Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 104
Cập nhật lúc: 03/05/2026 13:22
“Thực tế ấy à....
đa phần là mang đi tế lễ dã thú bên bờ sông rồi.”
Vừa nghĩ tới ngày mai phải tiếp xúc với hạng người hoàng thất quý tộc nước Thương mang con nhỏ của mình đi cho ch.ó sói ăn kia.
Trong lòng Thẩm Ninh không chỉ không có chút tự tin nào mà còn cảm thấy da đầu tê dại một trận.
Nàng cau mày còn định tiếp tục lật xem, Từ Dao trực tiếp dùng tay đè lên xấp giấy trắng này:
“Được rồi, đừng xem nữa, hãy ngủ một giấc thật ngon đi, ngày mai muội còn phải dậy sớm chải chuốt trang điểm đấy.”
“Đây chẳng phải ngày mai liền phải đi tiền triều đón tiếp sứ thần sao?
Trong lòng ta có chút hoảng hốt, ngủ không được, vốn định bụng còn một xấp ghi chú trọng tâm cuối cùng chưa xem, định lật xem xong xuôi rồi để định thần lại cho mình.
Xem xong cái tập tục tế lễ trên đó rồi, bây giờ ta càng thấy hoảng hơn.....”
“Chậc, hoảng cái gì, tên cẩu Hoàng đế kia đương nhiên là dựa không nổi rồi.
Nhưng muội còn có ta, còn có sư phụ ta nữa cơ mà.”
Từ Dao dịu dàng lên tiếng an ủi:
“Với tư cách là ca ca muội, sư phụ ta tuyệt đối sẽ không để muội bị đám người nước Thương kia ức h.i.ế.p đâu.
Với tư cách là khuê mật cũng như cung tỳ thân cận của muội, ngày mai khoảng cách giữa ta và muội tuyệt đối sẽ không vượt quá một mét đâu.”
“Hơn nữa ấy à....”
Từ Dao lặng lẽ xắn ống tay áo lên một chút:
“Ta tuy không thể mang trường đao vào điện nhưng mà ta có đoản đao và tiễn trong tay áo (tụ tiễn) nha.”
Giỏi thật, tay phải tụ tiễn, tay trái đoản đao, với tư cách là một cung tỳ bề ngoài bình thường, bộ trang phục này của Dao Dao cũng thật là trang bị khá đầy đủ đấy chứ.
“Muội yên tâm đi, bất luận ngày mai đám người nước Thương kia có hung tàn đến mức nào đi chăng nữa thì tính mạng của muội do ta bảo vệ, an toàn lắm.”
Từ Dao vỗ ng-ực bảo đảm nói.
“Ta ngược lại không mấy lo lắng cho tính mạng cá nhân của mình.”
Thẩm Ninh thở dài một hơi:
“Ta chỉ hơi lo lắng lần giao lưu hòa bình này rốt cuộc có thể tiến hành thuận lợi hay không thôi, dù sao tính tình người nước Thương này bất luận là xem từ trong sách hay là nghe từ trong lời đồn đều thực sự khiến người ta thấy có chút khó nhằn.”
Haiz....
Chuyện Thẩm Ninh lo lắng này ấy à.
Từ Dao cũng không biết nên lấy lời gì để an ủi nàng.
Dù sao đã chuẩn bị lâu như vậy rồi, đêm trước ngày lâm trận này chung quy là khiến người ta thấy rất căng thẳng.
Hơn nữa.....
Thi hỏng thì hỏng cùng lắm là cuộc đời của một mình mình mà thôi.
Mấy cái thứ giao lưu hòa bình này nếu chẳng may làm hỏng thì cái hỏng kia chính là cuộc đời của hàng vạn hàng nghìn người dân bách tính rồi.
Nghĩ tới đây Từ Dao có chút bùi ngùi thở dài một hơi, đồng thời cũng buông bàn tay đang nắm lấy tờ giấy trắng ra.
Đúng lúc này.
Lạch cạch.....
Một giọt mưa từ trên không trung rơi xuống, đập trúng vào hai chữ “Nguyệt Thần” viết trên tờ giấy trắng.
