Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 32

Cập nhật lúc: 03/05/2026 13:09

“Bề ngoài, muội muội huynh là một phế hậu lãnh cung, nhưng bên trong thì kiếm được còn nhiều hơn cả thống lĩnh cận vệ như ta nữa đấy."

“Còn nữa nhé, Vạn quý phi phái người đến lãnh cung đầu độc, muội ấy trong phút chốc không chỉ cảm hóa được tên tiểu thái giám đi đầu độc mà còn thuận tiện hố luôn Giang thái y của Thái y viện thuộc phe cánh nhà họ Vạn, hiện tại tên tiểu thái giám đầu độc kia cứ cách dăm bữa nửa tháng lại tới Nội vụ phủ mua đồ của muội ấy....."

Thẩm Nhạc:

“......."

“Đúng vậy, sau khi bị mất hồn, Thẩm Ninh quả thực đã khác hoàn toàn so với trước đây, những chuyện ta kể ở trên mà đặt lên người Thẩm Ninh trước kia thì tuyệt đối không làm nổi nửa chuyện.

Nhưng mà thì đã sao chứ??

Ta hỏi huynh nhé, hiện tại những việc muội ấy làm huynh đã biết hết rồi, nếu như tối nay Thẩm Ninh bị Bệ hạ lôi đi c.h.é.m đầu, huynh có cứu hay không??"

Thẩm Nhạc lạnh lùng sa sầm mặt mày nói:

“Hắn dám!"

“Lấy ví dụ thôi mà, huynh có cứu hay không??"

“Cứu."

Không chỉ cứu mà còn thuận tay đ.ấ.m cho Lưu Tẫn một trận nữa.

“Xem đi, vậy chẳng phải là đúng rồi sao......

Theo ta thấy thì huynh đừng nghe mấy lão già kia lải nhải nữa, quay đầu lại bị lải nhải cho ngốc luôn đấy, nếu huynh cứ nhất quyết phải coi như muội muội trước kia đã ch-ết theo lời lão sư nói, thì cùng lắm thì coi người hiện tại là muội muội mới nhận là được chứ gì?"

Thẩm Nhạc:

“......."

Bùi Hành Xuyên:

“Huynh có đi không?

Huynh không đi là ta đi đấy, vào cung muộn một chút nữa là ta đoán Thẩm Ninh đến cái đế giày cũng chẳng để lại cho ta đâu....."

Hôm nay hắn sở dĩ tới Thẩm phủ, một mặt là để tán thưởng sự dũng mãnh đ.ấ.m Bệ hạ của Thẩm Nhạc, mặt khác quan trọng hơn là muốn rủ Thẩm Nhạc cùng hắn vượt tường vào lãnh cung gặm móng giò.

“Đi thôi."

Những lời của Bùi Hành Xuyên đã khiến Thẩm Nhạc, người vốn dĩ vì muội muội trước kia đã biến mất mà rơi vào ngõ cụt, nhìn thấy được đôi chút ánh sáng.

Hắn tỉnh táo biết rõ rằng người của hôm nay đã không còn là người của ngày hôm qua nữa.

Nhưng tự hỏi lòng mình, nếu có kẻ dám làm tổn thương muội ấy, hắn vẫn sẽ ra tay bảo vệ muội ấy....

“Này này này, rượu, mang rượu theo chứ Thẩm huynh, gặm móng giò mà không có rượu đưa cay à....."

“Huynh mang đi."

“Ta mang??

Ta nợ huynh chắc??"

Lãnh cung.

Khác với sự vắng lặng ở Thẩm phủ.

Hôm nay vì có sự góp mặt của A Khoan và Thường Tam nên trong viện náo nhiệt hơn thường lệ rất nhiều.

“Con d.a.o này tận năm mươi lượng bạc trắng, thợ rèn họ Trương một xu cũng không bớt sao??"

Không phải đã nói là sẽ mặc cả cho khéo sao??

Từ Dao một tay nắm cán d.a.o, một tay cầm bao d.a.o, rút nửa lưỡi d.a.o ra, vẻ mặt chậc chậc cảm thán.

Con d.a.o này ánh bạc lấp lánh, so với con d.a.o của Bùi Hành Xuyên thì nhẹ nhàng và thuận tay hơn rất nhiều, nhìn một cái là biết đặc biệt rèn cho nữ t.ử dùng.

