Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 320
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:39
“Thẩm Ninh sau khi nhận được bức thư này của Bùi Hành Xuyên.”
“Phụt.....”
Một ngụm trà lớn phun thẳng lên mặt thư.
“Thôi xong thôi xong rồi.....
Dao Dao, không ổn rồi, Bùi Hành Xuyên bây giờ không chỉ da mặt dày lên mà hố người ta cũng thành thục quá rồi, tớ có phải dạy cậu ta quá tay rồi không.”
“Hả?”
Men theo vệt nước trà, Từ Dao ghé sát đầu vào bức thư, nhíu mày nhìn đám chữ như gà bới của Thẩm Ninh, sau khi đọc xong một cách nghiêm túc:
“Vậy là chuyện vợ chồng Bùi công định giả ch-ết bỏ trốn cả thế giới đều biết hết rồi sao??”
“Không đến mức khoa trương như vậy đâu, nhìn ý tứ trên thư này tớ ước chừng Bùi đại ca đại khái là muốn giả vờ như không biết có chuyện này.”
“Thật sao?”
Từ Dao nheo mắt nhìn chằm chằm vào đám chữ gà bới trên thư, đọc đi đọc lại một lượt từ đầu đến cuối một cách nghiêm túc.
Ơ, hình như đúng là có cái ý vừa thút thít vừa gánh vác trọng trách thật.
“A Ninh à, chuyện này cậu định hồi âm cho cậu ta thế nào đây?”
“Đã đọc nhưng không trả lời nha.”
Thẩm Ninh nhướng mày, hì hì cười một cách gian xảo, “Tớ muốn để Bùi đại ca cảm thấy mình bị tớ hố, phí công làm việc cho tớ không nói, sau Tết vẫn cứ không có ai để nương tựa như cũ.”
“Suỵt....
Cậu ác thế??
Cậu ta lại có chỗ nào đắc tội với cậu sao??”
“Cái đó thì không, thực ra chỗ Lý Triều tớ đã sớm chào hỏi rồi, đợi sau khi tớ rời kinh huynh ấy tự khắc sẽ để mắt nhiều hơn đến động tĩnh của tiệm sách Thu Diệp, Bùi gia nếu thật sự gặp phải chuyện gì thì cái gì cần giúp tất nhiên phải giúp.”
“Vậy cậu còn.....”
Còn đã đọc nhưng không trả lời??
“Chậc, con người ta mà, phải có áp lực thì mới có động lực chứ, nếu tớ sớm nói cho Bùi đại ca biết rằng tớ đã biết chuyện cha nương cậu ta sau Tết sẽ đi, trong quá trình dạy cậu ta tớ còn nhân tiện chuẩn bị sẵn phương án dự phòng giúp cậu ta nữa thì cậu ta có thể kiên nhẫn, nỗ lực đến mức độ như bây giờ không??”
“Cái đó.... chắc chắn là không thể rồi.....”
“Cho nên là....”
Thẩm Ninh sau khi gấp thư lại, b-úng tay một cái với Từ Dao, “Dù sao cũng sắp Tết rồi, tớ cứ giả vờ như tớ bận quá nên quên mất bức thư này vậy, cứ treo cậu ta một thời gian hay lúc ấy.
Để cậu ta trong cái cảm giác khủng hoảng không người nương tựa sau năm mới mà càng trở nên trưởng thành, hiểu chuyện và biết gánh vác hơn.”
“Không không không, tớ thấy treo như vậy không hay, cậu ít nhiều cũng nên hồi âm một bức mới đúng, cứ viết là:
Tớ cứ không cho cậu mượn Lý Triều đấy, lêu lêu lêu~~~~”
Cái ngày Bùi Hành Xuyên tức phát ch-ết đó, người khác có vô tội hay không Thẩm Ninh không biết, chứ Từ Dao thì chắc chắn là không vô tội đâu.
“Liệu có hơi trẻ con quá không nhỉ.”
“Cậu cứ nói xem cậu có hồi âm hay không đi.”
Từ Dao nghiêm túc mặt.
“Cái giọng này nghe chẳng giống khẩu khí của tớ tí nào cả.”
Thẩm Ninh vẻ mặt ngập ngừng.
“Hay là để tớ viết?”
