Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90 - Chương 194: Khổ Tận Cam Lai

Cập nhật lúc: 08/03/2026 09:33

Ngọc Khê mừng thay cho ông Vương: "Thật ạ?"

Ông Vương cười ngây ngô: "Lần này là thật đấy. Tra ra được nơi làm giả hồ sơ, lần theo đó thì biết đang ở tỉnh Z. Ông đang đợi tin tức cụ thể từ dưới đó báo lên. Từ tỉnh Z tra đi thì dễ rồi, ông tin là sẽ sớm tìm được nó thôi."

"Ở tỉnh Z ạ, ngay tỉnh bên cạnh quê cháu!"

"Đúng thế, hóa ra cha con ông từng ở gần nhau đến vậy. Haizz, dạo này ông toàn nằm mơ, lần nào cũng muốn nhìn rõ mặt mũi nó mà không được. Có lúc lại nghĩ, không biết nó giống ai, giống ông hay giống mẹ nó."

Ngọc Khê: "Ông đừng nghĩ ngợi nữa, gặp rồi sẽ biết thôi ạ."

"Ừ, gặp rồi sẽ biết. Ông chỉ mong tra nhanh nhanh một chút. Cũng không biết nó có mấy đứa con rồi. Cứ nghĩ đến việc mình không phải kẻ cô độc, lòng ông lại rạo rực, như trẻ lại mấy tuổi vậy, người cứ hừng hực khí thế."

Ngọc Khê cười: "Ông Vương, ông đúng là khổ tận cam lai rồi."

Ông Vương lại kể rất nhiều chuyện quá khứ, Ngọc Khê nghe say sưa. Tinh thần ông cụ có hạn, ngồi một lúc rồi về.

Ngọc Khê tiễn ông cụ xong, vội vàng gọi điện thoại cho Hoàng Lượng. Hoàng Lượng nghe tin tức, lập tức chạy về. Người chưa vào đến nhà đã hét lên: "Thật hay giả đấy?"

Ngọc Khê: "Đương nhiên là thật, em lừa anh bao giờ chưa? Chu Tuấn quay quảng cáo thế nào rồi?"

Hoàng Lượng nói: "Xong việc rồi, anh đang tính tìm vai diễn cho cậu ấy thì cơ hội đến. Tài nguyên tốt thế này, cậu ấy may mắn thật. Nếu phim này thực sự nhắm đến giải thưởng, một khi Chu Tuấn được công nhận, cộng thêm độ phủ sóng của quảng cáo, sau này không cần phải lặn ngụp với mấy vai quần chúng nữa. Đây là nấc thang lên mây đấy, mà lại là loại chắc chắn nhất."

Ngọc Khê lại hỏi: "Còn Vệ Dao thì sao? Cô ấy có nhận vai diễn nào không?"

Hoàng Lượng rất bất lực với Vệ Dao: "Cô ấy diễn xuất không tồi, chỉ là hướng nội quá. Anh cũng thắc mắc, hướng nội như thế sao cứ nhất quyết phải học biểu diễn. Do tính cách nên cô ấy không có nhiều việc như Chu Tuấn, đang rảnh rỗi đấy."

"Vậy tính cả cô ấy đi, em định đưa hai người họ đi."

Hoàng Lượng bực bội: "Anh thật không hiểu, sao em cứ coi trọng Vệ Dao thế, người giỏi hơn cô ấy thiếu gì."

"Ánh mắt. Em coi trọng ánh mắt của Vệ Dao. Ánh mắt cô ấy toát lên sự theo đuổi nghệ thuật, diễn xuất không chỉ để kiếm tiền. Những người như vậy, giữ được cái tâm ban đầu, đó là điều em coi trọng."

Hoàng Lượng: "Anh dám khẳng định, công ty chúng ta mở ra nhất định sẽ đối xử tốt nhất với diễn viên."

Ngọc Khê cười: "Em không dám nói là tốt nhất, nhưng chắc chắn sẽ cố gắng làm tốt. Đương nhiên, diễn viên cũng phải tốt, phải có cùng mục tiêu thì mới phát triển tốt được."

Hoàng Lượng cười: "Em tuổi nhỏ hơn anh mà suy nghĩ sâu sắc hơn anh nhiều. Được rồi, anh cứ theo bước chân em là được. Vậy để anh đi tìm hai người họ."

"Vâng. Đúng rồi, lần này chúng ta làm trang phục không có lãi đâu nhé."

Hoàng Lượng: "Tiền thì không kiếm được, nhưng mở rộng được quan hệ, mối quan hệ này vững chắc, đây mới là cái lợi lớn nhất."

"Mau đi đi, thời gian không còn sớm nữa."

"Ok."

Hoàng Lượng đưa hai người về. Đây là lần đầu tiên Ngọc Khê trực tiếp đối mặt với Chu Tuấn.

Hình tượng của Chu Tuấn rất tốt. Ngọc Khê vươn tay: "Chào anh."

Chu Tuấn vội bắt tay, trong lòng cảm khái. Cùng là sinh viên năm nhất mà người ta đã sắp thành bà chủ của mình rồi. Nhưng cậu cũng rất khâm phục, đừng nhìn công ty chưa mở, nhưng tài nguyên trong tay không ít, lại toàn là tài nguyên tốt, không phải ai cũng làm được.

Cậu sẽ không coi thường ai cả. Quanh năm sống trong nghèo khó, cậu học được cách nhìn mặt đoán ý, biết rõ vị trí của mình ở đâu.

Chu Tuấn cư xử đúng mực khiến Ngọc Khê càng hài lòng. Người này, cho dù không có họ nâng đỡ, cũng sẽ thành danh như thường.

