Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 36
Cập nhật lúc: 03/05/2026 13:10
“Kẹt....”
Cửa phòng chính mở ra.
Thẩm Ninh vừa đẩy cửa đã ngửi thấy một mùi vị quen thuộc và nồng nặc, ánh mắt dừng lại trên chiếc hũ gốm trong tay Thường Tam:
“Thành công rồi sao??"
Thường Tam và A Khoan thấy Thẩm Ninh mở cửa, lập tức ném Trang Mặc ra sau đầu, hai người vô cùng phấn khởi tiến đến trước mặt Thẩm Ninh:
“Mùi vị nghe qua là đúng rồi ạ, nên chúng thần đặc biệt mang một hũ tới đây để nương nương nếm thử ạ."
Đã vậy....
Thế thì bữa sáng hôm nay hãy bắt đầu bằng món b-ún ốc đi.
Thẩm Ninh xắn tay áo lên, mời hai người vào hậu viện:
“Đi thôi, vào hậu viện giúp ta một tay."
“Được ạ....."
Nghe nói được quan sát gần quy trình làm b-ún ốc của Thẩm Ninh nên Thường Tam tất nhiên là cực kỳ hăng hái, không nói lời nào bưng chiếc hũ gốm đi theo sau lưng Thẩm Ninh vào luôn.
Về phần A Khoan, đối với hắn món Thẩm Ninh làm đâu chỉ là b-ún ốc, đây rõ ràng là tiền bạc, tiền bạc đấy ạ.
Hai người một người cầu học, một người cầu tài, suốt cả quá trình đều không thèm nói với Trang Mặc lấy nửa lời sáo rỗng.
Trang Mặc, kẻ vốn ôm đầy bụng kinh luân nhưng không có ai để đối chất sau khi bị đ.á.n.h thức vào sáng sớm, đứng đờ người dưới gốc cây đa một hồi lâu mới thong thả thốt ra một câu:
“Sáng sớm gặp mặt cũng chẳng thèm chào hỏi lấy một câu, cũng chẳng thèm hỏi xem bữa sáng ta muốn ăn cái gì, thật là mất lịch sự!"
“Nương nương, người kia là ai vậy ạ??"
Thường Tam bưng hũ măng chua đi theo Thẩm Ninh vào hậu viện rồi mới nhỏ giọng tám chuyện với Thẩm Ninh.
“Là thầy dạy học mà ca ca ta tìm cho Chiêu Chiêu đấy."
Thẩm Ninh nói:
“Quy củ thì nhiều mà tính tình thì khó chiều, nói cái gì mà chưa hành lễ bái sư thì nhất quyết không chịu dạy Chiêu Chiêu đọc sách."
“Chỉ là bái sư thôi mà, dâng trà là được rồi chứ ạ?"
A Khoan không cho là đúng, năm đó lúc hắn bái Hải Phúc Sinh làm thầy cũng là như vậy mà.
“Trà dâng phải dùng trà Long Hồ trước mùa mưa, chén trà dâng phải dùng gốm Thiên Thanh rạn băng gặp nước hóa đá....."
A Khoan đang làm việc ở Nội vụ phủ nghe thấy lời này lập tức im bặt.
“Hít....."
Với tư cách là thuộc hạ thân cận bên cạnh Hoàng đế nên Thường Tam đứng bên cạnh cũng hiểu biết đôi chút về những vật phẩm đắt đỏ này.
Chưa bàn đến việc trà Long Hồ trước mùa mưa trị giá trăm lượng vàng một lạng, chỉ riêng cái chén trà dâng này vì quá đắt nên hắn cũng mới chỉ thấy Bệ hạ dùng qua một lần, đó là lần sứ thần nước Trần đến thăm nên Ngài mới cố tình mang ra để khoe mẽ thôi......
“Lại còn phải chọn ngày lành tháng tốt....
Tắm gội bằng nước suối, đốt hương Long Diên...."
Ở hậu viện ba người vừa làm b-ún ốc vừa trò chuyện đảo mắt.
“Nếu người này khó chiều như vậy thì tại sao không dứt khoát đổi người khác ạ??"
A Khoan không hiểu.