“Cũng được, b-út đưa cho cậu đấy, cậu xem mà làm.....”
“Được rồi....”
Nghe nói hôm đó Bùi tiểu gia vẻ mặt đầy mong đợi mở thư hồi âm ra, tại hậu viện của tiệm sách Thu Diệp.
Với câu “Từ Dao, tổ tông nhà cô.....” làm mở đầu, chỉ trời mắng đất ròng rã suốt nửa canh giờ đồng hồ.
Sau đó dưới sự thúc ép của nhị thúc tam thúc nhà mình, hì hục bận rộn đến mức tối tăm mặt mũi.
Vì chuyện ganh đua của các thế gia nên tiểu nhị bưng trà của Trân Vị Phường trung bình cứ ba ngày lại phải thay một đôi giày vải mới tinh, đầu bếp trong bếp lại càng bận đến mức thái rau cũng thái ra cả tia lửa điện.
Lý Triều sau khi thương nghị với Thẩm Ninh đã trực tiếp dán thông cáo trước cửa t.ửu lầu to lớn như vậy.
Ngày hai mươi bảy tháng Chạp, tức là ba ngày trước đêm Giao thừa, Trân Vị Phường đóng cửa.
Đợi đến sau khi ăn Tết xong mới khai trương trở lại.
Ngoài ra, vì tháng trước Tết này công việc trong bếp của Trân Vị Phường thực sự quá nặng nề nên Thẩm Ninh ngoài việc điều động nhân thủ từ xưởng gia công thực phẩm ngoại ô kinh thành qua Trân Vị Phường, còn tăng cho họ một loại bổng lộc gọi là “tiền tăng ca”.
Theo thời gian từng chút từng chút tiến gần đến cuối năm.
Hương vị Tết trong kinh thành cũng càng lúc càng đậm đà hơn.
Trước cửa Trân Vị Phường – nơi náo nhiệt phồn hoa nhất.
Dựng lên một sạp hàng nhỏ.
Một vị tiểu công t.ử áo trắng phục sức lộng lẫy, tay cầm cây b-út lông trẻ em bằng ngọc, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc và ngay ngắn ngồi sau chiếc bàn gỗ đàn hương, trên bàn gỗ rủ xuống một dải giấy mộc viết bốn chữ lớn “Viết hộ câu đối Tết”.
Vì vẻ ngoài đáng yêu lại có tài hoa, cộng thêm việc ngày thường ở bên cạnh Thẩm Ninh được tai nghe mắt thấy, không chỉ thông minh mà cái miệng nhỏ cũng ngọt xớt.
Dẫn đến việc sạp hàng này của cậu bé buôn bán cũng khá khẩm lắm.
Vạn gia, Vạn Như Sơn đi cùng lão gia t.ử nhà mình tổ chức xong hội nghị năm mới ở tầng bốn Trân Vị Phường, vừa chuẩn bị rời đi thì khóe mắt thoáng thấy Thẩm Chiêu đang bày sạp.
Ồ hô~ Tam hoàng t.ử đang bày vỉa hè sao??
Sao thế?
Chỉ trong vòng vài tháng ngắn ngủi mà Thẩm gia đã sa sút đến mức độ này rồi sao??
Hắn ôm tâm thái đùa cợt, xem náo nhiệt tiến lại gần.
Vốn định làm chút chuyện bắt nạt trẻ con, làm Thẩm Chiêu tức đến phát khóc.
“Vạn thúc thúc, nhà thúc tổ chức xong hội nghị năm mới rồi ạ.....”
Thẩm Chiêu thấy Vạn Như Sơn đi về phía sạp hàng, không đợi Vạn Như Sơn mở lời đã nhiệt tình cất giọng, “Thúc có muốn lấy một bộ câu đối Tết không ạ??”
Vì bữa cơm trong nhà quá thịnh soạn nên Thẩm Chiêu được nuôi cho mập mạp tròn trịa, cộng thêm bộ y phục cắt may vừa vặn càng tôn lên vẻ ngoan ngoãn đáng yêu của cậu bé.
Một tiếng Vạn thúc thúc.
Khiến Vạn Như Sơn – người vốn định qua bắt nạt trẻ con – trái tim liền tan chảy.
