Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90 - Chương 195: Ngành Nào Cũng Vất Vả
Cập nhật lúc: 08/03/2026 09:34
Luật sư Tiền đặt cặp tài liệu xuống: "Bà nội Lôi đã trực tiếp thừa nhận, chuẩn bị giải hòa và bồi thường. Tôi qua đây để hỏi ý kiến của cô."
Ngọc Khê đang bận tối tăm mặt mũi, không muốn lãng phí thời gian ra tòa vì bà già đó nữa. Mục đích ban đầu là dạy cho họ một bài học và lấy tiền bồi thường, giờ đã đạt được cả rồi: "Được ạ."
Ngọc Khê lại hỏi: "Vụ ngược đãi của bà nội Lôi có kết quả gì không ạ?"
Luật sư Tiền: "Cô đừng ôm hy vọng quá lớn. Hiện tại pháp luật chưa hoàn thiện, đặc biệt là mảng ngược đãi chưa có nhiều quy định cụ thể, ranh giới rất khó xác định. Tôi đoán cùng lắm là giáo d.ụ.c răn đe thôi."
Ngọc Khê: "Mấy ngày nay cũng đủ cho bà già đó chịu khổ rồi, tôi tin bà ta sẽ không dám đến gây phiền phức nữa."
"Ừ, vậy tôi đi làm thủ tục đây."
"Vâng."
Buổi trưa đạo diễn Tiết đến, mang theo phó đạo diễn để phổ biến yêu cầu, bên này do Hoàng Lượng phụ trách tiếp đón.
Ngọc Khê hỏi: "Chú xem khi nào thì thử vai được ạ?"
Đạo diễn Tiết: "Ngày mai qua đi."
"Vâng ạ, cảm ơn đạo diễn Tiết."
"Khách sáo gì chứ, cháu là cháu dâu của thầy tôi, phim lại do thầy tôi đầu tư, có hai vai diễn thôi mà."
Ngọc Khê cười. Đây chính là lợi ích của việc có quan hệ, không có quan hệ thì muốn kiếm một vai diễn khó càng thêm khó.
Chi tiết đã thương lượng xong, Ngọc Khê tiễn hai người ra cửa rồi gọi điện cho Chu Tuấn và Vệ Dao.
Lôi Âm sán lại gần: "Mai tớ cũng muốn đi, tớ chưa đến đó bao giờ!"
Ngọc Khê nghĩ ngày mai Hoàng Lượng sẽ bận rộn lắm: "Được, cậu đi cùng tớ, lát nữa bảo với Hoàng Lượng một tiếng."
"Tớ đi nói ngay đây."
Buổi chiều luật sư Tiền lại tới. Đồng ý giải hòa thì mọi việc dễ xử lý hơn nhiều. Ngọc Khê ủy thác toàn quyền cho luật sư Tiền. Lôi Quốc Lương cũng sảng khoái đưa 5000 đồng, chuyện này coi như xong.
Luật sư còn mang về thông báo xử phạt vụ ngược đãi, bị tạm giam nửa tháng.
Lôi Âm bĩu môi: "Hời cho bà già đó quá."
Chu Linh Linh: "Sau vụ này bà già đó đố dám làm loạn nữa."
Ngọc Khê khá hài lòng với kết quả này, lần này bà già đó chắc sợ vỡ mật rồi: "Vâng."
Tối về nhà, Ngọc Khê đưa 5000 đồng cho Lôi Tiếu. Lôi Tiếu xua tay lia lịa: "Tiền này cho chị, em không thể lấy được."
Ngọc Khê dúi vào tay Lôi Tiếu: "Cầm lấy, đây là tiền bà già đó phải bồi thường cho em, cầm đi."
Lôi Tiếu c.h.ế.t sống không chịu nhận: "Em không lấy đâu."
Ngọc Khê cũng không muốn lấy số tiền này: "Em thật sự không lấy à?"
Lôi Tiếu sắp khóc đến nơi: "Chị, em thật sự không lấy mà."
