Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 103

Cập nhật lúc: 03/05/2026 13:21

“Ể?

Hoàng hậu nương nương chẳng phải vừa mới nói sao?

Ai có mặt đều có phần mà.”

Trò chuyện với Từ Dao tới đây, Lý ma ma lờ mờ hiểu ra tại sao đám phi tần này lại có thể đối xử với Hoàng hậu nương nương hòa thuận hữu hảo đến vậy rồi.

Dưới sự mong đợi của mọi người ở sân trước.

Trong sân sau.

Trên một chiếc nồi sắt to đùng, Thẩm Ninh đem toàn bộ túi trà lá đỏ mà Tiểu Bao T.ử mang tới bóp vụn rồi ném vào trong nồi sắt, sau đó vừa thêm củi vừa cầm xẻng gỗ đảo đều trong nồi, đợi đến khi lá trà trong nồi dùng lửa nhỏ xao ra mùi thơm trà, nàng từ trong hũ gốm trên giá trúc lấy ra một bát lớn đường mía đổ vào trong nồi tiếp tục đảo đều.

Đường mía gặp nóng rất nhanh liền tan chảy, dần dần nước đường tan chảy bao bọc lấy lá trà, theo nhiệt độ đáy nồi tăng cao sinh ra từng cái từng cái bong bóng nhỏ màu đường phèn.

Thẩm Ninh đem một thùng lớn nước giếng đổ vào trong nồi, đợi đến khi nước trà đường phèn trong nồi được đun đến hơi sôi liền vội vàng đem thùng sữa bò đã khử trùng trước đó đổ vào trong nồi.

Nói thật lòng món trà sữa này nếu không thêm thắt mấy thứ phụ liệu linh tinh kia thì các bước nấu nướng có thể nói là vô cùng đơn giản.

Điều duy nhất cần chú ý chính là vấn đề hỏa hầu (lửa).

Lúc nấu đường, nếu đường nấu thời gian chưa đủ lâu thì sẽ không lên được màu đường phèn, nếu nấu thời gian quá lâu thì món trà sữa này chắc chắn biến thành trà đắng.

Hơn nữa chính là thời cơ đổ sữa bò vào, nước trà trong nồi không được quá sôi, nhiệt độ quá cao thì sữa bò vừa vào trong nồi trực tiếp liền biến thành một nồi lớn canh hoa trứng luôn rồi.

Nhìn thấy trà sữa trong nồi nấu vừa khéo, Thẩm Ninh rút củi đi, hướng về phía sân trước lớn tiếng gọi:

“Dao Dao, qua đây giúp ta bưng trà sữa một chút.”

“Tới đây, tới đây đây.....”

Từ Dao vốn đang ở trong góc sân trò chuyện vui vẻ với Lý ma ma về mấy chuyện bát quái nhỏ kiểu chị em nhà mình mời khách ăn cơm, sau khi nghe thấy tiếng gọi của Thẩm Ninh, bước chân như chuồn chuồn đạp nước, như gió nhẹ lướt liễu, vô cùng nhẹ nhàng vọt vào sân sau.

Dưới ánh mắt mong đợi của Lý ma ma và đám phi tần.

Thẩm Ninh và Từ Dao đem từng ống tre đầy ắp trà sữa chia cho mọi người trong sân.

“Đây chính là..... trà sữa sao??”

Vinh tần bưng ống tre, cẩn thận nếm thử một ngụm nhỏ, sau đó trợn tròn hai mắt:

“Ngon quá!”

“Có hương trà, có hậu vị ngọt, còn có một mùi thơm nồng đậm của.....

ờ......”

Chu quý nhân không hình dung ra được.

“Là vị sữa bò.”

Biết đám phi tần chính kinh của Đoan triều này không mấy khi tranh sữa với bò để uống, Thẩm Ninh đáp lời.

Thì ra là thế....

Đám phi tần vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ, hèn chi trước kia trong cung này chưa từng xuất hiện loại đồ uống này.

“Nói đi cũng phải nói lại, sữa bò này là vật yêu thích của người nước Thương, trà lá đỏ lại sản sinh ở Đoan triều.

