Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 35
Cập nhật lúc: 03/05/2026 13:09
“Chắc chắn là.... tuân lệnh mà đến chứ??"
Thẩm Ninh ngập ngừng nhìn cái cục trắng hếu này một cái:
“Sao nhìn như kiểu bị bắt cóc vậy??"
“Nương nương yên tâm, hắn là tự nguyện đấy....."
Không đời nào.
“Ưm ưm ưm......"
Các người..... không thể cởi trói trước rồi hãy nói chuyện sao??
Trang Mặc cố gắng giao tiếp.
Từ Dao đứng bên cạnh thấy vị phu t.ử này thực sự là yếu đuối đáng thương quá đỗi, cộng thêm việc nàng vừa mới có được cuốn đao phổ mới nên tâm trạng cực kỳ tốt, thế là trường đao vung lên, sau một đường đao tuyệt đẹp, dây thừng trên người Trang Mặc liền đứt đoạn.
“Phù....
Cuối cùng ta cũng được sống lại rồi......"
Việc đầu tiên Trang Mặc làm sau khi thoát khỏi xiềng xích chính là giải phóng cái miệng đã bị phong ấn từ lâu của mình, sau đó vừa mồm mép liến thoắng vừa giơ tay tháo lớp vải bịt mắt ra.
Hắn từ dưới đất bò dậy, phủi bụi trên y phục, rồi rút chiếc quạt xếp ở thắt lưng ra.
Chỉ nghe một tiếng “soạch", chiếc quạt trong tay hắn được xòe ra, rung rinh bốn chữ lớn “Hồng Nho Thạc Học", đưa đôi mắt đảo quanh bốn phía sân viện này một lượt, sau đó trong chớp mắt liền bày ra bộ dạng của một người cầu kỳ, liến thoắng chê bai.
“Nghèo nàn, quá nghèo nàn rồi, cái nơi nghèo nàn như thế này thì làm sao tắm gội bằng nước suối, đốt hương Long Diên, ăn chay ba ngày được chứ?"
“Trà Long Hồ trước mùa mưa đâu?
Chén gốm Thiên Thanh rạn băng đâu?
Nếu quy trình lễ bái sư này mà không đâu vào đâu thì dẫu có là lệnh của tướng quân, ta cũng sẽ không dạy đâu."
Từ Dao:
........
Thẩm Ninh:
........
Thẩm Chiêu:
........
“Giờ các người đã hiểu tại sao lúc đến phải nhét miệng hắn lại chưa?"
Từ Liệt đau đầu nói.
“Hiểu rồi."
Ba người đồng loạt gật đầu, đây đâu phải là cái miệng, rõ ràng là một thứ binh khí tẩm độc mà.
Hơn nữa nhìn bộ dạng hễ một tí là đòi hỏi phô trương này của hắn, hoàn toàn là một kẻ rắc rối:
“Tại sao ca ca ta lại bảo hắn đến dạy Chiêu Chiêu biết chữ vậy chứ??"
“Nương nương không biết đấy thôi, hắn mặc dù lắm mồm một chút, cầu kỳ một chút, tính tình đáng ghét một chút, nhưng đúng là có tài học thực sự đấy, nếu không phải hắn đọc rộng danh thư thiên hạ, nhiều lần hiến kế cho tướng quân lập được kỳ công thì tướng quân cũng đã chẳng dung túng hắn đến tận ngày hôm nay đâu."
Từ Liệt công khai nói xong lời này, lại kề sát tai Thẩm Ninh nói nhỏ:
“Tướng quân nhờ tôi nhắn lại với nương nương, kẻ này cậy tài khinh người, nếu dùng cách thông thường để lễ hiền hạ sĩ chuyện gì cũng nghe theo hắn thì khó tránh khỏi việc hắn sẽ làm tới, ở trước mặt nương nương mà bày đặt thân phận đại gia lên mặt với nương nương......"
“Đối phó với loại văn nhân khéo mồm khéo miệng như Trang Mặc này thì nương nương tuyệt đối đừng có nói đạo lý với hắn làm gì.
Tướng quân đã dặn rồi, nương nương chỉ cần lạnh nhạt với hắn, phớt lờ hắn, để hắn ôm đầy bụng kinh luân mà không có ai để giãi bày, buồn chán quá rồi tự nhiên hắn sẽ dạy Thẩm Chiêu học văn biết chữ để g-iết thời gian thôi."
