Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 343
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:43
“Sợ cái gì??
Bà còn có vi phu mà.”
Bùi công miệng nhai bánh ngọt, một tay vỗ vỗ vai Bùi phu nhân, rõ ràng là một khuôn mặt vì dặm phấn rồi lại đổ mồ hôi mà biến thành một con mèo hoa lớn.
Ống quần bẩn thỉu xắn lên bắp chân, có bao nhiêu thể diện thì có bấy nhiêu nhếch nhác.
Tuy nhiên ông ta lại bày ra một bộ dạng “vận籌帷幄之中, 決勝千里之外” (vận trù duy ác chi trung, quyết thắng thiên lý chi ngoại - mưu tính trong màn trướng, quyết thắng ngoài ngàn dặm) đầy điềm tĩnh.
Chỉ thấy ông ta đầy tự tin hứa hẹn với Bùi phu nhân:
“Con cái tự có phúc của con cái, sau này ấy mà, phu nhân cứ đi theo vi phu là đúng rồi.”
“Đi theo ông??”
Khởi đầu đã là khua nước?
Lại còn là khua bằng tay nữa chứ?
Đội cái đầu đầy m-áu gà, Bùi phu nhân tràn đầy lo lắng sâu sắc đối với cuộc sống tương lai của mình.
Tuy nhiên Bùi công ở bên cạnh đối mặt với ánh hoàng hôn sắp lặn và dải sóng lấp lánh trước mắt, vẻ mặt đầy hào hùng nói:
“Vi phu định cùng bà đi hết vạn thủy thiên sơn này....”
“Còn vạn thủy thiên sơn nữa chứ.”
Bùi phu nhân ngồi dưới đất nhấc nhấc cái bàn chân trần ướt sũng của mình:
“Ông hãy nghĩ cách rời khỏi cái bờ sông này trước đi đã.”
“Ê phu nhân chớ vội, sơn nhân tự có diệu kế.”
Lời vừa mới dứt.
Xoạt!
Xoạt!
Xoạt.....
Hơn mười người bịt mặt mặc áo đen đột nhiên xuất hiện phía sau bộ đôi nhếch nhác này.
“Thuộc hạ cứu giá chậm trễ, xin gia chủ thứ tội!!!”
Người cầm đầu chắp tay hướng về phía Bùi công quỳ một gối xuống đất nói.
Lời của hắn vừa dứt, bộ đôi có bóng lưng vốn dĩ còn coi là thể diện đồng thời quay đầu lại.
Khi người áo đen này nhìn thấy đôi vợ chồng này, một người đầy m-áu trên đầu, một người khuôn mặt trắng bệch t.h.ả.m hại.
Vội vàng lấy bàn tay đang chắp lại chắn chắn trước khóe miệng!
Mẹ ơi~ cái quái gì thế này, buồn cười quá đi mất.
“Lão gia t.ử, đây....
đây đều là??”
“Là hộ vệ vi phu đã chuẩn bị sẵn từ lúc còn đang giả bệnh.”
Đám người này vốn dĩ là do ông ta âm thầm sắp xếp ở gần ngoại ô kinh thành, do quản gia Bùi phủ chịu trách nhiệm liên lạc, là tiểu đội đào mộ.
Ngặt nỗi trong nhà có một đứa con “hiếu” thảo.
Dẫn đến việc ông ta hôm qua mới giả ch-ết, sáng nay đã đưa tang.
Nghe Xuyên nhi nói, Bốc Hoài và Bốc Tấn đã sắp xếp quan tài thượng hạng cho ông ta và phu nhân ở trong phủ.
Ước chừng là quản gia chịu trách nhiệm nội ứng, hôm nay tìm được cơ hội lặng lẽ đến linh đường mở nắp quan tài để ông ta và phu nhân thoáng khí, sau khi phát hiện người đã biến mất thì lập tức thông báo cho tiểu đội đào mộ ở ngoại ô kinh thành men theo các bờ sông ở ngoại ô kinh thành tìm người.