“Ừm, lão Trương nói dạo này giá sắt tăng cao nên một xu cũng không chịu bớt."

A Khoan nói đoạn lại lấy từ trong lòng ra một chiếc tiễn giấu trong ống tay áo (tụ tiễn):

“Nhưng A Khoan ta khi nào thì chịu thiệt chứ?

Đã lão Trương không chịu bớt tiền thì ta liền lầy lội bắt lão phải tặng thêm chút đồ khác."

Thực ra cái món đồ này căn bản không phải lão Trương tặng không đâu......

Là hắn đặt xuống năm mươi lượng bạc xong liền cầm lấy trường đao và tụ tiễn bỏ chạy mất tiêu, lão Trương đuổi theo sau lưng hắn mắng c.h.ử.i suốt ba con phố.

Nếu không phải còn phải quay lại cửa tiệm làm ăn thì ước chừng lão có thể đuổi theo mắng hắn tới tận hoàng cung luôn ấy chứ.

“Vẫn cứ là huynh mà, A Khoan....."

Từ Dao rút hẳn thanh trường đao ra khỏi bao, bao d.a.o và tụ tiễn cùng đặt lên bàn gỗ, sau đó hai tay cầm cán d.a.o múa may giữa sân trước trống trải, tiếng đao xé gió phát ra âm thanh v-út v-út, Từ Dao càng múa càng hăng hái:

“Ta quyết định rồi, từ nay về sau thanh trường đao này tên là Năm Mươi Lượng!"

Chủ yếu là cái tên Năm Mươi Lượng Bạc Trắng nghe dài dòng quá.

“Ây ây ây.....

Từ Dao cô nương, cô nương tránh xa ra một chút, con d.a.o này sắc lém đấy, nhìn mà phát khiếp...."

A Khoan vừa nói vừa dắt Thẩm Chiêu lùi về phía bàn gỗ.

Trong nồi đang lục bục kho một nồi đồ kho, vì gia vị đồ kho này thực sự rất khó gom đủ nên Thẩm Ninh đã kho một lúc rất nhiều thứ, ngoài móng giò còn có cổ vịt, đùi gà...

Thẩm Ninh ngồi bên nồi cầm muôi, Thường Tam bưng đĩa đứng chầu chực một bên, tám chuyện với nàng về những tin bát quái nghe được khi đang làm biếng, hoàn toàn không để ý Bùi Hành Xuyên và Thẩm Nhạc hai người đã dùng khinh công đáp xuống sau lưng hắn.

“Nương nương không biết đấy thôi, hôm nay ở Ngũ Nam thư viện, trước bàn dân thiên hạ, Đại tướng quân vung nắm đ.ấ.m đ.á.n.h Bệ hạ một phát, hít..... cái cảnh tượng đó thật là khó xử vô cùng, cái thái độ đó thật là ngạo mạn biết bao, đừng nói sư phụ tôi, mà đến Bệ hạ cũng bị đ.á.n.h cho ngớ người ra luôn."

Đừng nhìn Thường Tam lúc đứng gác thì uể oải thiếu tinh thần, chứ hễ bàn chuyện bát quái là lại sinh động như thật.

Với tư cách là nhân vật chính của câu chuyện bát quái, Thẩm Nhạc đứng sau lưng Thường Tam, nhìn thấy hắn huênh hoang về chiến tích oanh liệt đ.ấ.m em rể của mình trước mặt muội muội nhà mình như vậy, bỗng cảm thấy đầu óc có chút đau nhức.

Bùi Hành Xuyên thì đang cố gắng hết sức nhịn cười ở bên cạnh, còn ra hiệu cho Từ Dao, A Khoan và Thẩm Chiêu ở phía sau tuyệt đối đừng lên tiếng.

“Hít....

Huynh ấy thật sự đ.á.n.h tên tra nam đó rồi sao??"

Với tư cách là đương sự Hoàng hậu, Thẩm Ninh làm ra vẻ mặt không liên quan đến mình, vừa múc đồ kho trong nồi ra vừa tám chuyện với Thường Tam:

“Lại còn là trước mặt bao nhiêu người như vậy nữa cơ à??"

“Chứ còn gì nữa ạ, nương nương mà nhìn thấy khóe miệng thâm tím của Bệ hạ thì biết, không dưới mười ngày nửa tháng thì đừng mong mà khỏi được!"