Nét chữ trên tờ giấy trắng vừa gặp nước mưa liền lập tức nhòe ra trên mặt giấy.
Lạch cạch.....
Lại một giọt mưa rơi xuống, đập trúng vào lông mi của Thẩm Ninh, vỡ tan thành mấy cánh hoa mưa.
“Mưa rồi....”
Thẩm Ninh giơ tay lên hứng lấy một giọt mưa to bằng hạt đậu:
“Dao Dao.... mưa rồi kìa!!”
“Dù sao cũng đã Lập thu rồi mà.”
Lạch cạch lạch cạch.....
Cái đệch, trận mưa này sao càng lúc càng to thế này.
“Còn ngây người ra đó làm gì, mưa rồi thì mau vào nhà trốn mưa đi chứ......”
Từ Dao vừa nói vừa nắm lấy cổ tay Thẩm Ninh đang kẹp tờ giấy trắng, kéo nàng đứng dậy khỏi chiếc ghế bập bênh bằng trúc.
Ngay sau đó vị Từ nữ hiệp làm việc phong phong hỏa hỏa này một tay xách cốc trà sữa Thẩm Ninh uống dở, một tay kéo Thẩm Ninh chạy nhanh về phía ngưỡng cửa chính của phòng.
“Tỷ chậm một chút.....”
Thẩm Ninh dưới sự kéo lê dắt díu của Từ Dao đã bay nhanh vào trong ngưỡng cửa nhà mình.
Hai người vừa mới vào phòng, trận mưa lúc nãy mới chỉ từng giọt từng giọt rơi xuống trong nháy mắt đã trở nên dày đặc.
Nước mưa kêu đình đình đoàng đoàng đập vào ngói, vào ghế trúc, vào bàn gỗ, cùng với lá của cây đa cổ thụ.
Mảnh vườn rau ở sân sau cũng bị nước mưa dội cho kêu lộp bộp.
Đủ loại âm thanh hội tụ lại một chỗ dệt nên một khúc dạ khúc trong mưa.
Bên cạnh hiên nhà, nước mưa trên mái nhà men theo khe hở của những viên ngói rũ xuống như một dải thác nhỏ ào ào chảy xuống.
“Suỳ suỳ suỳ.....
Trận mưa này mưa to hơn hẳn cái đêm hai chúng ta mới tới đây nha.....”
Từ Dao che chắn cho Thẩm Ninh sau lưng mình, khoanh tay tựa vào khung cửa nhìn nước mưa b-ắn tứ tung trước thềm sân, khá là cảm khái nói.
“Dù sao cũng là trận mưa đầu tiên sau khi Lập thu mà, những ngày tiếp theo thời tiết sẽ bắt đầu dần dần chuyển lạnh rồi......”
Thẩm Ninh ngửa đầu nhìn đêm mưa này khuôn mặt nhỏ đầy ưu tư và bùi ngùi:
“Đáng tiếc nha, tiền có rồi, mưa cũng mưa rồi, người thì lại còn phải đợi mấy tháng nữa mới đi được.”
“Không sao cả, đi sớm đi muộn đều là đi.”
Từ Dao nhấc khuỷu tay lên huých nhẹ vào vai Thẩm Ninh sau lưng:
“A Ninh à, gặp chuyện đừng có hoảng, trời sập xuống thì có người cao hơn chống đỡ cơ mà, cái chuyện giao lưu hòa bình này ca ca muội và tên cẩu Hoàng đế kia còn không hoảng, muội tự tạo cho mình áp lực lớn như vậy làm gì?”
“Ta chỉ là hơi lo lắng người nước Thương tính tình kiêu ngạo ngoan cố bạo ngược lại sùng bái kẻ mạnh, chuyện này lỡ như một lời không hợp bàn bạc không thành, quay đầu lại là lại phải đ.á.n.h nhau rồi.”
“Yên tâm đi, không hỏng được đâu, muội nghĩ mà xem, cái hoàng thất quý tộc nước Thương này cư nhiên lại thịnh hành cái hủ tục đem đứa nhỏ nhà mình thả vào chậu vứt xuống sông tế lễ là có thể nhận được sự che chở của Nguyệt Thần ngu muội và tàn nhẫn như vậy.