Ngọc Khê đã gặp Vệ Dao, coi như có chút quen biết. Vệ Dao rất ít nói, cơ bản là im lặng, ở lâu một chỗ mà cảm giác như không tồn tại vậy.

Ngọc Khê nói: "Ngày mai tôi sẽ gặp đạo diễn Tiết, hỏi xem hôm nào có thể thử vai. Hai người cứ chuẩn bị tinh thần chờ tin nhé, lần này tôi và Hoàng Lượng sẽ đưa hai người đi."

Chu Tuấn: "Vâng ạ."

Vệ Dao: "Vâng."

Sắp xếp xong xuôi, Ngọc Khê về nhà cô cả. Hôm nay là ngày đầu tiên Lôi Tiếu đi học thêm, trong lòng cô vẫn luôn nhớ thương.

Về đến nhà, thấy Lôi Tiếu đang làm bài tập, không thấy Ngọc Thanh đâu, cô cau mày: "Hai đứa không về cùng nhau à?"

Lôi Tiếu thành thật đáp: "Về cùng nhau ạ, anh Ngọc Thanh đi ra ngoài mua vở bài tập rồi."

Ngọc Khê nhìn Lôi Tiếu là biết ngay hai đứa chung sống không thoải mái. Lôi Tiếu rất sợ Ngọc Thanh. Trong lòng cô bất đắc dĩ, tính trẻ con của Ngọc Thanh trỗi dậy hơi muộn thì phải!

May mà không phải thời kỳ nổi loạn gì!

"Hôm nay đi học thêm có theo kịp không em?"

Lôi Tiếu phấn chấn hẳn lên: "Có ạ, thầy giáo giảng dựa trên nền tảng của em, còn giao bài tập riêng cho em nữa. Trước kia có nhiều chỗ không hiểu, giờ em hiểu hết rồi."

"Vậy là tốt rồi, một ngàn tệ bỏ ra cũng đáng."

Lôi Tiếu cũng không thấy tiếc tiền nữa: "Vâng."

Ngọc Khê nhìn Lôi Tiếu làm bài tập một lúc rồi lấy sách ra ngồi bên cạnh đọc. Cô cũng là người có một đống bài tập phải làm mà.

Buổi tối nấu cơm, Lôi Tiếu muốn vào giúp nhưng Ngọc Khê không vào. Cô muốn để không gian cho Lôi Tiếu và cô cả chung sống. Mới vừa thành niên mà đã phải lo lắng như một bà mẹ, có lúc nghĩ lại cô cũng thấy buồn cười.

Ngọc Khê nhìn đồng hồ, ra sân đợi Ngọc Thanh. Ngọc Thanh về đến cửa, Ngọc Khê nhìn cậu em trai lớn tướng, mặt đã có da có thịt hơn, không còn gầy gò như trước.

Con nhà họ Lữ ai cũng có mã tốt, cậu em trai trong ấn tượng giờ đã lớn, biến thành một soái ca rồi.

Ngọc Thanh bị nhìn đến ngượng ngùng: "Chị, sao chị nhìn em ghê thế?"

"Chị phát hiện em trai chị đẹp trai thật đấy, sau này không biết làm bao nhiêu cô gái mê mệt đây."

Ngọc Thanh đỏ mặt: "Chị, chị nói gì thế!"

Ngọc Khê cười: "Có gì mà phải xấu hổ, chuyện sớm muộn thôi mà."

Ngọc Thanh vui vì chị có thời gian nói chuyện với mình, lại xoắn xuýt về nội dung câu chuyện: "Em còn nhỏ, chưa tốt nghiệp đại học em sẽ không nghĩ đến chuyện đó đâu."

Ngọc Khê: "Đó là chuyện của em, em tự quyết định là được. Yên tâm đi, nhà mình dân chủ lắm, sẽ không ai giục em đâu."

Ngọc Thanh thở phào nhẹ nhõm, vội lảng sang chuyện khác: "Chị, khóa học của em sắp kết thúc rồi, cũng vừa lúc khai giảng, em định không đăng ký học tiếp nữa."

Ngọc Khê định từ chối ngay, nhưng nhìn cậu em trai sắp thành niên, cô lựa lời: "Vậy em nghe thử kiến nghị của chị xem sao nhé?"

"Vâng."

Ngọc Khê đứng dậy, rất nhanh lấy ra một cuốn sách nước ngoài, toàn là tiếng Anh, đưa cho Ngọc Thanh: "Em xem đi, em biết được bao nhiêu từ?"

Ngọc Thanh lật xem, vẻ mặt chàng thiếu niên đầy sự đả kích: "Em biết rất ít."

Ngọc Khê lấy lại cuốn sách: "Cho nên em cần phải học rất nhiều. Em không phải chuyên ngành tiếng Anh, cho dù có đăng ký môn tự chọn cũng không học được bao nhiêu. Dù không muốn thừa nhận nhưng hiện tại, rất nhiều kỹ thuật của nước ngoài đều tiên tiến hơn chúng ta. Em muốn nỗ lực nghiên cứu thì phải biết người biết ta, ngôn ngữ chính là cánh cửa nhập môn, còn phải học nhiều lắm đấy."

Ngọc Thanh có chút bị đả kích. Cậu vốn thông minh, cứ tưởng mình học cũng hòm hòm rồi, giờ mới biết còn kém xa quá: "Vậy em sẽ tiếp tục đăng ký học."

"Ừ."

Sáng hôm sau, vừa đến cửa hàng thì luật sư Tiền đến. Ngọc Khê hỏi: "Có kết quả rồi ạ?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.