Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90 - Chương 193: Có Tin Tức
Cập nhật lúc: 08/03/2026 09:33
Ngọc Khê rảo bước nhanh hơn, chưa vào đến sân đã đoán được là ai. Chu Quang Minh!
Cô cả Lữ mặt mày xám ngoét, chỉ tay ra cổng: "Cút đi."
Chu Quang Minh suýt không nhận ra vợ cũ. Trong ấn tượng của hắn, vợ béo ục ịch, mặt mũi sưng húp, xấu xí vô cùng, hắn đã sớm quên mất dáng vẻ của vợ lúc mới cưới.
Thế mà mới nửa năm không gặp, vợ hắn gầy đi hẳn, tuy vóc dáng chưa trở lại như hồi mới cưới nhưng trông đầy đặn, mặn mà hơn. Giọng điệu của hắn bất giác dịu xuống: "Tôi chỉ muốn đến thăm con trai thôi. Dù ly hôn rồi thì tôi vẫn là bố của nó."
Cô cả Lữ cười khẩy: "Lúc mới ly hôn sao không thấy anh vác mặt đến thăm? Sao, vợ mới sinh con gái nên giờ mới nhớ đến con trai tôi à?"
Chu Quang Minh nghĩ đến lại thấy bực mình. Lúc đó cứ đinh ninh là con trai, kết quả lại lòi ra con gái. Biết sớm thế này, hắn đã chẳng từ bỏ quyền nuôi con.
Vốn dĩ hắn nghĩ, con gái lớn hận hắn, con trai cũng chẳng thân thiết gì, cho dù giành được quyền nuôi con, nhỡ đâu sau này nó hận hắn, lớn lên đối xử tệ bạc với hắn thì sao. Nghĩ nhiều quá nên hắn dễ dàng buông tay.
Giờ thì hay rồi, lại là con gái. Những lúc nhớ đến con trai ngày càng nhiều, nhân tiện lên thủ đô có việc, hắn mò đến đây: "Tôi biết em hận tôi, nhưng em cũng không thể ngăn cản tôi thăm con."
Cô cả Lữ lạnh lùng: "Tôi sẽ không để nó gặp anh."
Ánh mắt Chu Quang Minh đảo liên tục: "Con còn nhỏ, cần có bố. Tôi cũng muốn bù đắp, muốn ở bên các con. Tôi biết tôi có lỗi với em, tôi sai rồi, cho tôi một cơ hội bù đắp được không?"
Ngọc Khê vốn đứng ngoài cửa im lặng, định để cô cả tự giải quyết, nhưng nghe đến đây thì thấy buồn nôn. Chu Quang Minh có ý gì?
Định lập thêm phòng nhì ở thủ đô à? Một cái ở quê, một cái ở đây? Hắn coi cô cả là cái gì?
Cô cả Lữ tức đến run người: "Đồ vô sỉ, cút, cút ngay cho tôi."
Ngọc Khê mặt lạnh tanh bước vào, tiện tay vớ lấy cái chổi lớn, quật thẳng vào người Chu Quang Minh. Cô muốn đ.á.n.h hắn không phải ngày một ngày hai rồi.
Cô cả Lữ cũng xông vào, tay cầm cái bàn giặt: "Tôi đ.á.n.h c.h.ế.t đồ vô sỉ nhà anh, anh coi tôi là cái gì hả?"
Chu Quang Minh ôm đầu chạy trốn, miệng la oai oái: "Tôi cũng chỉ muốn bù đắp cho em thôi mà. Giờ tôi có tiền, rất nhiều tiền, cả đời này em cũng chưa từng thấy nhiều tiền thế đâu. Tôi có thể cho ba mẹ con em cuộc sống tốt hơn, việc gì phải chui rúc trong cái sân rách nát này, tôi có lỗi gì chứ?"
Cô cả Lữ tức đến mức m.á.u dồn lên não: "Cút, anh có nhiều tiền đến mấy tôi cũng không thèm, cả đời này tôi không muốn nhìn thấy anh nữa."
