Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 342
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:42
“Thấy thế nào?
Đệ còn có thể thấy thế nào nữa?”
Bùi Bốc Tấn hừ lạnh một tiếng:
“Hôm nay nhiều người có mặt như vậy, chuyện này dù sao cũng đã làm loạn đến mức này rồi, ngoài việc mắt nhắm mắt mở ra thì còn có thể thấy thế nào được nữa?”
Thấy sắc mặt của hai vị thúc thúc đã có vẻ như sẽ phối hợp biểu diễn thật tốt.
Đứa con “hiếu” thảo Bùi Hành Xuyên lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Dù sao kỹ năng diễn xuất của cha mẹ cũng nát bét, kỹ năng diễn xuất của hắn và Miễn Miễn cũng chẳng khá hơn là bao.
Hai vị thúc thúc chịu giúp đỡ thì chẳng phải sẽ có thêm người giúp đỡ lo liệu chu toàn sao?
“Vậy.... chuyện này cứ quyết định như vậy nhé??”
“Quyết định cái gì mà quyết định?”
Dẫu sao cũng là bậc trưởng bối, góc độ suy nghĩ vấn đề chu toàn hơn Bùi Hành Xuyên nhiều.
“Bùi gia chúng ta là danh gia vọng tộc, gia chủ đời trước vì bệnh qua đời, cho dù là giả thì cũng tuyệt đối không có cái lý nào lại dùng một con thuyền nhỏ rồi tùy tiện thủy táng, con xử lý “tang sự” của cha mẹ sơ sài như vậy, nếu truyền đến tai các thế gia quý tộc khác trong kinh thành, chẳng phải là khiến người ta chê cười sao?”
“À cái này.......
Vậy....
ý của tam thúc là?”
“Chuẩn bị hai phương án.
Sáng mai con và Miễn Miễn đưa hai người họ ra khỏi thành, ở trên thuyền lấy danh nghĩa thủy táng mà lặng lẽ đưa đi.”
“Thúc và nhị thúc của con hôm nay sẽ đi tiệm quan tài đặt hai cỗ quan tài tốt nhất nhưng bên trong để trống.”
“Trước mặt mọi người, những nghi thức cần phải làm của gia đình chúng ta, những thế gia quý tộc cần mời, từng khâu từng bước một đều không thể thiếu.”
Sau khi được biết trước kịch bản, chê kịch bản viết kết cục quá tệ, tam thúc Bùi Bốc Tấn trực tiếp sửa lại kịch bản.
Như vậy gia chủ đời trước của Bùi gia “vì bệnh qua đời”.
Thái độ xử sự của gia chủ đương nhiệm Bùi gia lúc này mới có vẻ hợp tình hợp lý.
Khiến cho đám gia chủ các thế gia quý tộc bên ngoài không tìm được một điểm nào để chê trách Bùi Hành Xuyên.
Bùi Hành Xuyên nghe vậy liền dời ánh mắt sang nhị thúc Bùi Bốc Hoài ở bên cạnh.
Thấy nhị thúc Bùi Bốc Hoài cũng gật đầu.
Sau khi suy tính một lát, vị thiếu niên từng hố cha mà nay bị cha hố này gật đầu đáp ứng:
“Đã như vậy thì tất cả cứ theo ý của tam thúc mà lo liệu!”
Ngày hôm sau, rừng núi ngoại ô kinh thành.
Gió sớm mùa xuân thổi qua hai bên bờ sông, hoa cải nở rộ một màu vàng óng.
Bùi công phu phụ sáng sớm đã bị đứa con “hiếu” thảo Bùi Hành Xuyên dùng chiếu cỏ đắp thân, kéo xe bò đưa ra khỏi kinh thành.
Hắn và Miễn Miễn, một người khiêng vai, một người khênh chân, đưa cặp phu phụ có kỹ năng diễn xuất nát bét, đã là “xác ch-ết” rồi mà trên miệng vẫn còn dính vụn bánh ngọt này khiêng lên thuyền gỗ nhỏ.
Hai anh em sau khi đặt ổn định “di hài” của cha mẹ.
Một bên đặt những hộp bánh ngọt, tiền bạc lên trên “xác ch-ết”.
Một bên hu hu hu trực tiếp bắt đầu diễn kịch:
“Cha, nương, hai người không biết nhị thúc tam thúc quá đáng đến mức nào đâu.......”
Quá đáng đến mức nào chứ??
Hai phu phụ này vểnh tai lên hóng hớt vô cùng nghiêm túc.
“Con đã đưa lệnh bài gia chủ ra rồi, hai người họ vẫn cứ thấy đề nghị thủy táng của con quá sơ sài, dễ bị những thế gia khác chê cười.
Cứ khăng khăng đòi mua quan tài, muốn đặt hai người vào trong quan tài đóng nắp quàn linh cữu suốt bảy ngày, mời gia chủ các đại thế gia trong kinh thành đến phúng viếng.”
Cái gì cơ??
Nằm trong quan tài bảy ngày á??
Bảy ngày không ăn cơm?
Bảy ngày không tắm rửa?
Bảy ngày không đi đại tiện?