Muội biết cái tập tục này phân tích từ góc độ khách quan thì nói lên một vấn đề gì không?”
Tiếng mưa ngoài cửa ào ào như trút nước.
Trong tiếng mưa ồn ào.
Thẩm Ninh ngáp một cái, đặt cằm lên vai Từ Dao:
“Nói lên vấn đề gì thế?”
“Nói lên là cái người nước Thương này ấy à, mạnh thì mạnh thật đấy nhưng nhìn chung thì cũng hệt như mấy kẻ không não vậy, không mấy thông minh đâu......”
Từ Dao tràn đầy tự tin nói:
“Người thông minh có thể vứt bỏ con mình không?
Tuyệt đối không thể nha.”
Phụt.....
Đột nhiên thấy lời phân tích này của tỷ muội nàng nói rất có lý đấy chứ.
Thẩm Ninh người vốn đang xem xong tập tục tế lễ Nguyệt Thần hoảng hốt vô cùng, sau khi nghe thấy lời phân tích “khách quan” như vậy của Từ Dao thì lập tức trở nên nhẹ nhõm hơn rất nhiều:
“Tỷ nói đúng, người thông minh làm không ra cái chuyện ngu xuẩn như vậy được!”
“Đúng thế mà.....
Hơn nữa ấy à, ngày mai chỉ là tiệc đón gió thôi, thì cùng nhau xem ca múa ăn uống tí chút thôi, cuộc đọ sức chính thức phải đợi tới cuộc đi săn mùa thu ba ngày sau cơ, muội bây giờ căng thẳng lo âu không ngủ được thì ngày mai sẽ mang một đôi mắt thâm quầng mất.”
Biết lúc này gánh nặng tâm lý của Thẩm Ninh hơi nặng nề, Từ Dao cố ý nói lời có chút ly kỳ.
“Sau đó ấy à, tiệc đón gió trang nghiêm liền biến thành gấu trúc hội kiến kẻ không não và người không vui!”
“Người không vui là ai thế?”
“Sứ thần nước Trần chứ ai, muội là Hoàng hậu mà mang một đôi mắt gấu trúc, sứ thần nước Thương đã gọi là kẻ không não rồi thì sứ thần nước Trần chẳng lẽ lại không gọi là người không vui sao.”
“Cười ch-ết mất....”
Thẩm Ninh lại ngáp một cái, lười biếng di chuyển về phía giường.
“Ngủ đi, làm một giấc mơ đẹp.”
“Ừm, chúc ngủ ngon.”
Trận mưa đầu tiên sau khi Lập thu đã gột rửa sạch sẽ bụi bặm vẩn đục trong không khí kể từ những ngày nắng nóng liên tục vừa qua.
Ánh nắng ban mai sau cơn mưa mọc lên từ phương Đông, dịu dàng chiếu sáng cả bầu trời.
Trải qua một đêm gột rửa, cây đa cổ thụ trước cửa lá cây bị nước mưa đêm qua thấm đẫm trở nên càng thêm xanh tốt um tùm.
Những phiến lá màu xanh thẫm bao bọc lấy cành cây hướng về phía thế giới bên ngoài bức tường lãnh cung chậm rãi sinh trưởng lan tỏa.
Cổng lãnh cung đóng c.h.ặ.t, hai chiếc đèn l.ồ.ng cung đình nhỏ khảm hoa bằng gỗ đỏ bên cạnh hiên nhà đêm qua bị nước mưa dầm dề, khung gỗ ướt sũng, trên đó tỏa ra một làn hương tùng lạnh lẽo nhạt nhòa.
Sau lưng Bùi Hành Chu đứng ngay ngắn một hàng dài những thị vệ ngày thường hay lười biếng hôm nay lại vô cùng chính kinh.
Mà bản thân hắn cũng hiếm khi chính kinh diện lên bộ trang phục Đại thống lĩnh cận vệ ngày thường kia thêm một bộ giáp vai dát vàng.
Thứ đeo bên hông là chiếc đai lưng rộng được khâu bằng da thuộc thượng hạng, trên chiếc đai lưng đó xếp song song mười cán phi đao do chính tay lão Trương chế tạo.
