công khai tìm người viết thuê kịch bản. Không ngờ cô ta cũng đến đây.
Chu Tình vừa mở miệng đã hối hận. Cô bé này biết tẩy của cô ta, cô ta chưa từng nghĩ có ngày sẽ gặp lại. Trán lấm tấm mồ hôi, cô ta vội nói: "Ái chà, nhận nhầm người rồi, vừa rồi ngại quá, chắn đường đi của cô."
Ngọc Khê liếc nhìn người đàn ông bên cạnh Chu Tình. Người đàn ông đó là biên kịch, vừa rồi có lên đài nhận giải. Chu Tình đứng phía sau ông ta, thái độ cung kính, quan hệ chắc cũng là thầy trò.
Hách Phong sợ bị người ta đuổi kịp, giục: "Đi mau, đi mau."
Ngọc Khê chỉ có thể đi theo sư phụ. Lên taxi rồi Hách Phong mới thở phào nhẹ nhõm.
Ngọc Khê bật cười: "Sư phụ, thầy sợ yến tiệc thế ạ!"
Hách Phong trừng mắt: "Thân phận của ta trong giới không phải bí mật gì. Ta dù có lạnh mặt thì vẫn có người sán lại gần. Điều ta không muốn tham gia nhất chính là yến tiệc, hôm nay nếu không có con thì ta cũng chẳng đến đâu."
Ngọc Khê cảm động: "Con cảm ơn sư phụ."
Hách Phong: "Nếu con thực sự cảm ơn ta thì sau này hãy viết kịch bản cho tốt, đừng để chốn phồn hoa làm mờ mắt."
"Con nhất định sẽ lấy sư phụ làm chuẩn mực."
Hách Phong nhếch khóe miệng, rất hài lòng với câu trả lời của đồ đệ, hỏi: "Con quen nữ biên kịch vừa rồi à?"
Ngọc Khê gật đầu: "Từng gặp một lần ạ, lúc đó con đi tham gia......."
Hách Phong nghe xong sắc mặt biến đổi, sau đó thở dài: "Con quản tốt chính mình là được. Những kẻ đầu cơ trục lợi, đạt được càng nhiều thì ngã càng đau."
"Đúng rồi sư phụ, thầy có quen vị biên kịch vừa rồi không ạ?"
Hách Phong hồi tưởng: "Vừa rồi mải nhìn xung quanh nên không để ý."
Ngọc Khê nhớ rõ, miêu tả lại. Hách Phong cau mày: "Biên kịch này ta biết, biên kịch Vương, là người rất chính trực, sao lại nhận kẻ bất tài làm đồ đệ nhỉ? Có khi nào con nhìn nhầm không?"
"Hy vọng là con nhìn nhầm ạ!"
Đi được nửa đường thì Hách Phong xuống xe. Ngọc Khê trở về cửa hàng liền bị Lôi Âm vây quanh: "Thế nào? Thế nào? Có phải rất long trọng không?"
Ngọc Khê ngồi xuống quạt mát: "Rất long trọng."
Lôi Âm gặng hỏi: "Cậu gặp được những ai?"
Ngọc Khê uống một cốc nước lạnh xua tan cái nóng: "Tớ chẳng gặp ai cả, ngồi tít phía sau, kết thúc là về luôn."
Lôi Âm thất vọng tràn trề: "Cơ hội tốt thế mà, tớ cứ tưởng thầy chủ nhiệm sẽ lót đường giới thiệu đạo diễn cho cậu chứ!"
Ngọc Khê véo má Lôi Âm: "Đừng có mơ mộng hão huyền. Tính tình sư phụ sẽ không lót đường cho tớ đâu, nhất là khi tớ chưa có bất kỳ thành tích nào. Sư phụ hy vọng tớ tự đi bằng đôi chân của mình, từng bước một."
Lôi Âm: "Quả nhiên là tính cách của thầy chủ nhiệm."