Ngọc Khê dồn hết sức bình sinh, quật túi bụi vào người Chu Quang Minh, cuối cùng còn vứt cả chổi, lao vào đ.á.n.h tay đôi.
Chu Quang Minh sức yếu nhớt, đau thấu tim gan, gào lên với Ngọc Khê: "Tao là dượng của mày đấy."
"Dượng tôi c.h.ế.t lâu rồi, ông xuống dưới đó mà tìm ông ấy."
Chu Quang Minh bị đ.á.n.h cho sợ mất mật, vừa lăn vừa bò chạy trốn. Ngọc Khê đuổi theo ra tận ngoài, thấy Chu Quang Minh lái xe chạy mất dạng mới quay lại sân.
Cô cả Lữ dần nguôi giận, hỏi Ngọc Khê: "Vừa nãy hắn bảo hắn giàu lắm à?"
Ngọc Khê đỡ cô cả ngồi xuống: "Vâng, hắn nói thế ạ."
Cô cả Lữ: "Tình hình nhà máy thế nào cô biết rõ mà, hắn kiếm tiền kiểu gì nhỉ?"
Cô cả Lữ tức lắm. Ly hôn rồi nhưng bà vẫn hận, chỉ mong Chu Quang Minh sa sút, sống khổ sở, bị tiểu tam bỏ rơi. Không ngờ người ta lại sống tốt, trong lòng càng nghĩ càng tức.
Ngọc Khê nhớ lại hồi mới vào đại học từng gặp Chu Quang Minh ở cửa sàn chứng khoán, bèn đoán: "Chắc là chơi cổ phiếu đấy ạ, cháu từng thấy ông ta đi ra từ sàn chứng khoán."
Cô cả Lữ: "Ông trời đúng là không có mắt, loại người như hắn mà cũng phù hộ cho phát tài!"
Thấy cô cả tức giận đến thế, Ngọc Khê thở dài trong lòng. Cô cả nhìn như đã vượt qua, nhưng thực ra vết thương lòng vẫn chưa lành, vẫn luôn đè nén trong tim.
Cô cả Lữ chẳng còn tâm trạng nấu cơm, bữa tối do Ngọc Khê làm, Lôi Tiếu phụ bếp.
Lôi Tiếu cảm thấy chị gái thật giỏi giang, cái gì cũng biết làm, hình như chẳng có gì là không biết. Đây là chị gái của cô bé, càng nghĩ, trong lòng càng thấy tự hào.
Bữa tối, Chu Linh Linh về, biết chuyện buổi chiều.
Chu Linh Linh nghiến răng: "Mai con đi mua hai con ch.ó về, lần sau hắn còn dám vác mặt đến, con thả ch.ó c.ắ.n c.h.ế.t."
Cô cả Lữ hùa theo: "Mua hai con dữ vào."
Ngọc Khê không chen vào, để hai mẹ con họ tự bàn bạc. Cô dẫn Ngọc Thanh và Lôi Tiếu ra sân.
Ngọc Khê nói với Ngọc Thanh: "Mai em đưa Tiếu Tiếu đi học thêm nhé, trưa về cùng nhau."
Trong lòng Ngọc Thanh rất mâu thuẫn, mặt không biểu cảm gì: "Vâng." Cứ như thể thật sự có người đến cướp chị gái vậy.
Lôi Tiếu rụt cổ lại. Anh trai trước mặt này không thích cô bé. Đây là em trai của chị gái, lần trước gặp mặt còn chưa ghét cô bé cơ mà. Cô bé không nhịn được nép sát vào sau lưng chị gái.
Ngọc Thanh càng không vui, mím môi, ánh mắt chốc chốc lại liếc về phía Lôi Tiếu. Cậu còn chưa được dựa vào chị gần thế đâu!
Lôi Tiếu run rẩy.
Ngọc Khê bất đắc dĩ. Cô mới phát hiện ra Ngọc Thanh cũng có mặt trẻ con thế này. Thôi được rồi, cũng khá mới mẻ, cô không định can thiệp vào chuyện của hai đứa nhỏ.