Thường Tam thấy Thẩm Ninh dùng muôi múc đồ kho, vội vàng bưng đĩa giơ tay đón lấy đồ kho trên muôi của Thẩm Ninh.

“Làm tốt lắm!

Tối nay ta phải gặm thêm hai cái móng giò để ăn mừng mới được."

Vốn dĩ phu quân nhà mình bị đ.á.n.h thì Thẩm Ninh không nên cười, nhưng cái khóe miệng ch-ết tiệt kia lại có suy nghĩ của riêng nó.

“Nương nương....

Người bị đ.á.n.h đó là Bệ hạ, là phu quân danh chính ngôn thuận của người đấy ạ.

Người cười vui vẻ như vậy thì có phải là hơi quá đáng không ạ."

“Ở đây cũng đâu có người ngoài, ta cười vui một chút thì làm sao?

Hơn nữa, người đ.á.n.h người kia cũng là ca ca danh chính ngôn thuận của ta mà!

So với ca ca thì Bệ hạ sao mà thân bằng được?"

Câu nói “ca ca danh chính ngôn thuận" của Thẩm Ninh đã khiến trái tim Thẩm Nhạc ở phía sau ấm áp hẳn lên.

Vốn dĩ vì câu nói “người của trước kia không thể đuổi theo" của sư phụ mà thanh tiến độ hảo cảm huynh muội vốn đang liên tục sụt giảm, giờ đây đột ngột tăng vọt trở lại.

“Muội thật sự cảm thấy chuyện này ta làm rất tuyệt sao??"

Giọng nói của Thẩm Nhạc đột nhiên vang lên từ phía sau hai người.

Hai kẻ vốn đang hào hứng tám chuyện sau lưng người khác, sau khi nghe thấy giọng nói của chính chủ câu chuyện, lập tức giật nảy mình vì kinh hãi.

Cái muôi trong tay Thẩm Ninh rơi thẳng vào trong nồi, Thường Tam thì suýt chút nữa không bưng vững cái đĩa.

Hai người cứng đờ cổ quay đầu lại, mỉm cười gượng gạo với Thẩm Nhạc.

Khóe miệng Thẩm Ninh nhếch lên một cách chiến thuật:

“Ca ca, huynh tới từ lúc nào vậy?"

Cứu mạng, không lẽ huynh ấy nghe thấy hết rồi chứ?

Nguyên chủ trước kia dẫu không biết yêu thương Bệ hạ sâu đậm đến nhường nào, nhưng ít nhất cũng sẽ không ở sau lưng cười trên nỗi đau của người khác sau khi ca ca đ.á.n.h phu quân của mình, lại còn cảm thán làm tốt lắm rồi đòi gặm móng giò ăn mừng chứ?

Hình tượng đâu?

Hỏng bét rồi!

Khí chất đâu?

Mất sạch rồi!

Thân phận thật đâu?

Bị lột sạch sành sanh rồi!

(Có một khả năng nào đó là dù huynh ấy không nghe thấy muội tám chuyện sau lưng thì thân phận của muội sớm đã bị lột sạch rồi không??)

“Từ lúc các người đang tám chuyện “hôm nay ở Ngũ Nam thư viện, trước bàn dân thiên hạ, Đại tướng quân vung nắm đ.ấ.m đ.á.n.h Bệ hạ một phát" thì ta đã ở trong viện rồi."

Thẩm Nhạc thành thật đáp.

Cứu mạng, huynh ấy quả nhiên nghe thấy hết rồi!

Làm sao đây, thật là mất mặt quá đi mà.....

Thẩm Ninh liếc mắt nhìn Từ Dao, mỉm cười gượng gạo dùng ánh mắt giao lưu với Từ Dao:

“Dao Dao, muội không trượng nghĩa chút nào, Thẩm Nhạc tới mà cũng chẳng biết báo cho tỷ một tiếng!"

Từ Dao đáp lại bằng một ánh mắt:

“Cái khí trường này của ca ca tỷ thì ai dám ho he trước mặt huynh ấy chứ?"

Thẩm Ninh lại dùng ánh mắt mỉm cười gượng gạo nhìn sang Bùi Hành Xuyên:

“Còn huynh nữa?

Tại sao cũng không lên tiếng?"

Bùi Hành Xuyên xòe hai tay ra, cười một cách hả hê:

“Tiểu gia ta đương nhiên là cố ý rồi, thì đã sao nào?"