Chậc, đến cũng nhanh thật đấy.
Vốn dĩ tưởng rằng kế hoạch đã loạn cả lên, việc tiếp ứng này ít nhất cũng phải đợi đến khi trời tối mới có người đến chứ.
Bùi công chân trần đứng dậy vươn vai một cái.
Ngay sau đó đám người áo đen đã tìm thấy gia chủ này.
Người thì ôm hộp gỗ, người thì cầm bánh ngọt, người thì cõng gia chủ, người thì đục đáy thuyền.
Xoạt!
Xoạt!
Mấy tiếng sau.
Bờ sông trước đó vì có ma nên không có người, lúc này là người cũng không còn mà ma cũng không còn nốt.
Gió đêm thổi qua những bông hoa núi ở hai bên bờ sông, nở rộ rực rỡ vô cùng.
Bên bờ sông ướt sũng.
Một đàn kiến nhỏ trốn trong hang ổ qua ngày mùa đông giá rét, vây quanh một đống vụn bánh ngọt vương vãi trên mặt đất, đón chào mùa thu hoạch đầu tiên sau khi mùa xuân tới.
Ba ngày sau.
Tin tức phu phụ Bùi công đã qua đời lan truyền khắp kinh thành.
Thiếu niên lang phóng đãng của Bùi gia trước đây, một thân hồng y đã đổi thành bạch sam.
Cũng may vị Thẩm tướng quân đụng hàng với hắn cũng vì lý do sắp rời kinh thành đi trấn thủ biên quan nên đã đổi lại bộ y phục đen trước kia.
Kể từ sau khi nghe tin “tử tấn” của Bùi công.
Vị “hiền” đế Lưu Tẫn một đời trước tiên là thống thiết truy điệu trên triều đình, sau đó hạ chỉ mời Bùi Hành Xuyên vào triều.
Sau một hồi an ủi, ông ta chính thức ban tước vị thế tập của Bùi gia cho vị gia chủ Bùi gia trông có vẻ vừa không đáng tin vừa không đứng đắn này.
Có thể thấy được.
Vì lý do Thẩm Nhạc sắp rời kinh.
Vị bệ hạ giỏi về quyền mưu này quả nhiên cảm thấy Vạn gia gần đây có chút thế lực quá lớn ở kinh thành, nên có ý muốn nâng cao địa vị của Bùi gia trong triều.
Ông ta thậm chí còn mặt dày đề xuất trên triều đình muốn Bùi Hành Xuyên đưa Bùi Miễn Miễn vào cung, phong cho tước vị Quý phi, mượn đó để cân bằng thế lực của Vạn hoàng hậu ở hậu cung.
Dẫu sao c-ái ch-ết của Bùi công cũng chỉ là diễn cho người khác xem mà thôi.
Vị bệ hạ có tâm cơ sâu xa này đại khái cũng đoán được lão đầu t.ử Bùi công kia đa phần là mang theo phu nhân nhà mình rời kinh đi du sơn ngoạn thủy rồi.
Hừ~ cái gì mà sau khi Bùi công bệnh mất, Bùi phu nhân lấy đầu đập vào bàn cũng đi theo luôn, đôi vợ chồng có thể nói là tình thâm nghĩa trọng.
Tưởng là viết kịch bản chắc!
Oa.....
Sau đó ông ta liền bị Bùi Hành Xuyên – một kẻ không nể nang gì – chỉ vào mũi mắng cho một trận hồi lâu.
Ông ta tức lắm luôn mà lại không dễ dàng hạ chỉ đ.á.n.h bản t.ử Bùi Hành Xuyên được.
Một là vì ông ta thực sự cần Bùi gia thay ông ta cân bằng thế lực của Vạn gia trong triều.