Ngọc Khê thu tiền về: "Vậy chị sẽ mang đi quyên góp, coi như làm việc thiện."
Lần này Lôi Tiếu đồng ý ngay: "Vâng ạ."
Ngọc Khê cất tiền đi, tính ngày: "Sắp khai giảng rồi, em cũng chuẩn bị đi. Trước khi khai giảng chị đưa em đến trường một chuyến để làm thủ tục lưu ban."
Lôi Tiếu vui sướng muốn nhảy cẫng lên. Lần đầu tiên có người đi cùng đến trường, lại là chị gái, cô bé không còn là đứa trẻ không ai cần nữa. Cái đầu nhỏ gật lia lịa.
Ngọc Khê bật cười: "Được rồi, làm bài tập đi, hôm nay không làm xong thì không được ngủ đâu."
"Dạ, dạ."
Sáng sớm hôm sau, Ngọc Khê và Lôi Âm dẫn hai người Chu Tuấn đi thử vai. Địa điểm thử vai ở xưởng phim.
Lần đầu tiên Ngọc Khê đến xưởng phim. Cổng xưởng có rất đông người, có người chờ làm diễn viên quần chúng, có sinh viên trẻ chờ cơ hội nhận vai. Trên mặt ai cũng tràn đầy sự chờ mong, chờ đợi được chọn trúng, một bước lên mây.
Lôi Âm kinh ngạc vô cùng: "Ở đây đông người thế này sao?"
Chu Tuấn từng chờ ở đây nên biết rõ nỗi chua xót trong đó: "Vâng, buổi trưa người còn đông hơn. Có người đến tiền cơm cũng không có, có người ở rất xa, ngày nào cũng phải dậy sớm đến đây xếp hàng. Còn có rất nhiều người ở chung một chỗ, chỉ để chờ một vai diễn, dù chỉ có vài câu thoại cũng là may mắn lắm rồi."
Lôi Âm líu lưỡi: "Trời ơi, làm diễn viên cũng khó khăn quá."
Ngọc Khê thu hồi ánh mắt: "Ngành nghề nào cũng có cái khó riêng, biên kịch chúng ta dễ dàng lắm sao? Cậu quên rồi à?"
Lôi Âm: "Tớ quên sao được, đúng là nghề nào cũng chẳng dễ dàng gì."
Ngọc Khê nhìn đồng hồ: "Đi thôi, đừng để người ta đợi."
Khi Ngọc Khê đến nơi, phía trước đã xếp hàng dài. Ngọc Khê chỉ quen mỗi đạo diễn Tiết, người phát số ở cửa cô không quen.
Ngọc Khê tiến lên: "Xin lỗi, tôi là Lữ Ngọc Khê, đạo diễn Tiết bảo tôi đến ạ."
Người phát số khựng lại, ngạc nhiên nói: "Cô là Lữ Ngọc Khê?"
"Vâng, có vấn đề gì không ạ?"
Nhân viên công tác thầm nghĩ, đương nhiên là có vấn đề rồi. Có thể khiến đạo diễn Tiết gần đây đích thân dặn dò phải đợi, anh ta cứ tưởng là bà chủ công ty nào đó, không ngờ lại trẻ thế này.
Nhưng là đạo diễn Tiết đích thân dặn, anh ta không dám chậm trễ: "Không vấn đề gì, tôi chỉ xác nhận lại thôi. Đạo diễn Tiết dặn cô đến thì cứ vào thẳng bên trong là được."
Ngọc Khê cười: "Cảm ơn anh."
Chu Tuấn ngơ ngác. Cậu chỉ nghĩ bà chủ tương lai quan hệ rộng, có thể khiến đạo diễn đích thân dặn dò thì cậu phải nhìn nhận lại bà chủ tương lai này rồi.
Ngọc Khê dẫn mọi người đi thẳng vào trong, lướt qua hàng người dài dằng dặc, cảm nhận sự đãi ngộ đặc biệt. Trong ánh mắt của mọi người có hâm mộ, có ghen tị, đủ cả.
Ngọc Khê rất bình tĩnh, vẻ mặt không đổi đi vào.