Giao lưu bằng ánh mắt xong xuôi, Thẩm Ninh cuối cùng cũng dời tầm mắt sang Thẩm Nhạc, nàng hít sâu một hơi, trưng ra bộ dạng hiền muội thấu hiểu lòng người, nhanh ch.óng chuyển chủ đề:

“Ca ca có đói không, có muốn ngồi xuống cùng ăn cơm không?"

“Được thôi."

Thẩm Nhạc gật đầu, nhờ câu nói “So với ca ca thì Bệ hạ sao mà thân bằng được?" mà tâm trạng Thẩm Nhạc lúc này đã vui vẻ hơn rất nhiều.

Với tư cách là kẻ tám chuyện sau lưng bị chính chủ bắt quả tang, Thường Tam lúc này tự nhiên là chột dạ vô cùng.

Hắn bưng một đĩa đồ kho lớn đặt lên bàn gỗ:

“Đến đây đến đây, mau lại đây ăn đồ kho thôi....."

“Biết hôm nay muội làm nhiều món ngon trong viện nên tiểu gia ta đặc biệt mang rượu tới đây."

Bùi Hành Xuyên, người đã bị mùi thơm thèm thuồng từ buổi chiều, vui vẻ giơ vò rượu trong tay lên.

Chỉ thấy Thẩm Ninh giật lấy vò rượu từ tay hắn, sau đó nhếch mép cười với Bùi Hành Xuyên:

“Thật ngại quá, tiểu viện hôm nay chỉ chuẩn bị phần ăn cho sáu người, vì ca ca tới nên không có phần của huynh đâu......"

Nói đoạn liền mời mọi người ngồi xuống bên bàn gỗ, nhất quyết không để lại cho Bùi Hành Xuyên lấy một chiếc ghế thừa nào.

“Thẩm Ninh, muội......!!!"

Không có ghế để ngồi, Bùi Hành Xuyên kéo Thẩm Ninh ra một góc, quán triệt nguyên tắc đại trượng phu co được giãn được, lập tức tạ lỗi vì chuyện lúc nãy không báo trước cho Thẩm Ninh:

“Ái chà chà, chẳng phải chỉ là không báo cho muội thôi sao??

Tiểu gia ta sai rồi không được sao??

Đừng có thù dai như vậy chứ......."

“Bùi thống lĩnh, huynh nghĩ nhiều rồi, ta đây vốn dĩ xưa nay chưa bao giờ thù dai cả."

Bởi vì thường có thù là báo ngay tại chỗ luôn rồi.

Thẩm Ninh gạt nhẹ tay Bùi Hành Xuyên đang níu tay áo mình ra, sau đó ngồi lại vào chỗ, mời mọi người ngồi quanh bàn:

“Đến đây đến đây, mọi người ăn đi nào."

“Oa....

Cái móng giò này muội kho mềm ngon thật đấy."

Trong chuyện chọc tức Bùi Hành Xuyên thì Từ Dao xưa nay luôn cực kỳ ăn ý.

“Không hổ là tay nghề của nương nương, cái đùi gà này thơm phết đấy ạ......"

Thường Tam ngồi bên cạnh A Khoan, hùa theo khen ngợi một cách đầy phối hợp, với tư cách là đồng phạm cùng nương nương tám chuyện bị chính chủ bắt quả tang, nỗi oán hận trong lòng hắn dành cho Bùi Hành Xuyên không hề ít hơn Thẩm Ninh chút nào.

A Khoan kẻ này xưa nay vốn khéo léo, biết Thẩm Ninh và những người khác đang cố tình bày trò trêu chọc Bùi thống lĩnh, lại vì biết thân phận công t.ử thế gia của Bùi thống lĩnh nên không muốn đắc tội bên nào, trong phút chốc hắn chọn cách vùi đầu vào ăn, nửa lời cũng không thèm nói.

“Cậu ơi, cậu muốn uống rượu không?

Chiêu Chiêu rót cho cậu nhé."

Thẩm Chiêu gầy như khỉ ngày trước, dưới sự vỗ béo bằng mỹ thực hàng ngày của Thẩm Ninh, giờ đây đã trở nên trắng trẻo mập mạp hơn nhiều, lúc cười lên trông giống như một cái móng giò kho bị phai màu vậy, mềm mại núng nính....

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.