Cái này ai mà chịu nổi??
Suỵt.....
Nhìn thấy hai lão già suýt chút nữa bị dọa cho làm xác ch-ết vùng dậy.
Bùi Hành Xuyên vội vàng trấn an hai cái “xác ch-ết”:
“Con làm sao có thể để họ toại nguyện chứ, thế nên dứt khoát đưa cha mẹ trộm ra ngoài rồi.”
Phù~
Chuyện đóng giả xác ch-ết này mỗi ngày đều trôi qua thật là kích thích.
“Bây giờ Bùi gia đặt quan tài trống, những quy trình trong tang lễ con cũng không tranh giành với nhị thúc tam thúc, tất cả cứ để nhị thúc tam thúc lo liệu.
Không biết con hành sự như vậy, cha nương liệu có hài lòng không.”
Đừng nói nha, thằng nhãi con này làm việc tuy có chút ly kỳ.
Hì hì, thật tình cờ lại đúng lúc thuận tiện cho ta và nương con giả ch-ết rời kinh nha~
Hài lòng thì khá hài lòng.
Chỉ là cha con lúc này đang đóng giả xác ch-ết đây.
Không thể đột nhiên làm xác ch-ết vùng dậy giơ tay cho con một like rồi nằm lại được chứ??
Bùi công ở trong lòng đối đáp từng câu từng chữ với Bùi Hành Xuyên.
Sợ hai người này nằm lâu sẽ đau lưng, Bùi Hành Xuyên đẩy con thuyền nhỏ đầy đồ ăn và tiền bạc ra mép sông, sau đó hét lớn:
“Cha, nương, tạm biệt nhé, con và Miễn Miễn sẽ tự chăm sóc tốt cho mình, kiếp sau nhớ phải sống thật vui vẻ nhé~~”
Nói xong, kéo Bùi Miễn Miễn rời khỏi bờ sông.
Bùi Hành Xuyên vừa đi.
Ngay sau đó phu phụ Bùi công lập tức mở mắt ra.
“Phu nhân.... bình tĩnh bình tĩnh, nằm thêm lúc nữa, vạn nhất Xuyên nhi và Miễn Miễn đột ngột quay lại thấy bộ dạng làm xác ch-ết vùng dậy của chúng ta thì không đi được đâu.”
Tự tin rằng kỹ năng diễn xuất nát bét của mình chưa bao giờ bị vạch trần, Bùi công lúc này cùng Bùi phu nhân nằm song song trên thuyền gỗ nhỏ.
Cặp phu phụ vô lương tâm này ôm một đống hộp gỗ nhỏ đựng đầy tiền bạc và đồ ăn.
Để mặc con thuyền nhỏ dưới thân bị gió nhẹ thổi trôi từ từ ra giữa sông.
Lúc này hai bên bờ sông, tiếng chim hót líu lo, hoa cải nở rộ rực rỡ một màu vàng.
Hai người nằm hồi lâu, chắc chắn hai anh em kia sẽ không quay lại nữa.
Lúc này họ mới xoa xoa cái lưng, chậm rãi ngồi dậy khỏi thuyền gỗ nhỏ.
“Lão gia t.ử, tôi nghi ngờ Xuyên nhi có phải là đã biết chúng ta đang giả ch-ết từ lâu rồi không??”
Vết m-áu trên trán đã khô khốc, Bùi phu nhân vừa kiểm kê các hộp gỗ nhỏ trên thuyền vừa nhíu mày:
“Chúng ta đi như thế này cũng quá suôn sẻ rồi...”
“Không thể nào!
Cứ nhìn cái tính tình cẩu thả của Xuyên nhi nhà ta mà xem, dễ gì nhìn thấu được kỹ năng diễn xuất tinh xảo của hai vợ chồng mình chứ??”
Bùi Bốc Khải ngồi trên thuyền gỗ vươn vai một cái, đưa tay vuốt chòm râu dưới cằm, hướng về phía Bùi phu nhân với khuôn mặt đầy vẻ tự tin thái quá nói.
Nói đi cũng phải nói lại, cứ nhìn cái lớp trang điểm bết phấn này, không nhìn thấu mới là lạ đó chứ??
“Hơn nữa rời đi suôn sẻ thế này chẳng phải là tốt sao??
Dù sao thì ch-ết cũng đã ch-ết rồi, chôn cũng đã chôn rồi, phu nhân cứ việc yên tâm đi.”
Bùi công mỉm cười nhìn quanh bốn phía:
“Bà đừng nói nha, vị trí giữa dòng sông này phong cảnh đúng là đẹp thật đó.”
“Ừm, cũng không biết con thuyền này rốt cuộc đã trôi bao lâu rồi, nhìn xem chúng ta bây giờ cách bờ sông thật là xa nha.”
“Ừm.....
Có một cảm giác như gửi gắm tình cảm vào sơn thủy vậy, trước cảnh đẹp này vi phu muốn làm một bài thơ, a, đại hải, ngươi toàn là nước.....”
Đợi đã, bỗng nhiên nụ cười trên mặt Bùi công cứng đờ:
“Hỏng rồi phu nhân.”
“Chuyện gì thế?”
