Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 33
Cập nhật lúc: 03/05/2026 13:09
Thẩm Nhạc đặt chén rượu lên bàn, đẩy về phía Thẩm Chiêu đang đứng bên cạnh:
“Chiêu Chiêu?
Đây là tên mụ muội đặt cho nó sao??"
“Coi là vậy đi, con tên đại danh là Thẩm Chiêu."
Thẩm Chiêu rót đầy một chén rượu cho Thẩm Nhạc.
Là hoàng t.ử nhưng lại mang họ Thẩm??
Cái tên này đặt ra nghe có vẻ hơi ngang tàng quá rồi.
Nhưng mà nếu là do muội muội nhà mình đặt thì có ngang tàng một chút cũng chẳng sao.
Trước đây Thẩm Nhạc sẵn lòng một lòng một dạ bán mạng cho Lưu Tẫn hoàn toàn là vì Thẩm Ninh đem lòng yêu Lưu Tẫn, hắn yêu ai yêu cả đường đi lối về, coi em rể là người nhà nên mới dốc hết tâm sức vì giang sơn nhà họ Lưu này, cúc cung tận tụy, đến ch-ết mới thôi.
Giờ đây Thẩm Ninh vì Lưu Tẫn mà mắc chứng mất hồn.
Đã là muội muội nhà mình đã không còn mặn mà với Lưu Tẫn nữa rồi thì Thẩm Nhạc đương nhiên cũng chẳng thèm nể mặt vị Bệ hạ kia làm gì.
“Tuổi của con cũng đã đến lúc khai m-ông rồi, mẫu hậu có tìm tiên sinh cho con không??"
Mặc dù hai anh em đều không mấy thiện cảm với Lưu Tẫn, nhưng đối với “con non" loài người bị Lưu Tẫn bỏ rơi này thì vẫn khá là thân thiện.
“Mẫu hậu và Dao Dao tỷ tỷ chính là tiên sinh của nhi thần......"
Thẩm Chiêu đầy vẻ tự hào.
“Ồ?
Bình thường bọn họ dạy con những gì nào?"
Thẩm Ninh mà cũng biết dạy học sao??
Thẩm Nhạc bưng chén rượu lên uống một ngụm, vẻ mặt đầy mong đợi hỏi.
“Mẫu hậu dạy Chiêu Chiêu bảng cửu chương, phương trình bậc nhất hai ẩn....."
Thẩm Chiêu thành thật trả lời.
“Bảng cửu chương??"
Thẩm Nhạc đầy vẻ kinh ngạc.
“Chiêu Chiêu, đọc cho cậu nghe một đoạn xem nào...."
Thẩm Ninh bộ dạng này giống hệt như lúc cha của Trà Mạt Mạt bắt Trà Mạt Mạt đọc thơ cổ trước mặt họ hàng ngày Tết vậy.
“Một lần một là một, một lần hai là hai, hai lần hai là bốn, một lần ba là ba, hai lần ba là ngưu (sáu), ba lần ba là t.ửu (chín)....."
Thẩm Chiêu chắp tay sau lưng, đọc trơn tru mạch lạc.
Cái thứ quái quỷ gì vậy, nghe không hiểu??
Đợi Thẩm Chiêu đọc xong bảng cửu chương, Thẩm Nhạc lại hỏi thăm sang Từ Dao.
“Dao Dao tỷ tỷ dạy Chiêu Chiêu cách trèo cây, cách xuống ao bắt cá, còn dạy Chiêu Chiêu cách b-ắn s-úng cao su nữa."
Lần này những gì được dạy thì Thẩm Nhạc nghe hiểu rồi, thế nên bị sặc rượu.
Mấy người ngồi quanh bàn kẻ thì ngậm đùi gà, người thì gặm móng giò, nhất thời đều ngước mắt nhìn Thẩm Nhạc.
“Khụ khụ...."
Thẩm tướng quân ho đến mức vành tai đỏ ửng, quay đầu nhìn Thẩm Ninh:
“Muội và tiểu Dao thường ngày chỉ dạy nó những thứ này thôi sao??"
“Cũng phải có một tuổi thơ vui vẻ chứ....."
Thẩm Ninh mỉm cười ngại ngùng nhưng không mất đi vẻ lịch sự với Thẩm Nhạc.
