Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 319

Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:39

“Tại sao ạ??”

“Lý Triều không nói với muội sao?

Trước Tết một hai ngày chỗ ta sẽ tổ chức một buổi hội nghị năm mới, đến lúc đó ai cũng có bao lì xì để lấy đấy.”

Lì xì....

“Muội cũng có sao??”

Khương Lam chớp chớp đôi mắt to tròn, có chút ngạc nhiên hỏi.

“Tất nhiên là có rồi.

Ồ đúng rồi, còn có bốc thăm trúng thưởng nữa, lỡ như muội may mắn bốc trúng giải nhất, phần thưởng cực kỳ phong phú đấy nhé~” Thẩm Ninh tiếp tục cười híp mắt.

Suỵt.....

Nhìn xem!

Nhìn xem!

Đây chính là tầm quan trọng của việc đi theo một ông chủ tốt.

Khương Lam vốn dĩ vẻ mặt ngập ngừng chỉ muốn xin một chút tiền bạc để mang về mua quà Tết cho sư phụ sư nương.

Không ngờ mình vừa mở miệng, Thẩm Ninh liền cho nàng nhiều như vậy một lúc, nhất thời vui sướng tột độ.

Thẩm Ninh thấy cô bé này cười vui vẻ nên khéo léo dẫn dắt:

“Nói mới nhớ, trước đây ta chưa từng nghe muội nhắc tới chuyện về sư phụ sư nương của muội.”

“Sư phụ sư nương của muội ấy ạ, họ......”

A ba a ba a ba.....

Dưới sự dẫn dắt của con cáo già Thẩm Ninh.

Khương Lam trong lúc vô tình đã khai hết sở thích, phong cách ăn mặc này nọ của sư phụ sư nương Long Tuyền Trai ra sạch sành sanh.

Hai người ríu rít trò chuyện hồi lâu.

Đợi đến khi mọi chuyện đã được bàn bạc chu đáo.

Cô bé tự mình bán đứng mình này vui vẻ thi triển khinh công rời khỏi Thẩm phủ.

Khương Lam vừa đi, Thẩm Ninh liền xoa xoa cánh tay quay về lò sưởi trong sảnh trước để sưởi ấm cùng chị em và các con.

Từ Dao sau khi biết Thẩm Ninh kéo Khương Lam nói chuyện một hồi lâu là để thăm dò sở thích của sư phụ sư nương Tiểu Lam Tử, liền chậc chậc lắc đầu nói:

“Cậu rảnh rỗi đi nghe ngóng sư phụ sư nương của con bé làm gì??”

“Cô bé vốn là ám vệ Long Quyền Trai nhưng lại tận tâm tận lực theo tớ làm công suốt nửa năm trời.

Hiện giờ cuối năm Tết đến, tớ vốn đang chuẩn bị quà Tết, đã vậy muội ấy muốn về thăm sư phụ sư nương, nhân tiện tớ cũng chuẩn bị một phần quà cho sư phụ sư nương muội ấy luôn.”

“Chậc~ Không hổ là chị em của tớ, quả nhiên làm việc chu đáo thật đấy!”

Từ Dao oang oang khen xong, lập tức đưa tay về phía Thẩm Ninh nói:

“Vậy quà Tết cậu chuẩn bị cho tớ là cái gì??”

“Không nói cho cậu biết đâu~” Thẩm Ninh vỗ nhẹ vào lòng bàn tay Từ Dao một cái.

“Xì.....

Đồ keo kiệt.”

Từ Dao xoa xoa lòng bàn tay.

“Tớ đây không gọi là keo kiệt, cái này gọi là giữ vẻ bí mật, nếu tớ sớm nói cho cậu biết rồi thì Tết này cậu sẽ chẳng còn gì bất ngờ nữa!”

“Cũng đúng, có điều, đã vậy cậu cũng đã bắt đầu chuẩn bị quà Tết cho tớ rồi, tớ có phải cũng nên có chút biểu hiện gì với cậu không nhỉ.....”