Sau khi giả ch-ết, trút bỏ được gánh nặng làm đương gia chủ mẫu, Bùi phu nhân lúc này đã hoàn toàn đắm chìm trong cảnh đẹp như tranh vẽ của sơn thủy.
“Con thuyền này đã trôi ra giữa dòng sông rồi.
Trên thuyền không có mái chèo, hai vợ chồng mình làm sao vào bờ được đây??”
Lời này của Bùi công vừa nói ra, Bùi phu nhân vốn đang rất đắm chìm trong cảnh đẹp lập tức đứng hình.
Bà vội vàng lục lọi khắp con thuyền nhỏ.
Ngoài tiền và đồ ăn ra thì đúng là chẳng có gì cả.
Bùi phu nhân – người trước đó từng nghi ngờ đôi nam nữ nhà mình đã nhìn thấu họ giả ch-ết – lúc này vì Bùi ngốc nghếch quên không để mái chèo lên con thuyền thủy táng này cho hai vợ chồng, đã hoàn toàn gạt bỏ cái suy đoán gần với sự thật nhất kia khỏi đầu.
“Lão gia t.ử, chuyện này phải làm sao bây giờ?”
“Phu nhân đừng hoảng!
Vi phu tự có diệu kế.”
Một lát sau, chỉ thấy Bùi công dùng hai tay tạo thành hình loa, sau đó hét lớn:
“Cứu mạng với, có ai không~ mau tới giúp một tay với nào~”
Bùi phu nhân thấy vậy cũng vội vàng hét lên theo.
Ngặt nỗi.....
Cái trán đầy m-áu gà kia của bà trông giống như một con ma nước vậy, còn khuôn mặt bết đầy phấn son của Bùi công bên cạnh cũng trắng bệch dọa người.
Ngư dân ở vùng núi ngoại ô vốn không nhiều.
Dẫu cho thỉnh thoảng có một hai người nghe thấy tiếng kêu cứu của họ.
Nhìn từ xa thấy khuôn mặt của đôi vợ chồng này quỷ dị đáng sợ như vậy.
Tất cả đều tưởng là gặp quỷ rồi.
Trực tiếp bị dọa cho chạy mất dép.
Hai người ở giữa dòng sông nơi hoang vu hẻo lánh hét hồi lâu không thấy ai đáp lại.
Cũng may Bùi công nảy ra một ý, xắn tay áo lấy tay làm mái chèo, cùng Bùi phu nhân một người bên trái một người bên phải ngồi trên con thuyền gỗ nhỏ bé, điên cuồng khua nước hướng về phía bờ sông.
Cả con thuyền gỗ di chuyển với tốc độ rùa bò hướng về phía bờ sông chậm rãi dịch chuyển.
Tạo nghiệp mà!
Vốn dĩ tưởng rằng thoát được thổ táng, tránh được hỏa táng.
Thủy táng hẳn là cách ra đi nhẹ nhàng và thể diện nhất rồi.
Đâu có ngờ lại t.h.ả.m thế này.
Cả một ngày trời, trong sự nỗ lực chèo thuyền đồng tâm hiệp lực của đôi vợ chồng, thời gian v-út qua.
Chậm rãi dịch chuyển cả ngày trời cuối cùng cũng từ giữa sông dịch chuyển được vào đến bờ.
Cuối cùng hai người xắn ống quần ướt sũng nhảy lên bờ, một người kéo thuyền gỗ nhỏ, một người khác mang đồ ăn tiền bạc trên thuyền lên bờ.
Đợi đến khi cuối cùng cũng thoát khỏi số phận trôi theo dòng nước.
Lúc này ánh hoàng hôn giống như một viên kẹo cứng vị cam treo lơ lửng ở tận cùng chân trời.
“Hà, mệt quá!”
Vì bộ dạng này của hai người dọa chạy mất một đống ngư dân, lúc này hai bên bờ sông người đi đường đã tản mát, chỉ còn lại những bông hoa núi nở rộ khắp nơi.
Đôi vợ chồng một người trên đầu dính đầy m-áu, một người trên mặt dính đầy phấn, giống như một cặp ác quỷ, chân trần ngồi bên bờ sông.
Vì đều làm việc chân tay nên đôi vợ chồng vừa mệt vừa đói ăn ngấu nghiến bánh ngọt đặt trong hộp gỗ.
“Lão gia t.ử à, từ hôm nay trở đi thế giới của tôi không còn Xuyên nhi và Miễn Miễn nữa rồi.”
Viên kẹo cứng vị cam từ tận cùng chân trời phản chiếu xuống bờ sông, gió nhẹ thổi qua, một dải sóng cam lấp lánh nhảy múa trước mắt Bùi phu nhân.
Thế giới rất rộng lớn, sơn hà rất tươi đẹp, nhưng hễ nghĩ đến đôi nam nữ kia sau này dù sống tốt hay xấu thì người làm mẹ như bà cũng không còn cách nào quay lại Bùi gia bảo bọc họ dưới đôi cánh của mình như gà mẹ bảo vệ gà con nữa, Bùi phu nhân liền cảm thấy lòng đầy sầu muộn.