“Chiêu Chiêu thích học văn hay thích học võ??
Nói với cậu xem, cậu sẽ phái người dạy con."
Ây da, nghe lời này thấy so với mẫu hậu và Dao Dao tỷ tỷ thì vị cậu này có vẻ đáng tin hơn nhiều rồi.
“Có gì khác nhau không ạ??"
Chiêu Chiêu ngước mắt hỏi.
“Đọc sách có thể giúp con hiểu rõ đạo lý.
Học võ có thể giúp con cường thân kiện thể, con thích cái nào?"
Thẩm Nhạc vô cùng nghiêm túc giới thiệu với Thẩm Chiêu.
Thẩm Chiêu mặt nghệt ra, hiểu rõ đạo lý?
Cường thân kiện thể?
Có ý nghĩa gì, nghe không hiểu.
“Ý của cậu con là, đọc sách có thể dùng để mắng người.
Học võ có thể dùng để đ.á.n.h người.
Con thích dùng cách nào để bắt nạt người khác hơn??"
Thẩm Ninh dùng lời lẽ mà Thẩm Chiêu có thể hiểu được để giải thích.
Mắng người?
Đánh người?
A, người lớn mới phải chọn, trẻ con đương nhiên là muốn cả hai rồi.
Thẩm Chiêu lập tức bày tỏ:
“Chiêu Chiêu đều rất thích ạ."
“Ngày mai ta sẽ phái quân sư Trang Mặc vào viện này dạy con đọc sách viết chữ, còn chuyện học võ thì đích thân cậu sẽ dạy con."
Thẩm Nhạc xoa xoa cái đầu nhỏ của Thẩm Chiêu.
“Đa tạ cậu."
Vì đã nghĩ thông suốt dù là người của hôm nay hay người của ngày hôm qua.
Chỉ cần Thẩm Ninh gặp nguy hiểm thì hắn đều sẽ đứng ra che chở, cho nên khí trường trên người Thẩm Đại tướng quân cuối cùng cũng không còn tỏa ra hơi lạnh nữa.
Thêm vào đó mùi vị thịt kho nhắm rượu của Thẩm Ninh quả thực không tệ, thế nên hắn vừa trò chuyện với Chiêu Chiêu vừa uống rượu cực kỳ sảng khoái, trong phút chốc đã quên sạch sành sanh Bùi Hành Xuyên đi cùng.
Bùi Hành Xuyên một mình ngồi xổm trên giá xích đu, trố mắt nhìn một bàn ăn uống vui vẻ ấm áp mà chẳng thèm chia cho hắn miếng thịt kho nào, bình rượu vất vả mang vào cung còn bị Thẩm Chiêu lấy đi hiếu kính Thẩm Nhạc rồi.....
Huhu, đám người này thật là quá đáng quá đi mà.....
Điện Triều Lộ.
“Thật sao??
Thẩm tướng quân thật sự đã đ.á.n.h Bệ hạ rồi sao??"
Nghe Địch Tước bẩm báo tin tức, Vạn quý phi đầy vẻ kinh ngạc.
“Bẩm nương nương, chuyện này ngàn chân vạn thực, ở Ngũ Nam thư viện cứ tùy tiện tìm một học t.ử hỏi thăm một chút là biết ngay thôi ạ.
Nếu không phải cảm thấy quá mất mặt thì Bệ hạ cũng không đến mức miễn luôn mấy buổi thiết triều mấy ngày nay, lại còn ngày nào cũng ngủ lại ở thư phòng, nô tì đoán chừng trước khi vết thương trên mặt lành lại thì đại khái Bệ hạ sẽ không ra khỏi cửa đâu ạ."
Địch Tước trên mặt mang theo nụ cười.
Thích khách phái đi hết đợt này đến đợt khác cũng không làm gì được tính mạng của Thẩm Ninh.
Vốn tưởng rằng Thẩm tướng quân lần này về kinh thì Thẩm Ninh nhất định sẽ được sủng ái trở lại Trung cung.
Ai mà ngờ được Đại tướng quân không những không lên triều mà thôi, lại còn công khai đ.á.n.h Bệ hạ, như vậy không chỉ Thẩm gia và Bệ hạ nảy sinh hiềm khích mà Thẩm Ninh nếu muốn trở lại Trung cung e là càng thêm vô vọng rồi.