Ngọc Khê cười thầm trong lòng. Sư phụ đúng là không thích yến tiệc, nhưng việc không muốn để cô lộ diện mới là lý do chính, sợ cô muốn đi đường tắt.
Ngày hôm sau, Lôi Tiếu khỏi bệnh xuất viện, tạm thời ở phòng của Hà Tình.
Hành lý của Lôi Tiếu rất ít, đều là do Ngọc Khê sắm thêm, quần áo cũng chỉ có hai bộ. Ngọc Khê đợi bên ngoài chờ Lôi Tiếu thu dọn xong, chuẩn bị đưa Lôi Tiếu đi mua thêm chút đồ dùng mang về.
Hà Tình đợi chán quá cũng muốn đi theo. Chu Đại Nữu cho Hà Tình một trăm đồng.
Ba người ra khỏi cửa, Hà Tình hỏi: "Chị họ, chúng ta đi đâu mua đồ ạ?"
Ngọc Khê: "Đi cùng Lôi Tiếu rút tiền trước đã, sau đó đến trung tâm thương mại gần đây là được."
Hà Tình ôm cánh tay Lôi Tiếu: "Tiếu Tiếu là tiểu phú bà đấy nhé!"
Lôi Tiếu đỏ mặt: "Tổng cộng chẳng có bao nhiêu tiền đâu, không phải phú bà gì cả."
Hà Tình nghĩ lại cũng đúng: "Năm nay học phí tăng, sau này không biết có tăng nữa không. Tiền càng ngày càng mất giá, em nhớ hồi bé chỉ mấy đồng là đủ tiêu rồi."
Nụ cười trên mặt Lôi Tiếu tắt ngấm. Ngọc Khê vuốt tóc Lôi Tiếu: "Đừng lo chuyện học phí, chị nuôi em đi học."
Lôi Tiếu lắc đầu: "Em không thể để chị nuôi mãi được. Chị ơi, em có sức khỏe, việc gì em cũng làm được. Cửa hàng của chị còn thiếu người không, lúc rảnh rỗi em đến làm công được không ạ?"
Ngọc Khê từ chối: "Đừng nghĩ đến chuyện làm công, nền tảng của em kém, phải dành nhiều thời gian hơn cho việc học. Em cứ học cho tốt là được."
Vai Lôi Tiếu chùng xuống, nhưng rất nhanh lại phấn chấn: "Vậy đợi em thi đỗ đại học, đỗ đại học rồi em sẽ đi làm thêm!"
Ngọc Khê biết Lôi Tiếu không muốn trở thành gánh nặng của cô. Con bé này không biết chuyện kiếp trước, rất sợ cô sẽ tùy tiện bỏ rơi nó. Đứa trẻ này thiếu cảm giác an toàn trầm trọng: "Đại học cũng không được. Đừng tưởng lên đại học là có thể kê cao gối ngủ, lên đại học càng phải nỗ lực học tập, đừng để đến lúc tốt nghiệp cần dùng đến kiến thức thì cái gì cũng không biết, lúc đó thì muộn rồi."
Lôi Tiếu: "Vậy chẳng lẽ chỉ có thể đợi đến lúc đi làm sao?"
Ngọc Khê cười: "Vậy thì đợi đến khi tốt nghiệp đại học, đợi em thực sự có năng lực rồi hẵng nói. Chị sẽ không tùy tiện hứa hẹn, nhưng chị đã nói sẽ nuôi em đi học thì nhất định sẽ thực hiện."
Lôi Tiếu lẩm bẩm: "Tốn nhiều tiền lắm, riêng tiền học thêm đã mất một ngàn rồi."
"Cho nên em phải càng nỗ lực hơn nữa mới không uổng phí tiền học thêm. Hôm nay là ngày nghỉ ngơi cuối cùng, từ ngày mai trở đi em phải chăm chỉ học tập, đừng phụ sự kỳ vọng của mọi người dành cho em."