“Hóa ra là vậy."
Có những lời này của Từ Liệt, Thẩm Ninh nhìn Trang Mặc đang cầm quạt xếp vừa thoát khỏi xiềng xích đã bắt đầu soi mói cái sân nhỏ mà nàng dày công gây dựng, trong lòng lập tức có kế hoạch ngay.
“Mạt tướng còn có việc trọng đại phải làm, xin phép không làm phiền nương nương nữa."
Từ Liệt nói xong liền đứng dậy chuẩn bị rời đi.
“Này này này....
Ngươi đi luôn vậy sao??
Gối ngọc Túc của ta đâu?
Không có nó sao ta ngủ được hả??"
Trang Mặc giơ quạt chỉ vào Từ Liệt, gào thét với hắn.
Từ Liệt chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, không thèm ngoảnh đầu lại, trong phút chốc đã dùng khinh công rời khỏi nơi này.
“Ngươi chính là phu t.ử mà Thẩm tướng quân tìm đến cho Chiêu Chiêu sao??"
Từ Dao có chút tò mò, cảm thấy người này không đáng tin cho lắm, nhưng vì là do Thẩm Nhạc tìm đến, cộng thêm việc nàng vừa mới nhận được đao phổ do Thẩm Nhạc tặng nên cũng không tiện nói gì nhiều.
“Vị cô nương này, cơm có thể ăn bừa nhưng lời không thể nói bừa, ta và Tam hoàng t.ử vẫn chưa chính thức hành lễ bái sư, đúng như câu nói lễ bất thành bất khả dĩ sư......"
Trang Mặc trong phút chốc lại định lải nhải một bài diễn văn dài dằng dặc.
“Hít....."
Cái miệng liến thoắng này.....
Từ Dao lảo đảo lùi lại một bước.
Chiêu Chiêu lại là người biết lễ nghĩa, chỉ thấy cậu bé chắp hai tay trước ng-ực, cúi chào Trang Mặc một cái rồi nói:
“Trang tiên sinh khỏe ạ, không biết lễ bái sư này thì Chiêu Chiêu nên chuẩn bị những gì ạ??"
Trang Mặc thấy cuối cùng cũng có người chịu nể mặt mình, lập tức liền bày đặt ra vẻ, chỉ thấy hắn đưa mắt đảo quanh một lượt trong sân này, ngặt nỗi không tìm thấy một chiếc ghế gỗ trắc vàng ra hồn nào, thế là nhíu mày, giơ tay bưng một chiếc ghế tre mà nhóm Thẩm Ninh vẫn thường dùng để ăn cơm để dùng tạm.
Trang Mặc vén áo ngồi xuống, hai chân rộng bằng vai, hai tay đặt trên đầu gối, bộ dạng rất ra dáng một văn nhân nhã sĩ, ngồi một cách đoan trang.
“Con hãy nghe ta nói cho kỹ đây, lễ bái sư này phải tuân theo quy trình, không thể qua loa đại khái được, trước tiên chọn......"
Bởi vì.... ghế tre hơi thấp, nên Trang Mặc mặc dù ngồi rất đoan chính, nhưng ngặt nỗi chiều cao lại thấp hơn Chiêu Chiêu đang đứng trong sân mất nửa phân, cho nên lúc nói chuyện với Thẩm Chiêu còn phải ngước cổ lên......
Thẩm Chiêu cúi đầu nhìn vị phu t.ử đang ngồi thấp hơn cả mình này:
“Chọn cái gì ạ??"
“Chọn....."
Cứ cảm thấy có chỗ nào đó sai sai.
Trang Mặc đứng dậy từ chiếc ghế tre, để thể hiện phong thái của văn nhân, hắn cố tình không nhìn mọi người mà quay lưng đi, xòe quạt ra, ngẩng đầu nhìn trăng, phong độ ngời ngời:
“Chọn một ngày lành tháng tốt, tắm gội ăn chay trước ba ngày, dùng nước suối....."
Nhân lúc Trang Mặc lải nhải, Thẩm Ninh bế Thẩm Chiêu về phòng ngủ phụ, nàng nhỏ giọng nói với Thẩm Chiêu:
“Chiêu Chiêu hôm nay ngủ sớm một chút nhé, nhớ đóng cửa cho thật c.h.ặ.t đấy."