“Ngươi nói xem....
Hắn đồ cái gì chứ??"
Tin tức này đối với Vạn gia mà nói quả thực là một tin tốt.
Nhưng mà......
Thao tác này của Thẩm Nhạc thì Vạn quý phi thực sự có chút nhìn không thấu.
“Còn có thể đồ cái gì nữa ạ?
Tướng quân làm vậy đương nhiên là cậy mình có công lớn nên mới làm theo cảm tính thôi ạ....."
Địch Tước nói.
“Ngươi cảm thấy Thẩm Nhạc sẽ là một kẻ thô lỗ không có đầu óc sao??"
Xin nhờ đi, Thẩm Nhạc chính là môn sinh đắc ý của Ngũ Nam thư viện đấy, hắn sở dĩ liên tục lập được kỳ công tuyệt đối không chỉ nằm ở bản thân võ công cao cường mà quan trọng hơn là hắn đọc rộng các loại kỳ thư trên thiên hạ, cực kỳ giỏi về kỳ môn độn giáp, hành quân bố trận.
Một thiếu niên tướng quân văn võ song toàn như vậy liệu có thực sự vì cảm tính mà công khai đ.á.n.h Bệ hạ không, hay là hành động này của hắn nhìn thì có vẻ lỗ mãng nhưng thực chất lại mang thâm ý khác.
“Ngươi đi thông báo cho cha ta, bảo Vạn gia dạo này hãy yên phận một chút, đợt thích khách tiếp theo phái tới lãnh cung của Thẩm Ninh tạm thời hãy dừng lại đã.
Tạm thời án binh bất động quan sát tình hình, tất cả hãy chờ kế hoạch rồi mới hành động."
Vạn quý phi trầm giọng dặn dò Địch Tước.
“Vâng."
Địch Tước liên thanh ứng dạ.
Đêm đã khuya.
Thẩm Ninh vốn xưa nay “không thù dai" đã nói bữa thịt kho tối nay không có phần của Bùi Hành Xuyên thì quả thực là không có phần của Bùi Hành Xuyên thật.
Ngay cả hai cái móng giò kho cuối cùng còn sót lại cũng trực tiếp để Thường Tam và A Khoan mỗi người mang một cái về, nửa miếng cũng không để lại cho Bùi Hành Xuyên.
Thường Tam vốn dĩ đã ăn không ít ở trong viện lãnh cung rồi, lúc này thực sự là không nhồi nhét nổi nữa, hiếu thuận như hắn lập tức cầm lấy móng giò tìm đến nơi ở của Triệu Hỷ.
Rầm rầm rầm.....
“Sư phụ sư phụ, Ngài đã ngủ chưa ạ??"
Thường Tam vừa gõ cửa vừa gọi Triệu Hỷ.
“Vào đi."
Qua khe cửa Triệu Hỷ đã ngửi thấy mùi thịt kho thơm phức rồi:
“Lại mang đồ ngon gì tới vậy??"
“Hì hì, móng giò kho ạ, tay nghề của Hoàng hậu nương nương đấy, sư phụ mau nếm thử đi ạ."
Thường Tam đặt bọc móng giò kho bằng giấy dầu lên án kỷ, sau đó tìm một cái ghế ngồi xuống.
“Ngươi cũng có lòng hiếu thảo đấy, Hoàng hậu nương nương thưởng cho ngươi mà quay đầu đã vội vã mang tới cho ta."
Triệu Hỷ đối với hành động này của Thường Tam lấy làm hài lòng vô cùng, quay đầu hắn sẽ đi khoe với lão già Đại Phú kia cho xem.
Thường Tam nghe thấy lời khen ngợi này liền có chút ngượng ngùng xoa xoa tay, hắn cũng chẳng dám nói với sư phụ nhà mình là bản thân đã ăn một bữa no nê ở viện của Hoàng hậu nương nương rồi, tổng cộng dư ra hai cái móng giò nên hắn và A Khoan mỗi người chia nhau một cái mang về.
Nơi nào có Thường Tam thì nơi đó tất nhiên có bát quái, nhân lúc Triệu Hỷ đang gặm móng giò, Thường Tam liền hướng Triệu Hỷ thăm dò:
“Sư phụ, Đại tướng quân Thẩm Nhạc là người thế nào ạ, có thể nói cho đệ t.ử nghe một chút không ạ....."