Thẩm Ninh vừa định nói “Ôi dào, chị em với nhau, Dao Dao cậu không cần phải để ý mấy cái lễ tiết khách sáo này với tớ đâu.”

Thì nghe thấy Từ Dao nói với nàng:

“Hay là thế này đi, cậu cho tớ mượn ít tiền, tớ cũng đi chuẩn bị quà Tết cho cậu.”

Nói ra cũng thật hổ thẹn, Từ nữ hiệp – người vốn có cơm ăn áo mặc đều do chị em chi trả – ngày ngày tuy có vẻ sung túc đủ đầy nhưng hễ cứ đến khâu tặng quà là lại luôn nghèo rớt mồng tơi.

“Tớ cho cậu mượn ít tiền?

Sau đó cậu đi chuẩn bị quà Tết cho tớ?

Dao Dao, cậu có muốn tự mình nghe xem cậu đang nói cái quái gì không?”

Chị em ơi, có cậu, tớ thật phục lăn rồi!

“Không còn cách nào khác, ai bảo cậu biết kiếm tiền như thế chứ?

Cậu không biết đâu, sau khi quá giàu sang là rất dễ bào mòn đi cái tâm phấn đấu nỗ lực vươn lên vì sự nghiệp vốn có của chị em nhà cậu đấy??”

“Ồ, vậy nghe ý của cậu là, Tết này tiêu tiền của chính tớ để mua quà tặng cho chính tớ, suy cho cùng vẫn là lỗi của tớ sao??”

“Hì hì~ Nói đạo lý đi, thời buổi này có nhà ai chị em là phú bà rồi mà mình còn hì hục đi kiếm mấy đồng tiền lẻ nữa chứ??

Sớm đã nằm hưởng thụ rồi được chưa??”

Từ Dao khoanh tay trước ng-ực, bộ dạng hoàn toàn là lý lẽ không vững nhưng khí thế lại rất hùng hồn.

“À vâng vâng vâng, à đúng đúng đúng.....”

Thẩm hễ gặp chị em là biến thành kẻ xui xẻo Ninh vẻ mặt bất lực nói:

“Vậy cậu muốn bao nhiêu tiền??”

“Ừm....

Chuyện này phụ thuộc vào mức ngân sách quà tặng mà Thẩm cô nương đây muốn nhận được.

Hay là thế này đi, lát nữa hai ta ra ngoài dạo phố, cậu xem cậu thích cái gì thì cứ mua cho mình, coi như là tớ mượn tiền cậu tặng quà Tết cho cậu, thế nào??”

“Xì tui!!

Chị em gì mà tồi thế, tuyệt giao!!”

“Đừng mà.....

Tớ nghèo một cách ổn định như vậy cậu phải chịu trách nhiệm chính đấy nhé.”

“Đây là vấn đề nghèo hay không nghèo sao??

Cút cút cút!!”

Thẩm Ninh chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp đuổi cô bạn chị em tặng quà không chút tâm huyết này ra khỏi phòng.

Trong viện.

Vì bị trẹo chân nên đang nằm cuộn trên chiếc ghế mây lót đệm bông của nương mình, Thẩm Chiêu một tay ôm bình nước nóng vừa ngắm tuyết vừa nựng con Husky, lên tiếng.

Thấy Từ Dao bị Thẩm Ninh đuổi ra khỏi phòng, Thẩm Chiêu vẻ mặt đầy hóng hớt nói:

“Dao Dao tỷ, tỷ và nương thân của đệ cãi nhau sao??

Vì chuyện gì vậy ạ??”

Cái vẻ mặt xem náo nhiệt chẳng sợ chuyện lớn này.

Quả thực là đúc từ một khuôn với Thẩm Ninh ra.

Từ Dao đưa một bàn tay ra, nhướng mày với Thẩm Chiêu, rồi lắc lắc trái phải:

“NO, NO, NO, Chiêu Chiêu thân mến, cái này đệ không hiểu rồi.”

“Tỷ là cố ý không để tâm để trêu cho nương đệ nổi giận, như vậy sự kỳ vọng của tỷ ấy đối với món quà Tết mà tỷ có thể tặng sẽ giảm xuống đến mức cực hạn.”