“Ý của ca ca ta là cứ kệ ông ta, không thèm nói chuyện với ông ta, buồn chán quá tự nhiên ông ta sẽ dạy Chiêu Chiêu học văn biết chữ để g-iết thời gian thôi."
Thẩm Ninh nói xong lời này liền dặn dò hai người:
“Hai người nhớ kỹ nhé, lát nữa tuyệt đối đừng có thèm để ý đến ông ta, đừng cho ông ta cơ hội được lên tiếng."
“Vâng ạ."
Đã là lời dặn của Hoàng hậu nương nương nên hai người tất nhiên là ghi nhớ trong lòng.
Trong lúc ba người trò chuyện phiếm, Thường Tam không khỏi nhớ lại một người mà sư phụ từng nhắc tới với mình.
Vị văn nhân đại gia lừng lẫy nhất Đoan triều, Trang Mặc tiên sinh.
Nghe đồn ông ta cũng là một kẻ nhiều quy củ đến ch-ết người như vậy.
Nhưng mà Trang Mặc đó hai tuổi đã đọc thuộc Bách Gia Tính, ba tuổi đã biết mặt chữ trong Thiên Tự Văn, mười tuổi đã đọc sạch sành sanh mọi cuốn sách trên tháp Linh Lung của thư viện Ngũ Nam, mười lăm tuổi đọc hết sách trên thiên hạ, mười sáu tuổi đỗ Trạng nguyên ngay trong một lần thi, mới nhậm chức được ba ngày đã vì cái miệng quá liến thoắng mà bị Tiên đế bãi quan ban vàng cho về quê.
Sau này nghe nói đã đến dưới trướng Thẩm tướng quân làm quân sư.
Lúc theo tướng quân nam chinh nước Trần, bắc phạt nước Thương đã viết cuốn sách “Nam Bắc Kỷ Văn".
Cuốn sách này được chia làm hai phần thượng hạ, ghi chép lại địa lý, nhân văn, phong thổ của vùng biên giới Nam Bắc cũng như các yếu điểm hành quân và một số kinh nghiệm tác chiến.
Cuốn sách này ngay khi ra đời đã lập tức nhận được sự săn đón nồng nhiệt của các sĩ t.ử trên toàn thiên hạ, nghe nói các kỳ thi khoa cử của Đoan triều sau đó hầu như đều được chọn đề từ trong cuốn sách đó.
Người ở ngoài sân kia... có khi nào là đại gia Trang Mặc không nhỉ??
Nghe tính cách thì thấy khá giống, lại đều là người của tướng quân.
Nhưng mà chắc là không phải đâu.
Nghe đồn vị Trang Mặc tiên sinh đó là một người văn hóa cực kỳ cầu kỳ, thịt không vuông vức không ăn, không phải gối ngọc Túc không nằm, người ngoài kia lúc nãy vừa mới ngủ trên ván gỗ ở sân trước, khuôn mặt đầy nốt muỗi đốt, b-úi tóc thì lỏng lẻo rối bù, nhìn thế nào..... cũng không giống Trang Mặc cho lắm.
Ở sân trước, Từ Dao dậy muộn hơn Thẩm Ninh một bước, chân tay quấn túi cát sắt, cầm thanh trường đao Năm Mươi Lượng tìm một khoảng đất trống ở sân trước.
“Ây....
Cô nương chính là tiểu Dao cô nương phải không."
Có người đến rồi có người đến rồi, Trang Mặc vốn cô đơn suốt một đêm dài vừa thấy Từ Dao liền lập tức liến thoắng nói:
“Đêm qua cô nương và Thẩm Hoàng hậu vẫn chưa đợi ta nói hết lời đã không nói không rằng nhốt ta ở trong viện, hành động này thật là vô cùng bất......"
Lời còn chưa dứt, Từ Dao vốn có chút bực bội vì đêm qua bị lải nhải suốt đêm nên vừa thức dậy đã rút đao ra khỏi bao, hai tay nắm c.h.ặ.t cán đao, đ.â.m thẳng về phía chính diện của Trang Mặc.