Chủ yếu là hôm nay hắn tám chuyện sau lưng tướng quân bị bắt quả tang nên lúc này đang chột dạ vô cùng.
Đúng như câu nói biết người biết ta trăm trận trăm thắng, sớm biết được tính khí bẩm sinh của tướng quân là như thế nào thì sau này mới dễ bề bù đắp cho sai lầm ngày hôm nay chứ.
“Đang yên đang lành ngươi nghe ngóng về hắn làm gì??"
Triệu Hỷ liếc nhìn Thường Tam một cái.
“Hì hì....
Sư phụ biết đấy, đồ nhi hiện tại đang bí mật làm việc cho Hoàng hậu nương nương, vì thường xuyên phải tới báo cáo với nương nương nên không tránh khỏi việc phải giao thiệp với Đại tướng quân, đồ nhi nghĩ cẩn thận vẫn hơn, nếu có thể hỏi rõ tính khí của Thẩm tướng quân từ chỗ sư phụ thì sau này gặp phải cũng biết nên hành sự thế nào....."
“Đại tướng quân à....
Là một người cực kỳ lợi hại đấy."
Nhắc đến Thẩm Nhạc, thần sắc Triệu Hỷ lộ ra đôi chút ngưỡng mộ:
“Lúc trước ta bảo ngươi đối đãi tốt với Hoàng hậu thì đã nói với ngươi rồi, nếu không phải Hoàng hậu thầm thương trộm nhớ Bệ hạ thì người ngồi trên long sàng hiện giờ chưa chắc đã là Bệ hạ hiện tại đâu."
“Hít......"
Tướng quân này lợi hại như vậy sao, thế thì mình tám chuyện sau lưng tướng quân còn bị tướng quân bắt quả tang, nếu tướng quân có lòng trả thù thì chẳng phải mình sẽ ch-ết rất t.h.ả.m sao??
Thường Tam rụt rè hỏi:
“Tính khí tướng quân thế nào ạ, có thích trả thù người khác không ạ??"
“Đặc biệt thích....
Nếu không ngươi tưởng tại sao hắn lại đ.á.n.h Bệ hạ giữa thanh thiên bạch nhật như vậy??
Tướng quân một khi nổi giận thì đừng nói là ngươi, ngay cả Bệ hạ cũng chỉ có nước chịu đòn thôi."
Sợ đồ đệ nhà mình ra ngoài gây họa nên Triệu Hỷ cố tình nói Thẩm Nhạc theo hướng hẹp hòi hay chấp nhặt, thầm nghĩ cứ hù dọa như vậy thì tên đồ đệ nhỏ này của hắn e là thấy Thẩm Nhạc chỉ có nước đi đường vòng, chắc chắn sẽ bớt được cho hắn không ít chuyện.
Thường Tam nghe xong lời này lòng đã lạnh đi một nửa, tuy nhiên vẫn còn giữ lại một tia hy vọng mong manh:
“Sư phụ có phải là nói hơi quá rồi không ạ, Thẩm tướng quân kia thật sự lợi hại như vậy lại còn là người hẹp hòi hay chấp nhặt, Bệ hạ làm hắn giận như thế tại sao hắn không dứt khoát dấy binh mưu phản tự mình làm Hoàng đế cho xong?"
“Hừ, ngươi tưởng hắn không có thực lực đó sao??"
Triệu Hỷ gặm móng giò, hừ lạnh một tiếng với Thường Tam, nghiêm túc hù dọa đồ đệ.
“Biết có thể làm mà không làm, đây là vì sao ạ?"
Sợ hãi là một chuyện nhưng quan trọng hơn là lòng hiếu kỳ lại trỗi dậy rồi.
“Đồ ngốc, đương nhiên là chê phiền phức rồi.
Tướng quân nếu không vui thì cáo ốm nói là bị thương khi dẹp loạn, nửa năm một năm không lên triều thì hàng tháng vẫn được lĩnh bổng lộc như thường, Bệ hạ còn phải lấy danh nghĩa quan tâm mà gửi bao nhiêu đồ tốt tới phủ tướng quân, hắn binh quyền trong tay, chiến công hiển hách, quý tộc thế gia ai dám đứng ra nói nửa lời không phải về hắn??"