Lần này Bùi Hành Chu đã khôn ngoan hơn, trực tiếp tìm A Khoan giúp đỡ, tính cả phần tiền hoa hồng bị A Khoan ăn mất thì tính toán kỹ lưỡng tổng cộng tiêu tốn cũng không quá hai trăm lượng bạc, thật đúng là quá hời mà.
Cùng đứng chờ trước cổng lãnh cung với Bùi Hành Chu còn có một hàng dài thái giám và cung tỳ đứng lố nhố.
Một chiếc kiệu lớn lộng lẫy sớm đã được chuẩn bị sẵn trước cửa.
Trong sân lãnh cung.
Thẩm Ninh bị lôi dậy trang điểm từ tờ mờ sáng, trên người mặc triều phục màu đen thêu phượng bằng chỉ vàng, trên ngón tay đeo hộ giáp bằng vàng khảm ngọc vừa nhọn vừa dài.
Trên ngón áp út đeo nhẫn, đài nhẫn được đúc bằng vàng ròng, bên trên khảm một viên ngọc đỏ to bằng móng tay.
Vốn luôn quen với việc để mặt mộc nàng hôm nay hiếm khi được trang điểm một cách chính quy.
Màu son môi đặc biệt chọn một màu đỏ thẫm tông màu của các vị vương phi, phối hợp với đường kẻ mắt dài hẹp cùng với đôi lông mày khẽ xếch lên.
Đáng thương cho một tính tình luôn đối xử với người khác tùy hòa thân thiện và nhiệt tình như nàng.
Trải qua một màn tô son điểm phấn nồng đậm thế này.
Khựng lại từ một nàng công chúa phong cách rừng xanh bản cổ trang thanh tú đơn giản, tô vẽ thành một vị nữ phù thủy rừng già bản cổ trang đen thùi lùi.
Phú quý, xinh đẹp, rạng rỡ trong đó còn mang theo một chút xíu bá đạo.
Giống như một con phượng hoàng cô độc cư ngụ trên cao đã lâu, vẻ mặt đầy kiêu ngạo và không dễ trêu chọc.
—— Nếu như nàng không co chân ngồi thu lù trên chiếc ghế trúc thấp kia.
Trên chiếc bàn gỗ thường dùng để ăn cơm, ngoài gương đồng chạm khắc ra thì xếp song song một hàng các lọ chai lọ dùng để trang điểm, sau những chai lọ này chất đầy những chiếc hộp bằng gỗ mun dùng để đựng trang sức.
Trên đỉnh đầu Thẩm Ninh có hai ba tỳ nữ lúc này đang bận rộn chải đầu b-úi tóc cho nàng.
“Nào.... há miệng.”
Với tư cách là cung tỳ thân cận bên cạnh Hoàng hậu, lúc này đã thay bộ phục sức cung tỳ chính kinh Từ Dao vô cùng kiên nhẫn nửa quỳ một bên đem chiếc bánh pizza đã nướng xong từ sớm cắt thành từng miếng nhỏ từng miếng nhỏ, sau đó dùng đũa kẹp lấy đút vào trong miệng vị tỷ muội do bị nhét vào trong cái khuôn Hoàng hậu nên có chút sinh hoạt không thể tự lo liệu được này.
“Được rồi.....”
Thẩm Ninh bày tỏ sự kháng nghị nghiêm túc đối với kiểu đút ăn kiểu nhồi vịt này của Từ Dao.
“Muội dù sao cũng cố ăn thêm mấy miếng đi, bộ đồ này chỉ nhìn thôi đã thấy mệt mỏi lắm rồi, không ăn no thì lấy đâu ra sức mà đi bộ chứ??”
“Hòm hòm rồi, ta đã ăn rất no rồi, vả lại lát nữa lúc chiêu đãi tân khách ta còn có thể ngồi ăn thêm chút nữa, Dao Dao tỷ đừng đút nữa....”
Đêm qua trước mặt Từ Dao còn lo lắng đến mức có chút ngủ không được Thẩm Ninh, hiện giờ trước mặt người ngoài ít nhất nhìn từ bề ngoài thì bình tĩnh vô cùng.