Hai vật này cách nhau vạn dặm xa xôi, nương nương làm sao mà nghĩ ra được việc đem hai vật này kết hợp lại với nhau làm ra loại trà uống tươi mới thú vị như thế này??”

Hân quý nhân đang chép địa chí nước Thương vừa uống trà sữa vừa vô cùng bội phục ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Ninh.

Ờ.... cái này.....

Không đợi Thẩm Ninh trả lời, Hân quý nhân này lại nói với nàng:

“Nương nương là vì duyên cớ sứ thần nước Thương sắp đến cho nên mới nghĩ ra cách thức này sao??”

“À đúng đúng đúng.....”

Cái quái gì thế, món trà sữa này kiếp trước có đầy rẫy trên phố phường có được không?

Nàng đâu có biết người đầu tiên phát minh ra trà sữa rốt cuộc là lấy linh cảm như thế nào mới có thể đem hai loại nguyên liệu tám sào không tới này nhào nặn vào một chỗ được chứ.

Tuy nhiên cái cớ tự dâng tới tận cửa thế này làm gì có đạo lý không nhận lấy?

Thấy Thẩm Ninh gật đầu.

Đám phi tần vừa uống trà sữa vừa đọc sách tóm tắt ghi chú, một tràng thở dài thườn thượt cảm khái nói:

“Nếu sau lần giao lưu hòa bình này, tình hữu nghị giữa hai nước Thương, Đoan này có thể giống như sữa bò và trà lá đỏ này hòa hợp chung sống với nhau thì đó là điều tốt nhất rồi.”

“Ể?

Nghe giọng điệu này của các người hình như một chút xíu cũng không lo lắng về việc thiết lập quan hệ ngoại giao giữa nước Trần và Đoan triều nhỉ.”

Do sách đọc quá ít nên đối với hai nước Trần, Thương này biết rất ít, Thẩm Ninh hai tay ôm lấy ống tre đựng trà sữa, tám chuyện với đám phi tần.

“Hoàng hậu nương nương không biết đó thôi, quân chủ nước Trần tuổi tác đã cao, hiện giờ đang dự định truyền hoàng vị này cho Đại hoàng t.ử Si Triệt, vị hoàng t.ử nước Trần này thích thanh nhạc, ưa từ khúc.

Coi trọng văn chương xem nhẹ võ nghệ, không thích chinh phạt, lòng cầu hòa vô cùng khẩn thiết.”

Không thích chinh phạt, lòng cầu hòa vô cùng khẩn thiết?

Cái này tốt quá rồi, chẳng phải là vừa khớp với nhau sao.

“Vậy nước Thương thì sao??”

“Nước Thương..... cái này thì không rõ lắm.”

“Tuy nhiên, thần thiếp nghe ca ca thần thiếp năm xưa từng có vinh hạnh tham gia trận chiến Đoan - Thương, nghe ca ca nói người nước Thương tính tình ngoan cố lại bạo ngược, không dễ chung sống chút nào đâu.”

“Suỵt.....

Ngoan cố, bạo ngược, không dễ chung sống?

Không dễ chung sống đến mức nào??”

“Ừm..... nghe ca ca nói có một vị tướng quân trấn thủ thành tên là La Tề, do không thích Trang Mặc tiên sinh nên thà rằng bỏ một tòa thành cũng nhất định phải đ.á.n.h bay cái quần đùi của Trang Mặc tiên sinh, đ.á.n.h cho đầu óc lão ta nổi bong bóng luôn, thanh thế hung tàn kia thật khiến người ta run sợ.”

Khụ.....

Thẩm Chiêu đang ngồi bên bàn gỗ nghiêm túc chép ghi chú trọng tâm nghe thấy lời này tay cầm b-út run lên, trên tờ giấy trắng trực tiếp bị nhòe ra một vệt mực.

Do đông người nên hắn chỉ mím môi, cũng không lên tiếng liền tiếp tục chép bài.