Lôi Tiếu gật đầu thật mạnh: "Vâng, em nhất định sẽ nỗ lực học tập."
Ba người đến ngân hàng, Lôi Tiếu rút hai ngàn đồng ra. Con bé này kiên quyết tự mình đóng tiền học thêm, Ngọc Khê cũng không tranh với nó.
Nếu cô chi trả tất cả, Lôi Tiếu sẽ bất an. Như vậy cũng tốt, biết kiếm tiền không dễ dàng thì càng có động lực nỗ lực học tập.
Sau đó họ đi trung tâm thương mại. Ngọc Khê đưa Lôi Tiếu đi mua quần áo trước, chủ yếu là đồ lót cho con gái, sau đó mua quần áo mặc ngoài.
Lần này mua quần áo dày hơn một chút để mặc khi trời mưa hoặc trời trở lạnh, một bộ quần jean áo sơ mi, một bộ đồ thể thao, cuối cùng mua hai đôi giày vải trắng.
Lôi Tiếu kiên quyết tự trả tiền: "Chị ơi, em có tiền trong tay rồi, chi tiêu hàng ngày em tự lo được."
Ngọc Khê thu tay định trả tiền lại: "Được rồi."
Lôi Tiếu vui vẻ đi thanh toán, sau đó lại đi mua văn phòng phẩm, cuối cùng là vào hiệu sách mua không ít vở bài tập.
Về đến nhà, Lôi Tiếu lấy mấy cuốn sách vừa mua đưa cho Ngọc Khê: "Chị, em nhìn thấy danh sách sách của chị, ở hiệu sách vừa hay có bán. Chị cũng chẳng thiếu gì cả, em chỉ có thể mua sách làm quà, cảm ơn chị vì đã làm tất cả cho em."
Ngọc Khê sững sờ. Sách này không rẻ, sách nước ngoài, một cuốn cũng cả trăm đồng. Ở thời đại này, sách vở rất đáng giá.
Đây là tấm lòng của con bé, Ngọc Khê nhận lấy: "Chị rất thích, cảm ơn em."
Lôi Tiếu nhe chiếc răng khểnh cười, cô bé rất vui.
Chu Đại Nữu đợi Lôi Tiếu đi ra ngoài mới nói: "Con bé này rất thích cháu đấy."
Ngọc Khê có thể cảm nhận được: "Vâng, em ấy ở đây làm phiền Mợ Hai rồi."
Chu Đại Nữu xua tay: "Phiền gì chứ, không phiền."
Chưa nói đến việc bà thích Lôi Tiếu, chỉ riêng việc Ngọc Khê giúp nhà bà nhiều như vậy, bà chăm sóc con bé cũng là lẽ đương nhiên.
Hà Giai Quang quan tâm chuyện khác hơn: "Tiểu Khê, Hà Duệ tham gia thi đấu, nó có làm được không? Nó mới tốt nghiệp mà!"
Ngọc Khê: "Cậu Hai, cậu phải tin tưởng anh họ chứ, anh ấy không thành vấn đề đâu. Nếu anh ấy đoạt giải, danh tiếng tăng lên, lương cũng sẽ cao, cuối năm nói không chừng nhà cậu có thể trả hết tiền mua nhà một lần đấy!"
Hà Giai Quang ngẩn người: "Có thể kiếm nhiều tiền thế sao?"
Ngọc Khê gật đầu: "Vâng."
Chu Đại Nữu vỗ chồng một cái, nói với Ngọc Khê: "Đoạt giải cũng không thể tăng lương. Cháu giúp nhà mợ nhiều quá rồi, chúng mợ không làm được cái chuyện đoạt giải liền đòi tăng lương đâu, vong n phụ nghĩa lắm!"
Ngọc Khê vừa định giải thích thì bà Hà (mẹ Hà Giai Lệ) vào nhà: "Ái chà, cả nhà các người hòa thuận vui vẻ gớm nhỉ."