“Sau đó thì sao ạ??”

“Sau đó á...

Tỷ chỉ cần hơi nghiêm túc một chút là có thể dỗ tỷ ấy vui vẻ vô cùng rồi.”

“Iiiì~~~~ Tiểu Dao tỷ tỷ, tỷ thật giỏi!”

“Cái này gọi là... gọi là, ức dương tiên tỏa, đúng thế, cứ chờ xem, đợi đến ngày Tết, Tiểu Dao tỷ tỷ đây phút mốt là nắm thóp được tỷ ấy!!”

“Có điều tỷ nghịch ngợm như vậy....

Bây giờ cách Tết vẫn còn lâu như thế, Tiểu Dao tỷ tỷ, tỷ nói xem liệu tỷ có vì đắc tội với nương thân mà bị nhịn cơm không ạ.”

“Không.....

Không đến mức đó chứ??”

Từ Dao – người vốn dĩ vừa nãy còn rất tự tin nắm chắc tình hình – có thể thấy rõ bằng mắt thường là đã hơi hoảng rồi.

“Cũng đúng, dù sao nương thân của đệ cũng đâu có thù dai, tỷ nói xem có đúng không nào.....”

Gương mặt nhỏ nhắn của Thẩm Chiêu viết đầy vẻ trêu chọc.

“Suỵt.....”

Đứa nhỏ này sợ là không bị nàng và A Ninh nuôi cho lệch lạc rồi đấy chứ!

“Ninh à~” Từ Dao xoay người nhảy một cái, lại thò đầu vào trong phòng:

“Vừa nãy tớ nói đùa với cậu thôi mà......”

“Ha ha ha ha.”

Thẩm Chiêu cuộn tròn trên ghế cười ngặt nghẽo.

Con Husky bên cạnh xù hai chùm lông trắng nhỏ, nghiêng đầu đầy ngơ ngác.

Kể từ khi biết chính sách miễn phí mà Bùi Hành Xuyên nhận được từ chỗ Thẩm Ninh.

Vợ chồng Bùi công liền hoàn toàn không còn là người nữa.

Các gia đình quý tộc thế gia hết đợt này đến đợt khác được mời tới phủ.

Diễn xuất có thể gọi là điêu luyện.

Nói không ngoa chút nào.

Trong chuyện “khoe khoang tiệc năm mới nhà mình được tổ chức tại t.ửu lầu sang trọng như Trân Vị Phường”.

Hai người họ hoàn toàn là diễn bằng bản năng, chẳng cần phải tập dượt lời thoại trước.

Không chỉ diễn đúng lúc đúng chỗ mà mỗi lần lại một kiểu khác nhau.

Làm cho các vị phu nhân thế gia đó ghen tị không để đâu cho hết.

Thêm vào đó, đường trượt đường ray ở ngoại ô kinh thành đã khiến giá cả vật tư toàn kinh thành đồng loạt giảm xuống.

Đừng nói đến những gia đình thế gia quý tộc vốn đã giàu có, ngay cả những hộ gia đình nhỏ bình thường trong thành, trong tay cũng dư dả hơn hẳn mọi năm.

Thế là, dưới sự cổ súy của hai vị lão nhà họ Bùi, trong sự ganh đua ngấm ngầm của các phu nhân thế gia.

Trong kinh thành rộ lên một làn sóng thời thượng “đã là quý tộc thì tiệc năm mới phải tổ chức ở Trân Vị Phường”.

Đặc biệt là nhà họ Vạn, nhờ Vạn Như Mi thuận lợi leo lên được vị trí Hoàng hậu, Vạn Như Sơn cũng rất có mặt mũi trước mặt bệ hạ.

Cộng thêm việc Bùi công và Bùi Hành Xuyên đồng loạt từ quan.

Hai bên so sánh với nhau.

Bất kỳ ai nhắc tới Vạn gia mà chẳng cảm thán một câu:

“Vạn gia hiện nay quả nhiên đã khác xưa rồi.