Hai đứa cũng không còn bé nữa, tự chúng có thể giải quyết được. Cô nói nhiều quá khéo lại phản tác dụng.
Hôm sau, chị họ mua ch.ó về thật. Tuy là ch.ó con nhưng trông cũng rất hung dữ.
Ngọc Khê chỉ vào mấy con ch.ó con chị họ ôm về: "Sao lại mang ra cửa hàng thế này?"
Chu Linh Linh đặt cái l.ồ.ng xuống: "Hai cái sân rộng quá, chỉ có một mình Trương Hằng trông không xuể. Chị mua bốn con, mang qua đây hai con."
Ngọc Khê ngồi xổm xuống. Hai con ch.ó con không cho chạm vào, cứ nhe răng với Ngọc Khê: "Dữ thật đấy."
Chu Linh Linh cười: "Chị chọn loại dữ mà, nuôi lớn lên thì trông nhà giữ cửa không thành vấn đề."
Trương Hằng đứng bên cạnh, thích thú vô cùng: "Chó tốt."
Ngọc Khê đứng dậy: "Sân cửa hàng cho thuê quần áo không nuôi được đâu, nuôi ở sân bên cạnh đi ạ!"
Chu Linh Linh: "Được."
Ngọc Khê ở lại cửa hàng, Chu Linh Linh lại đi rồi. Có Ngọc Khê ở đây, Chu Linh Linh yên tâm đi thăm anh bạn trai "thần long thấy đầu không thấy đuôi".
Lôi Âm oán thán: "Có bạn trai bên cạnh sướng thật, muốn gặp lúc nào cũng được. Nhìn hai đứa mình xem, t.h.ả.m quá đi mất!"
Ngọc Khê: "Đừng có than vãn nữa. Tớ nghe nói Lý Nham đề cập chuyện đính hôn với cậu rồi à?"
"Ừ, nhắc rồi, nhưng tớ chưa nghĩ xong!"
"Tại sao?"
"Thì thấy nhanh quá chứ sao, dù sao tớ cũng chưa đồng ý đâu, chờ đã!"
Ngọc Khê nghĩ đến tâm tư của Lý Nham, cô vẫn nên chuẩn bị quà đính hôn trước thì hơn, trực tiếp lờ đi lời Lôi Âm nói.
Buổi chiều ông Vương đến, còn dẫn theo một người: "Tiểu Khê, ông dẫn đạo diễn Tiết đến đây, quần áo của đoàn phim sẽ giao cho các cháu làm."
Ngọc Khê: "Ông Vương, bên ông nhanh thật đấy, đoàn phim đã dựng xong rồi ạ."
Ông Vương cười: "Ừ, trang phục bên cháu xong xuôi là có thể bắt đầu quay. Cháu có bạn bè nào muốn đóng phim không, dẫn đến nhận vài vai diễn."
Ngọc Khê giật mình, nhìn sang đạo diễn Tiết: "Có được không ạ?"
Đạo diễn Tiết cười: "Mấy vai phụ nhỏ thì không sao, nhưng cũng phải có kỹ năng diễn xuất. Câu chuyện của thầy tôi, tôi định hướng tới giải thưởng đấy."
Ngọc Khê hiểu ý: "Cảm ơn đạo diễn Tiết, cháu sẽ đưa người qua."
Đạo diễn Tiết nói tiếp: "Phim thầy tôi đầu tư, chuyện trang phục cháu cứ bàn với thầy, tôi không tham gia. Hôm nay đến nhận mặt thôi, mai tôi lại qua, giờ tôi đi trước đây."
Ông Vương: "Cậu cứ đi làm việc đi!"
Đạo diễn Tiết đi rồi, Ngọc Khê nói: "Ông Vương, trên thương trường chỉ nói chuyện làm ăn, cháu lấy giá gốc thôi. Người nhà cả, cháu không kiếm tiền của ông, coi như đóng góp chút sức lực cho bộ phim truyền hình của ông."
Ông Vương: "Khoan nói chuyện trang phục đã, ông báo cho cháu một tin tốt."
"Tin tốt gì ạ?"
"Con trai ông có tin tức rồi."