Hai là vì Thẩm Nhạc lúc đó đang đứng trên triều đình, một bộ dạng nếu ông ta dám hạ lệnh đ.á.n.h bản t.ử Bùi Hành Xuyên thì hắn sẽ ở trước mặt văn võ bá quan đ.ấ.m cho vị Hiền đế của một triều này một trận tơi bời hoa lá.
Ây làm hoàng đế mệt quá đi mà.
Hở ra là bị các triều thần mắng nhiếc, còn phải luôn giữ nụ cười trên môi, giả vờ là một vị hiền đế, tính tình ta rất tốt, ta lễ hiền hạ sĩ..... ta... ta muốn khóc quá đi mất.
Nửa tháng sau.
Sáng sớm, từ đường tổ tông Bùi gia.
Một thiếu niên mặc bạch sam phiêu dật quỳ hai gối trên đệm hương bồ.
Bùi Hành Xuyên – người trước đây từng ôm bài vị leo lên mái nhà coi như xúc xắc mà tung.
Lúc này lưng thẳng tắp, cung cung kính kính hành lễ quỳ lạy tổ tông Bùi gia xong liền đứng dậy thắp một nén nhang.
Ngoại ô kinh thành, bến Phong Lâm.
Ông chủ bến thuyền trong hai đơn hàng lớn nhận trước mùa đông.
Đã sớm đưa đi một con từ nửa tháng trước.
Còn về con thuyền còn lại này, lúc này cũng theo những thanh gỗ lăn dưới đáy thuyền, từng chút từng chút một trượt xuống nước.
“Đa tạ ông chủ nhé.”
Thẩm Ninh mặc thanh y b-úi tóc củ tỏi, nhân lúc hộ vệ mà ca ca cho đang giúp đỡ chuyển hành lý lên thuyền, cô chắp tay hướng về phía chưởng quỹ bến thuyền nói.
“Ê Thẩm cô nương nói lời này thật là khách khí quá đi mà~~” Việc làm ăn lớn như thế này, phải là ông ấy nói lời đa tạ mới đúng chứ.
Đầu thuyền, Từ Dao cột tóc đuôi ngựa ôm Thẩm Chiêu vẫn nhỏ bé như cũ, hướng về phía Thẩm Ninh bên bờ sông đầy hào hứng nói:
“Oa chị em ơi, tầm nhìn tốt quá đi!!!”
“Gâu gâu~~” Không biết là do lông quá dày hay là thực sự béo mà Thẩm Ngáo khó có khi lại ngoan ngoãn nằm ghé vào mạn thuyền gào lên đầy phấn khích, ra vẻ thủ lĩnh sói sắp nhổ neo ra khơi vậy.
Con chim ưng đưa tin Trác Phong tặng kia vung cánh che che mắt.
Nó ở phủ Thẩm Ninh suốt cả một mùa đông, cái này không cần phải phân vân xem có phải lông dày hay không, chỉ bằng mắt thường cũng có thể thấy được nó béo hơn gấp đôi so với lúc Trác Phong tặng.
Đường ống trong rừng núi phía xa truyền đến một trận tiếng vó ngựa.
Thẩm Ninh hai tay che mặt:
“Lúc rời phủ chẳng phải đã nói là không cần tiễn sao?
Ca ca sao vẫn tới vậy kìa.”
Cũng đâu phải là sinh ly t.ử biệt gì, chỉ là đi du lịch thôi mà, vạn nhất làm cho sướt mướt quá, lỡ may rơi nước mắt thì thật là ngượng ngùng quá đi.
Vừa dứt lời.
Một vị công t.ử mặc bạch sam cưỡi ngựa chạy tới, phát hiện đã đuổi kịp liền ra vẻ lả lơi vuốt vuốt tóc mái, sau đó một chân khẽ điểm lên lưng ngựa, thi triển khinh công nhảy vọt về phía Thẩm Ninh:
“Thẩm Ninh, sắp đi rồi mà cũng không thèm ho một tiếng?