Tôi thấy nha, chẳng bao lâu nữa có khi sẽ thay thế vị trí của Bùi gia, trở thành người đứng đầu tứ đại thế gia kinh thành cũng nên.”

Biết cha nương sau Tết sẽ rời kinh, những ngày này Bùi tiểu gia vẫn luôn ở lại tiệm sách Thu Diệp điên cuồng cày điểm kinh nghiệm, khí chất gian thương càng lúc càng đậm, khi nghe thấy những lời đồn thổi trong thành này liền vui mừng khôn xiết.

Chỉ thấy hắn vung b-út viết hai bức thư chữ như gà bới, lần lượt gửi cho Vạn phủ và Thẩm phủ.

Bức gửi cho Vạn phủ thì đúng chất thiếu niên phóng túng, ngông nghênh vô cùng:

“Cái hạng như Vạn gia cũng xứng đứng ngang hàng với Bùi gia ta sao??”

“Lại còn mập mờ vượt qua Bùi gia ta, chuyện khác không nói, cái dịch vụ bít tết cao cấp ở tầng năm Trân Vị Phường đó, Bùi gia ta có thể bao trọn cả tháng trời, Vạn gia các người làm được không??”

“Còn cả trang sức ở Kính Nguyệt Tiểu Trúc nữa, hai ba vạn đao kim một bộ trọn gói, Vạn gia các người mới có mấy bộ?”

“Nói đùa chắc, riêng món nương ta đeo đã có hơn mười bộ rồi, còn chưa tính của muội muội ta nữa!”

“Xì......

Vạn cặn bã!”

Bức thư này vừa ra lò đã khiến Vạn lão gia – một vị quan văn – tức đến mức muốn cầm đao xông vào Bùi phủ c.h.é.m hắn.

Sau này vẫn là bị Vạn Như Sơn cưỡng ép giữ lại trong nhà.

Vì quá tức giận nên Vạn lão gia nắm c.h.ặ.t bức thư lấy câu “Cái thằng nhãi con nhà họ Bùi kia!!!” làm mở đầu, chỉ trời mắng đất suốt nửa canh giờ đồng hồ.

Cuối cùng để giữ thể diện, ông vung tay một cái, ngay ngày hôm đó đã đến Kính Nguyệt Tiểu Trúc đặt mua mười bộ trang sức đá nguyệt quang.

Còn về bức gửi cho Thẩm phủ thì lại có vẻ khiêm nhường hơn nhiều:

“Thẩm Ninh, tiểu gia lại giúp tỷ kéo mối làm ăn rồi đây~~”

“Không có gì bất ngờ thì mấy ngày tới Vạn gia sẽ đến Kính Nguyệt Tiểu Trúc đặt ít nhất mười bộ trang sức đá nguyệt quang, để tỷ kiếm bộn một khoản vào cuối năm.”

“Thế nào?

Tiểu gia tớ đây cũng rất biết điều đấy chứ.”

“Tất nhiên rồi, làm ăn ra làm ăn, việc này tỷ suy cho cùng không thể để tớ giúp không công được, đúng không?”

“Thế này đi, chuyện chiết khấu này nọ thì tiểu gia tớ không lấy đâu.”

“Nhưng tỷ phải hứa với tiểu gia, sau Tết khi tỷ đi rồi hãy cho tiểu gia mượn Lý Triều một chút.”

“Không mượn đi đâu xa đâu, chỉ là.... những lúc tiểu gia không quyết định được chuyện gì thì để huynh ấy giúp tiểu gia đưa ra ý kiến một chút thôi, được không??”

Lo lắng Thẩm Ninh không chịu cho mượn.

Bùi Hành Xuyên còn ở cuối thư thút thít rằng:

“Cha nương tớ định sau Tết sẽ giả ch-ết bỏ trốn, tớ và Miễn Miễn sau khi thương lượng đã quyết định phối hợp diễn kịch với họ.”

“Nhưng mà, tiểu gia tớ đối với việc một mình quản lý tốt tiệm sách Thu Diệp thực sự chẳng có chút tự tin nào.”

“Cho nên, vẫn xin sư phụ giúp đỡ cho ạ~~~”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.