Mọi người trong sân người một câu ta một lời, vừa kể cho nhau nghe những chuyện thú vị về ba nước mà mình biết vừa uống trà sữa giúp Thẩm Ninh tóm tắt lại những nội dung trọng tâm trong địa chí.

Thời gian lặng lẽ trôi qua trong sự chờ đợi từng ngày.

Hoàng đế Lưu Cẩn giao việc tu sửa dịch trạm nghỉ ngơi cho sứ thần trong thành, bãi săn mùa thu ở ngoại thành, sân xúc cúc, cùng với đại điện dùng cho tranh biện sách lược toàn bộ cho Lễ bộ Chu Hạo, Công bộ Lý Minh cùng nhiều quan viên khác liên thủ lo liệu, về phương diện an ninh phòng thủ thì triệt để giao cho Đại tướng quân Thẩm Nhạc.

Ngoại trừ vị hoa khôi nương t.ử Liễu Y Y của Tầm Phương Các có khẩu vị độc đáo hệt như một cái giá trưng bày di động ra, những ngày này Thẩm Nhạc ở trong kinh thành này lại âm thầm đào bới ra không ít gián điệp mật thám của hai nước Trần, Thương.

Do hiện giờ đang là thời kỳ giao lưu hòa bình nên hắn cũng không đ.á.n.h rắn động rừng, chỉ tăng phái thêm nhân thủ âm thầm theo dõi.

Ngoài ra dịch trạm, bãi săn cùng những nơi trọng yếu khác sáng tối đều phân phái không ít nhân mã trọng binh canh giữ.

Thẩm Ninh một mình trú ngụ ở lãnh cung, nhìn thì có vẻ thanh nhàn nhất nhưng thực tế dưới sự giúp đỡ của Lý ma ma cùng các vị phi tần nương nương ngày càng có khí độ của một bậc mẫu nghi thiên hạ.

Ngoài việc khí trường bề mặt giả bộ vô cùng tự nhiên ra, nhờ vào cái “huynh ái như sơn, tặng sách mười rương” của Thẩm Nhạc kia.

Về những chuyện giữa ba triều đại Trần, Thương, Đoan như địa mạo, đặc sản, phong tục, tín ngưỡng, tạp học hoàng thất......

Thẩm Ninh tuy nói không đến mức tinh thông mọi chỗ nhưng cũng vì nghiêm túc đọc qua những kiến thức trọng tâm mà mọi người tóm tắt chỉnh lý cho nên đối với các sự việc của ba nước này có sự hiểu biết khá rộng.

Thoắt cái đã đến Lập thu.

Màn đêm buông xuống, gió mát hây hẩy.

Trâm vàng phượng xoa cùng với bộ xiêm y hành đầu của Hoàng hậu kia, Lưu Cẩn hôm qua đã sai Triệu Hỷ phái người gửi vào trong lãnh cung này rồi.

Sáng sớm mai Thẩm Ninh liền phải diện kiến long trọng, đi tới trước cửa Chính Đức Điện sóng vai cùng vị Hoàng đế bệ hạ mặt không hợp lòng cũng không hợp kia đón tiếp sứ thần hai nước Trần, Thương.

Đón tiếp sứ thần xong còn phải thuận tiện ở trong Chính Đức Điện xem biểu diễn ca múa, ăn tiệc, trò chuyện, đợi đến khi yến tiệc tối kết thúc mới có thể quay về cái sân này nghỉ ngơi.

Do những bộ phục hóa đạo kia ngày mai mới diện lên người.

Tối nay Thẩm Ninh vẫn b-úi tóc củ tỏi, thứ cầm trên tay là xấp kiến thức trọng tâm cuối cùng được chép trên giấy trắng.

Nàng vừa ngồi trên chiếc ghế bập bênh bằng trúc uống trà sữa mang đi từ xưởng gia công lãnh cung vừa nghiêm túc đọc nội dung quan trọng chép trên giấy trắng.

Khuôn mặt nhỏ nhắn dần nhíu lại thành một chữ Xuyên.

Từ Dao sau khi dỗ Thẩm Chiêu ngủ xong đang định gọi Thẩm Ninh vào phòng nghỉ ngơi.