“Mẫu hậu chẳng phải lúc trước nói là sau khi phu t.ử đến thì để ông ấy ở cùng một phòng với Chiêu Chiêu sao ạ??"
Thẩm Chiêu ngước cổ hỏi Thẩm Ninh.
“Hiện tại ông ấy không muốn làm phu t.ử của Chiêu Chiêu, đã không phải phu t.ử thì đương nhiên không cần ngủ cùng một phòng."
Thẩm Ninh xoa đầu Thẩm Chiêu:
“Chiêu Chiêu ngoan nào, kể từ hôm nay trở đi bất kể người này nói gì, chỉ cần ông ấy chưa nói sẽ làm phu t.ử của con thì cứ coi ông ấy như không khí vậy, đừng thèm để ý đến ông ấy."
“Vâng ạ."
Trời đất bao la, lời mẫu hậu là lớn nhất, mặc dù trong lòng đầy rẫy những dấu chấm hỏi về việc “thế nào là không khí", nhưng bốn chữ “đừng thèm để ý" thì Thẩm Chiêu vẫn hiểu được, chỉ thấy cậu bé gật đầu, ngoan ngoãn đóng cửa phòng lại.
“Đi thôi, hai chúng ta về phòng chính ngủ."
Sắp xếp cho Thẩm Chiêu xong, Thẩm Ninh kéo Từ Dao về phòng chính, sau khi vào phòng liền đóng sầm cửa lại.
Trong sân, dưới gốc cây đa.
Một vị đại gia nào đó dưới ánh trăng đang đung đưa chiếc quạt:
“Ngoài những quy trình bái sư ra, ta, Trang Mặc, một đại gia đường đường chính chính, không phải gối ngọc Túc thì không gối, không phải gấm Vân Cẩm thì không mặc, cái nơi tồi tàn này của cô bốn bức tường trống huơ trống hoác, ta, Trang Mặc, một đại gia đường đường chính chính cũng không phải là người không biết lý lẽ.
Gối ngọc hàn thông thường dùng tạm cũng......"
Ây, nói nhiều như vậy sao mấy người phía sau chẳng có ai lên tiếng vậy?
Chẳng lẽ đắm chìm trong tài hoa phong thái của mình nên quên cả nói chuyện rồi sao.
Chỉ thấy Trang Mặc vẻ mặt hớn hở quay đầu lại, đối diện với cái sân trống không không một bóng người phía sau, nửa ngày sau mới thốt ra chữ cuối cùng:
“Được."
Người đâu?
Người đi đâu hết rồi??
Trang Mặc giơ tay gõ cửa phòng phụ:
“Có ai không??"
Thẩm Chiêu rất ngoan, Thẩm Ninh không cho lên tiếng thì cậu bé thực sự không hé răng lấy nửa lời, trở mình tiếp tục giả ch-ết.
Không thèm để ý đến hắn sao??
Trang Mặc lại liến thoắng nói:
“Ngươi có biết không, quân t.ử đối đãi với người bằng lễ......"
Mà giờ đang là giữa mùa hè, thời tiết nóng bức, tội nghiệp Thẩm Chiêu thường ngày ngủ đến cái chăn cũng chẳng thèm đắp, vậy mà giờ đây vì ngoài cửa quá ồn ào nên đã vùi cả cái đầu nhỏ vào trong chăn.
“Ninh Ninh, cái tên này phiền quá đi mất."
Từ Dao ở phòng chính bên cạnh thở dài nhìn lên trần nhà:
“Thời tiết này vốn dĩ đã nóng đến mức khiến người ta bực bội rồi, hắn vừa vào viện đã liến thoắng không ngừng, Thẩm Nhạc rốt cuộc tìm cái tên kỳ quặc này ở đâu về làm phu t.ử cho Chiêu Chiêu vậy chứ."
“Từ tham tướng nói ông ấy tài cao học rộng lắm mà."
Ca ca nhà mình chắc là sẽ không hại mình đâu.
“Tài cao học rộng đến mức tràn trề ra ngoài sao??"