Mũi đao chỉ cách mũi Trang Mặc có một ngón tay, luồng gió từ thanh đao hất ngược mái tóc dài rối bù của Trang Mặc ra sau, Trang Mặc trợn tròn mắt thốt ra chữ cuối cùng:
“Lễ."
Dẫu sao cũng là vị phu t.ử mà Thẩm Nhạc tìm cho Chiêu Chiêu nên dẫu phiền phức một chút nhưng Từ Dao cũng không thực sự muốn g-iết ông ta, chỉ thấy nàng thu tay lại, cả người xoay một vòng, thanh trường đao mượn thế xoay người c.h.é.m về phía sau.
Hít......
Sát khí....
Cái này tuyệt đối là sát khí nồng nặc......
Cả người Trang Mặc sợ hãi đứng ngây ra tại chỗ, kẻ vốn dĩ cực kỳ thích liến thoắng giờ đây mặt mày xám xịt chẳng dám hé răng lấy nửa lời.
Nửa canh giờ sau.
Hậu viện tỏa ra một mùi hương nồng nặc nồng nặc nồng nặc.
Thẩm Ninh cùng Thường Tam và A Khoan bưng những bát b-ún ốc đặt lên bàn gỗ, rồi gọi Từ Dao đang luyện đao suốt nửa canh giờ trong sân:
“Dao Dao, ăn cơm thôi."
Chào hỏi Từ Dao xong, Thẩm Ninh quay đầu nhìn về phía gian phòng phụ của Thẩm Chiêu:
“Chiêu Chiêu, dậy ăn b-ún ốc thôi con."
Thẩm Chiêu người bị Trang Mặc đầu độc sâu sắc nhất đêm qua vừa nghe Thẩm Ninh làm món b-ún ốc liền lập tức bật dậy khỏi giường, đẩy cửa phòng phụ ra.
Một lát sau.
Một nhóm người ngồi ghế tre xếp thành hàng bên bàn gỗ.
Vì đã nhận được lời dặn của Thẩm Ninh từ trước nên chẳng có lấy một ai chủ động bắt chuyện với Trang Mặc, trên bàn cũng chẳng chuẩn bị thêm phần của Trang Mặc.
Xì xụp......
Trong lúc mọi người đang húp b-ún sùn sụt thì bộ dạng lẻ loi đơn bóng của Trang Mặc trông giống hệt như một con cá muối phơi trên giá xích đu vậy.
Vừa chua, vừa kém cỏi lại còn thừa thãi.
Xì xụp.....
“Đúng là mùi vị này rồi!!"
Thường Tam nhanh ch.óng lùa vài miếng b-ún ốc rồi lau mồ hôi trên trán cảm thán với Thẩm Ninh:
“Cái thứ này quả nhiên phải ăn lúc nóng mới ngon!!"
“Thời tiết hiện tại thực sự là nóng quá rồi.
Thứ này mặc dù ngon nhưng lại không để lâu được.
Làm ít thì sợ không đủ bán, làm nhiều thì lại sợ bán không trôi.
Nương nương chắc chắn muốn đưa món này vào trong cung tiêu thụ sao ạ??"
Khác với tư tưởng lạc quan “chỉ cần ngon là được" của Thường Tam thì A Khoan lúc nào cũng nghĩ đến chuyện làm sao để chắc chắn có lãi mà không lỗ.
“Cái này đơn giản thôi."
Thẩm Ninh nói:
“Ăn thử cộng với đặt trước (pre-order) là xong mà."
“Ăn thử??
Đặt trước??"
Hoàng hậu nương nương thỉnh thoảng lại thốt ra một vài từ mà họ nghe không hiểu nên Thường Tam và A Khoan cũng đã sớm quen rồi.
Tuy nhiên, vị “cá muối" tiên sinh ngồi dưới gốc cây trên giá xích đu lại tỏ ra vô cùng tò mò với hai từ “ăn thử" và “đặt trước" này.
Ông ta liền vểnh tai lên nghe lén.
“Đầu tiên ngươi hãy đặt một mẻ b-ún ốc đã làm sẵn ở Nội vụ phủ, phần ăn chỉ cần một miếng là đủ, hễ ai tìm ngươi mua mì ăn liền thì tặng thêm một miếng b-ún ốc ăn thử trước."