Nói đi cũng phải nói lại, Vạn gia năm đó vì tranh giành ngôi vị Hoàng hậu mà luôn coi Thẩm gia là kẻ địch.
Nhưng kể từ khi Đế Hậu hòa ly, mâu thuẫn căn bản giữa hai nhà Thẩm Vạn đã được hóa giải rồi.
Hơn nữa mà nói, lão gia t.ử và Như Mi hiện giờ có thái độ gì với Thẩm gia hắn không biết.
Dù sao hồi đá cầu dạo nọ, hắn và anh em nhà họ Thẩm cũng coi như đã từng cùng nhau chống lại quân thù, cùng nhau uống rượu, cùng nhau ăn lẩu, cùng nhau phá băng.
Mối quan hệ này, bảo là đặc biệt tốt thì không hẳn.
Nhưng bảo là đặc biệt tệ thì cũng không đến mức đó.
Tiếng “Vạn thúc thúc” của Thẩm Chiêu đã làm rối loạn nhịp điệu định làm trẻ con khóc của Vạn Như Sơn, hắn chữa cháy bằng cách:
“Cháu ra đây kiếm tiền, nương thân của cháu có biết không??”
“Nương không biết đâu ạ, nương cứ tưởng cháu đi theo cậu học võ cơ, thực ra cháu dậy từ rất sớm, học võ xong là ra đây bày sạp luôn rồi ạ.”
Thẩm Chiêu lén lút nói, “Thúc không được nói cho nương cháu biết đâu đấy nhé.”
Trong đầu nảy ra ý nghĩ “Không được, ta cứ phải nói cho cô ấy biết, ta phải làm cháu tức khóc”.
Tuy nhiên lời ra đến cửa miệng lại thành:
“Nhà cháu cũng đâu có thiếu tiền, giấu cô ấy bày vỉa hè làm gì?
Thẩm Nhạc cũng giúp cháu giấu sao??”
“Vì sắp Tết rồi mà, cháu muốn để dành chút tiền để tặng quà Tết cho nương thân ạ.
Nhưng tiền tiêu vặt ngày thường cháu dùng đều là nương cho cả.
Cháu sao có thể lấy tiền nương cho để đi mua quà tặng nương được chứ?
Thế nên cháu muốn tự mình kiếm tiền ạ.”
Thẩm Chiêu một tay chống cằm, vị Vạn thúc thúc này hỏi nhiều quá, rốt cuộc có mua không vậy cà.
“Chuyện để dành tiền mua quà này là Thẩm Nhạc dạy cháu sao??”
Cái thằng cuồng em gái này đúng là biết bày trò thật đấy.
“Tất nhiên là không phải rồi ạ, là Chiêu Chiêu tự mình muốn tặng quà cho nương mà, sau khi cháu thương lượng với cậu là cháu muốn bày sạp, cậu liền giúp cháu dựng sạp ở đây này, cậu còn ngoắc tay với cháu, hứa là tuyệt đối sẽ không nói chuyện này cho nương biết đâu ạ.”
Tuy nhiên tình hình thực tế lại không hề nhẹ nhàng như Thẩm Chiêu nói.
Thẩm Nhạc khi đó quả thực rất ủng hộ việc Thẩm Chiêu tự viết câu đối để mua quà cho nương, có điều lo lắng một đứa trẻ chưa đầy sáu tuổi một mình ra ngoài bày sạp dễ bị người lớn bắt nạt, nên đã hạ lệnh cho hai tướng Từ Liệt, Ngạo Xán đi theo.
Làm như vậy suốt ba ngày, một đồng tiền đao cũng chẳng kiếm được.
Thế là Thẩm Chiêu lại thương lượng với cậu, bảo là có thể không đưa hai người này theo được không.
Cuối cùng sau vài lần kỳ kèo, cậu cuối cùng cũng đồng ý để cậu bé một mình ra ngoài bày sạp, có điều phải mở tiệm ở cửa Trân Vị Phường.
Chỉ cần có kẻ nào dám đến gây phiền phức cho sạp hàng của cậu bé.
Các thúc thúc bác bác bưng bê trong Trân Vị Phường sẽ giúp cậu bé đòi lại công bằng.