Từ Dao đảo mắt một cái rồi ghé sát tai Thẩm Ninh:
“Ninh Ninh, tỷ nói xem có khi nào Thẩm tướng quân vì thấy ông ấy ở phủ quá phiền phức nên mới phái ông ấy đến đây dạy học không."
“Dao Dao, muội hãy đặt cuốn “Cổ Nguyệt Đao Quyết" vừa mới nhận được lên lương tâm, rồi hãy nhắc lại lời vừa rồi một lần nữa."
“Ngủ thôi ngủ thôi...."
Từ Dao vừa nhận quà xong liền trở mình trùm đầu, lát sau:
“Trời nóng quá, muội muốn ăn kem quá."
“Không biết làm.....
Đến tủ lạnh còn chẳng có lấy đâu ra kem cho muội ăn chứ."
“Vậy.....
đá bào trái cây thì sao??"
“Đầu tiên tỷ phải có đá đã....."
Thẩm Ninh trở mình nhỏ giọng nói.
Trong viện.
Trang Mặc bị Thẩm Ninh lạnh nhạt suốt cả một đêm.
Ban đầu hắn còn có thể hăng hái ngồi trên giá xích đu, đung đưa chiếc quạt xếp, ngâm thơ ca suốt nửa đêm, nội dung chính trong thơ là phê phán sâu sắc hành vi cực kỳ không tôn trọng sư trưởng của Thẩm Ninh.
Đợi đến khi hắn gào thét đến tận nửa đêm, phát hiện ra quả thực không có ai để ý đến mình nữa.
Thế là hắn vòng ra hậu viện, đối mặt với lũ gà vịt mà Thẩm Ninh nuôi trong viện để lải nhải về việc mình tài cao mà không được trọng dụng, gặp người không tốt (ngộ nhân bất thục), Thục tính mậu chất (bản tính tốt đẹp), Chất ủy ảnh khúc (thân hình gầy gò bóng lẻ loi), Khúc cao quả hòa (nhạc quá cao siêu ít người hiểu).....
—— ròng rã hơn một canh giờ.
Sau đó cảm thấy khô mồm khát nước bụng đói cồn cào, thế là hái một quả dưa chuột Thẩm Ninh trồng trong vườn, vỏ cũng chẳng thèm gọt, múc một xô nước giếng rửa sạch rồi trực tiếp đưa lên miệng gặm lấy gặm để.
Cuối cùng thực sự buồn ngủ đến mức người mụ mị cả đi, đáng thương vô cùng chạy đến chiếc bàn gỗ mà nhóm Thẩm Ninh thường dùng để ăn cơm, cuộn tròn thành một cục trắng hếu, ngủ tạm một giấc cho đến sáng rõ.
Đúng lúc giữa mùa hè, trong viện này cũng chẳng có thói quen hun ngải cứu ban đêm, lại vì dưới gốc cây nhiều sâu bọ nên hắn đã bị đốt cho đầy một mặt những nốt đỏ.
Sáng sớm hôm sau.
A Khoan và Thường Tam vô cùng phấn khởi mang theo một cái hũ gốm bốc mùi hôi thối, leo tường mà đến.
“Nương nương....
Nương nương.....
Thành công rồi nương nương......"
Thường Tam gào thét.
Vì đêm qua có người gây rối nên cả viện lãnh cung đều tĩnh lặng vô cùng, Thẩm Ninh vốn thường xuyên dậy sớm giờ này cũng đang nằm dài trên giường.
Tiếng hét lớn của Thường Tam khiến Trang Mặc đang nằm trên bàn gỗ với khuôn mặt đầy nốt đốt bừng tỉnh khỏi cơn mê:
“Hét cái gì mà hét??
Sáng sớm tinh mơ ngươi hét cái gì hả, còn để cho người ta ngủ nữa không hả???"
“Hít.....
Cái hũ gốm ngươi ôm chứa phân tươi hả?
Sao mà thối thế!!!"
Chỉ thấy Trang Mặc bật dậy, dùng quạt che mặt, vẻ mặt ghê tởm nhanh ch.óng lùi lại hai bước, vì đêm qua ngủ không ngon giấc nên b-úi tóc hơi lỏng lẻo cộng thêm khuôn mặt đầy nốt đốt nên phong thái ngời ngời đã mất đi phân nửa.
A Khoan đứng bên cạnh đang định lên tiếng phản bác.