Thẩm Ninh hướng dẫn lý thuyết bán hàng cơ bản của streamer kiếp trước cho A Khoan.
“Cái này thần hiểu.....
Vậy thế nào là đặt trước ạ??"
A Khoan hỏi Thẩm Ninh.
“Cái gọi là đặt trước cũng tương tự như lúc đầu ngươi bán đậu phộng vị lạ vì số lượng không đủ bán nên đã thu tiền bạc trước rồi nhận một đống đơn đặt hàng vậy."
Thẩm Ninh vừa húp b-ún vừa truyền đạt kiến thức.
“Đầu tiên, ngươi có thể đặt làm riêng một xấp “Phiếu b-ún ốc" chuyên dụng, làm dấu chống giả trên đó để tránh có kẻ trà trộn."
“Thứ hai, bán “Phiếu b-ún ốc" trước một ngày, sau đó hôm sau bảo họ mang “Phiếu b-ún ốc" đến xưởng sản xuất thực phẩm để “nhận b-ún bằng phiếu"."
“Hóa ra là vậy."
A Khoan nghe thấy lời này đôi mắt lập tức sáng rực lên:
“Có phải thần còn có thể đ.á.n.h dấu thời gian nhận b-ún cố định trên mỗi tờ “Phiếu b-ún" không ạ??
Ví dụ như “Phiếu giờ Thìn", “Phiếu giờ Hợi", như vậy phía xưởng gia công sẽ biết được vào giờ nào cần làm bao nhiêu phần b-ún ốc trước một ngày rồi ạ."
Như vậy sẽ giải quyết triệt để được vấn đề thực phẩm bị biến chất.
“Ta rất thích trò chuyện với những người giỏi suy luận như ngươi đấy."
Thẩm Ninh nhìn A Khoan với ánh mắt tán thưởng tài kinh doanh linh hoạt của hắn.
“Hì hì."
A Khoan được Thẩm Ninh khen ngợi nên có chút ngượng ngùng:
“Cách này mặc dù hay nhưng vẫn tồn tại một số nhược điểm nhỏ.
Lãnh cung hẻo lánh, b-ún ốc mặc dù ngon nhưng cũng không phải ai cũng rảnh rỗi lặn lội đường xa giữa trời nắng nóng để đến lãnh cung húp b-ún đâu ạ.
Thần đoán chừng món b-ún ốc này e là không kiếm được nhiều tiền bạc bằng mì ăn liền đâu ạ."
Từ Dao đang húp b-ún bên cạnh tiện miệng nói:
“Học tập “Eleme", “Meituan" giao hàng tận nơi là được mà??"
“"Eleme", “Meituan" giao hàng tận nơi??
Cái này lại có ý gì ạ??"
Thường Tam và A Khoan đồng loạt nhìn Thẩm Ninh:
“Xin được nghe chi tiết ạ!"
Á cái này.... cái này.....
“Cái này....
Chuyện này nói ra thì dài dòng lắm......."
“Xin nương nương hãy nói ngắn gọn súc tích ạ!"
Liên quan đến chuyện kiếm tiền nên A Khoan tỏ ra vô cùng tích cực và ham học hỏi.
Thẩm Ninh suy nghĩ kỹ một chút rồi nói:
“Nói một cách đơn giản thì đầu tiên phải mượn Bùi Hành Xuyên một nhóm thị vệ có khinh công cực tốt.
Sau đó ở khâu đặt trước cần ghi chép lại địa chỉ cung điện và thời gian muốn ăn b-ún ốc của khách hàng đã mua phiếu, cuối cùng vào ngày thứ hai hãy giao b-ún ốc đến địa điểm chỉ định đúng giờ là được."
“Có hiểu được không???"
Sợ mình nói quá phức tạp nên Thẩm Ninh ân cần hỏi.
Vị cá muối trên giá xích đu nhíu c.h.ặ.t mày, Thường Tam thì nghệt mặt ra lắc đầu.
“Hiểu rồi ạ."
A Khoan gật đầu ra vẻ hiểu biết.
Được rồi, dù sao A Khoan hiểu được là tốt rồi.