Còn coi tiểu gia đây là bạn bè không hả??”
Hả?
Bùi đại ca?
Tiếp đó một vị tiểu tỷ tỷ mặc hồng y đeo mặt nạ bán diện bằng ngọc khảm vàng cũng từ trong rừng bay ra, nội lực thâm hậu đó chấn động cả thung lũng vang lên từng hồi:
“Cũng chẳng coi tôi là bạn bè gì hết.”
Đi theo phía sau cô ấy là Từ nương và Phác Đậu Đậu.
Tiếp đó ba bóng người màu xanh lam theo sát phía sau.
Chẳng cần nói cũng biết đây là Lý Triều, Liễu Thác và Khương Lam của Kính Nguyệt tiểu trúc.
Sau đó còn có Trương Mặc, lão Từ......
Oa....
Kẻ nào đáng ghét vậy trời, vậy mà lại đem tin tức cô hôm nay rời kinh tiết lộ ra ngoài??
Tới đông người thế này!
Mẹ ơi~ Thẩm Ninh nhấc chân muốn chạy lên thuyền.
Sau đó bị Từ Dao ấn vai, chặn đứng ở dưới cầu thang thuyền lớn:
“Tôi tiết lộ đó, du lịch thì du lịch, mọi người đều đã quen biết lâu như vậy, lần sau gặp lại cũng không biết là khi nào.
Cho dù cô cảm thấy chuyện ly biệt này có hơi sướt mướt một chút, thì chúng ta cũng nên chào tạm biệt họ một tiếng đàng hoàng chứ.”
“Chị em à, tôi thực sự phục bà luôn đó!”
“Không có chi không có chi~~”
Thời gian quay ngược lại một ngày trước, trên mái nhà chính của Thẩm phủ.
Thẩm Ninh và Từ Dao nằm trên những mảnh ngói đếm sao.
Lúc trước trên mảnh ngói vỡ ở lãnh cung, vào một đêm hè đầy sao lấp lánh, cô đã từng vẽ ra viễn cảnh tương lai cho Từ Dao.
Sau khi rời cung sẽ mua xe nhà cho chị em, mua du thuyền, đưa chị em và các bé đi chu du thế giới.
Lúc này vạn sự đã chuẩn bị xong, cuối cùng cũng sắp nhổ neo ra khơi rồi nha~
“Tuyệt vời, cuối cùng cũng có thể rời khỏi kinh thành, xông pha giang hồ làm một nữ hiệp rồi!”
Từ Dao mặt mày hớn hở:
“Ê đúng rồi chị em ơi, sáng mai chúng ta có phải dậy sớm để chào tạm biệt không nhỉ.”
“Chào tạm biệt?
Chào tạm biệt cái gì chứ?”
“Đừng nói với tôi là chuyện cô rời kinh này không nói với ca ca cô nha??
Cô nương trẻ tuổi ơi, không chào tạm biệt thì sau này đi biên cương tìm ca ca cô dễ bị ăn đòn lắm đó nha!!”
“Tôi nói rồi mà, tôi nói với ca ca là sáng mai không cần tiễn em.”
Thẩm Ninh ôm gối, một bộ dạng hoàn toàn muốn chạy trốn:
“Còn về Vãn Khanh, Lý Triều, Bùi đại ca các kiểu thì tôi chưa nói.”
“Cô đây là.... sợ chào tạm biệt sao?”
“Chủ yếu là cảm thấy sướt mướt quá, càng chào tạm biệt càng không nỡ đi, vạn nhất không nhịn được mà khóc thì suỵt.....”
“A ha~ hiểu hiểu hiểu!~ Được rồi được rồi, không chào tạm biệt thì thôi vậy.”
Cái rắm ấy!
Đêm đó nhân lúc Thẩm Ninh ngủ say, Từ Dao liền trực tiếp thông báo cho tất cả mọi người.