Trong phòng đang có người diễn thử. Ngọc Khê bảo mọi người đợi ở góc, không tiến lên.
Lần đầu tiên Ngọc Khê xem diễn thử. Diễn viên phải diễn nhân vật, đạo diễn sẽ xem có phù hợp hay không. Cô gái trước mắt diễn không tốt lắm.
Đạo diễn Tiết xua tay, cô gái c.ắ.n môi, thất vọng đi ra ngoài.
Đạo diễn Tiết nhìn thấy Ngọc Khê liền vẫy tay: "Lại đây."
Trong phòng khá đông người, Ngọc Khê chịu đựng ánh mắt của mọi người đi tới: "Đạo diễn Tiết."
Đạo diễn Tiết: "Đã bảo gọi là chú Tiết rồi mà cứ gọi đạo diễn Tiết mãi."
Ngọc Khê: "........"
Cô đâu dám mặt dày gọi thế, gọi không đúng lại bị người ta ghét cho.
Đạo diễn Tiết chờ Ngọc Khê gọi một tiếng, hài lòng nhìn người cô mang đến: "Ba người à?"
Ngọc Khê lắc đầu: "Hai người thôi ạ, một người là bạn cùng mở công ty với cháu."
Nói rồi Ngọc Khê kéo Chu Tuấn và Vệ Dao ra: "Hai người này, chú xem thử đi ạ."
Đạo diễn Tiết quan sát Chu Tuấn và Vệ Dao một lượt, chỉ vào Vệ Dao nói với phó đạo diễn phía sau: "Đưa kịch bản vai Thẩm Du cho cô ấy xem, lát nữa diễn thử một đoạn."
Ngọc Khê sững sờ: "Vợ của giáo sư Niên? Giáo sư Thẩm ạ?"
Đạo diễn Tiết: "Cháu hiểu rõ chuyện của thầy tôi quá nhỉ. Đúng vậy, chính là nhân vật này."
Đạo diễn Tiết chỉ vào Chu Tuấn: "Cậu xem phần diễn của giáo sư Niên đi. Hai người các cậu sẽ diễn vai vợ chồng giáo sư Niên thời trẻ. Đất diễn không nhiều nhưng trong toàn bộ câu chuyện, đây là nét vẽ điểm nhãn cho rồng (quan trọng)."
Chu Tuấn và Vệ Dao đi xem kịch bản. Đạo diễn Tiết bảo Ngọc Khê ngồi xuống cạnh mình. Ngọc Khê có chút thụ sủng nhược kinh: "Cháu đứng là được rồi ạ."
"Ngồi xuống đi, sau này cháu cũng làm biên kịch, xem nhiều vào, sau này cũng phải tuyển diễn viên đấy."
Ngọc Khê chỉ đành ngoan ngoãn ngồi xuống. Đạo diễn Tiết đợi người đi vào rồi mới nói với Ngọc Khê: "Cô bé, trong tay cháu đang nắm giữ những quân bài rất tốt, cháu phải nỗ lực đấy nhé, đừng để bài tốt đ.á.n.h thành bài nát, thế là có lỗi với tâm huyết của thầy tôi lắm."
Ngọc Khê biết đạo diễn Tiết đang nhắc nhở mình: "Cháu sẽ cố gắng ạ."
Đạo diễn Tiết gật đầu. Ông có ấn tượng khá tốt về cô bé này, nếu không thì mới gặp lần thứ ba đã không cho mặt mũi lớn thế này.
Ngọc Khê lần đầu tiên nhận thức được năng lượng của ông Vương. Thảo nào Vương Thù chỉ dựa vào cái danh thôi cũng phát triển rất tốt, cô đúng là đang nắm giữ quân bài chủ lực.
Cửa mở ra: "Lão Tiết, xin lỗi xin lỗi tôi đến muộn."
Ngọc Khê nhìn theo hướng giọng nói, mày từ từ nhíu c.h.ặ.t lại. Người này cô từng gặp, ông ta là biên kịch của bộ phim này sao?