Sự thật chứng minh, nỗi lo lắng của cậu quả thực có chút dư thừa.
Cậu bé ăn mặc sang trọng, nhìn qua là biết tiểu công t.ử nhà giàu, chẳng có ai dám đến tìm rắc rối cho cậu cả.
Cộng thêm vẻ ngoài đáng yêu, miệng mồm lại ngọt xớt.
Từng học từ Trang Mặc nên ngày thường làm thơ đã chẳng ngán ai, giờ viết mấy câu đối Tết cát tường như ý lại càng tiện tay mà làm.
Mọi người thấy đứa trẻ này vừa thông minh lại vừa hiểu chuyện, có tài hoa lại hiếu thảo.
Vừa tiện tay rút mấy thanh tre quất cho mấy con khỉ con trong nhà mình cứ hễ đến Tết là chỉ biết chơi pháo hoa pháo nổ.
Vừa rút tiền ra ủng hộ việc làm ăn của Thẩm Chiêu.
Vạn Như Sơn – người ban đầu chỉ định qua xem náo nhiệt – nghe xong những lời này liền có chút trầm mặc.
Hóa ra Thẩm Ninh dạy dỗ đứa nhỏ lại ngoan ngoãn hiểu chuyện đến mức này sao?
“Vạn thúc thúc....
Câu đối Tết thúc có lấy không ạ??”
Thẩm Chiêu giọng ngọt xớt.
“Bao nhiêu tiền một bộ?”
Vạn Như Sơn vốn đã từ bỏ ý định ban đầu, làm tư thế định rút tiền.
“Không đắt đâu ạ, mười lăm đao ngân một chữ ạ.”
Thẩm Chiêu cười híp mắt.
“Bao nhiêu???”
Động tác rút tiền khựng lại hoàn toàn.
Câu đối bình thường một bộ bán được năm đồng đao đã là khá lắm rồi, cái này....
Cũng không phải là không trả nổi số tiền này, chủ yếu là cũng quá “chém" rồi.
Nhưng đã hỏi rồi, đối phương lại là một đứa trẻ, thân phận của mình bày ra đó nếu không mua thì dường như không hay lắm.
Thẩm Chiêu thấy Vạn Như Sơn vẻ mặt kiểu “Có phải cháu đang c.h.é.m thúc không”, liền vội vàng rút từ dưới bàn ra một cuộn giấy đỏ lấp lánh bụi vàng, giải thích với Vạn Như Sơn:
“Vạn thúc thúc thúc nhìn xem, cháu dùng loại giấy này ạ.....”
Với nhãn quang của Vạn Như Sơn thì chẳng cần Thẩm Chiêu giải thích liền nói ngay:
“Đây là giấy Đan Chính pha bạc chỉ có nhà họ Bùi mới có.”
“Giấy này là lúc cháu nhập hàng đã tìm Bùi thúc thúc lấy đấy ạ.
Bùi thúc thúc nói, giấy Đan Chính pha bạc không dễ phai màu lại còn có thể chống mối mọt, bảo cháu chuẩn bị sẵn hai cuộn, lỡ như gặp phải bậc thế gia hiển quý nào qua viết câu đối thì có thể dùng loại giấy này để viết, chỉ là loại giấy này giá thành không thấp, nên nếu một chữ mà đến cả mười lăm đao ngân cũng không bán được thì đừng có lãng phí loại giấy này.”
Vì tuổi còn nhỏ nên khi Thẩm Chiêu dụ dỗ người ta, đôi mắt trong veo luôn tỏ ra đặc biệt chân thành.
Loại giấy này quả thực là giấy Đan Chính pha bạc vô cùng chính tông.
Vì Bùi gia nắm giữ kỹ thuật chế tạo giấy Đan Chính pha bạc nên trong mắt giới văn nhân, giấy Đan Chính pha bạc vô cùng quý giá, nhưng ở Bùi gia thì có nhiều tới mức cả một kho thóc cũng không hết.
Bùi Hành Xuyên vốn chưa bao giờ nói mấy lời như bậc thế gia hiển quý thì dùng loại giấy này để viết, cũng chưa bao giờ nói mấy lời quỷ quái như mười lăm đao ngân một chữ cũng không bán được thì đừng lãng phí giấy.