Thấy Thẩm Ninh nhìn nội dung trên giấy trắng khuôn mặt nhỏ nhăn nhó thực sự có chút khó coi, thế là hiếu kỳ ghé sát vào bên cạnh Thẩm Ninh, đưa tay xoa nhẹ giữa mày Thẩm Ninh:

“Tỷ muội tốt, muội làm sao thế này??”

“Hoàng thất nước Thương này.... có tập tục tế lễ Nguyệt Thần.”

Thẩm Ninh nhìn nội dung trên giấy cau mày nói.

“Ừm, mỗi nơi có tập tục của mỗi nơi, bình thường thôi mà.

Cho nên?

Muội cau mày làm gì??”

Từ Dao ngồi xổm bên cạnh Thẩm Ninh, vẻ mặt đầy hiếu kỳ nhìn lên tờ giấy.

Cái này không nhìn thì thôi, vừa nhìn ấy à, chân mày nàng cũng theo đó mà nhíu lại.

Chỉ thấy trên giấy này chép rằng:

“Hoàng thất nước Thương trọng nam khinh nữ.”

Nếu sinh hạ nam anh (bé trai), tiệc đầy trăm ngày sẽ g-iết trâu mổ dê nướng thịt, đêm đốt đống lửa, ban tên bốc thăm, nhảy múa ăn mừng.

Nếu sinh hạ nữ anh (bé gái), vào đêm trăng tròn sẽ đem nữ anh này đặt vào chậu gỗ, thả xuống dòng sông Thương trên thảo nguyên để tế lễ Nguyệt Thần nhằm cầu xin thần linh che chở.

“Cái đệch, cái hủ tục này đúng thật là vô lý hết phần thiên hạ mà.....”

Từ Dao lập tức c.h.ử.i bới:

“Nói thật lòng, bé gái đều mang đi thả vào chậu gỗ tế lễ Nguyệt Thần rồi thì không lo lắng tương lai tỷ lệ nam nữ mất cân bằng nghiêm trọng sao??”

“Tập tục này chỉ thịnh hành trong hàng ngũ hoàng thất quý tộc thôi, nữ anh do dân thường sinh ra bình thường là không có tư cách mang đi tế lễ Nguyệt Thần đâu.”

Thẩm Ninh cau mày khẽ nói.

Thông qua việc học tập những ngày này nàng đã hiểu rõ được biên giới nước Thương địa thế bằng phẳng, các chi lưu sông Thương sum suê kéo dài vạn dặm, ven sông sản sinh nhiều đồ trang sức vàng ngọc đẹp đẽ, trong biên giới ch.ó sói hổ báo gấu sư t.ử thịnh hành, bách tính nơi đó không thích canh tác, sống bằng nghề chăn nuôi săn b-ắn, sùng bái kẻ mạnh, vân vân.

Trước kia nàng nhìn thấy con gái nhà bình dân nước Thương..... sau khi được nuôi lớn sẽ được gửi tới bộ lạc cho quý tộc địa phương lựa chọn, nếu may mắn được chọn trúng thì có thể đổi lấy cho gia đình hai ba con trâu dê.....

Lúc đó nàng còn đang nghĩ thân phận người phụ nữ nhà bình dân nước Thương này thực sự là đáng than vãn, nếu có thể may mắn sinh ra trong nhà quý tộc hoặc hoàng thất thì có lẽ ngày tháng này có thể trôi qua tốt hơn một chút.

Giỏi thật, đúng thật là giỏi thật.

Lật xem nội dung chép trên xấp giấy trắng cuối cùng này mới biết được, cái đứa nhỏ sinh trong nhà quý tộc này còn không bằng sinh ở nhà bình dân đâu.

Hơn nữa trước đó đã biết biên giới nước Thương này địa thế bằng phẳng lại nhiều ch.ó sói gấu sư t.ử.

Những nữ anh vừa mới sinh ra đã bị bỏ rơi trong chậu gỗ thuận dòng trôi xuống kia nói cho êm tai là mang đi tế lễ Nguyệt Thần.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 103: Chương 103 | MonkeyD