Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 42
Cập nhật lúc: 03/05/2026 13:11
Sau khi tên sai vặt đó đã lễ nghi chu toàn, đại phu nhân mới khoan t.h.a.i nói:
“Nói đi, có chuyện gì mà khiến ngươi phải hoảng hốt như vậy?”
“Bẩm phu nhân, đại công t.ử hôm nay không đi làm việc, nói là muốn nghỉ việc ở nhà học võ công, lão gia tức quá đã đưa công t.ử vào từ đường để gia pháp hầu hạ rồi ạ.”
Tên sai vặt nói.
Ồ hô~ Đúng thật là anh trai nàng rồi!
Bùi Miễn Miễn cảm thấy mùa xuân của mình đã tới rồi.
Có anh trai nàng ở đây thì mẹ nàng căn bản chẳng còn tâm trí đâu mà quản xem nàng thêu phượng hoàng hay là thêu gà nữa.
Quả nhiên......
Giây tiếp theo.
“Cái gì?
Trời đất ơi!
Chuyện quan trọng như vậy sao ngươi bây giờ mới nói??”
Đại phu nhân nghe thấy Bùi Hành Xuyên sắp bị gia pháp hầu hạ thì đứng phắt dậy khỏi ghế.
Nàng được đám người vây quanh vội vàng định đi ra khỏi phòng, lúc đi ngang qua bên cạnh tên sai vặt đó liền giơ ngón tay ra tức giận chỉ vào trán hắn mà chọc chọc:
“Ngươi ngươi ngươi....
đại công t.ử xảy ra chuyện như vậy mà ngươi thông báo cũng không thông báo cho tích cực một chút, là da ngứa muốn ăn gậy rồi sao?”
Tên sai vặt nghe thấy lại sắp ăn gậy liền cúi đầu nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Chẳng phải phu nhân bảo phải lễ nghi chu toàn sao.....”
Dù sao vào lúc này đại phu nhân cũng không có thời gian để phạt tên sai vặt này, chọc trán hắn xong liền vội vàng hấp tấp vội vàng chạy về phía từ đường.
Mới đi được vài bước, thấy một đám di nương đều đi theo sau lưng mình liền giậm chân xuống đất:
“Ái chà, các ngươi cứ ngốc nghếch đi theo ta làm gì chứ??
Còn không mau quay về phòng, gọi hết đám anh chị em cùng cha khác mẹ của Xuyên nhi tới đây, tất cả đi tới từ đường quỳ xuống cầu xin cho Xuyên nhi mau.”
“Còn con nữa....”
Đại phu nhân chỉ vào Bùi Miễn Miễn.
Bùi Miễn Miễn vội vàng đứng dậy:
“Mẹ, Miễn Miễn có phải đi cầu xin cho anh trai không ạ?”
Thế thì tốt quá rồi, có náo nhiệt để xem mà.
“Con ngồi xuống, tiếp tục thêu con phượng hoàng của con đi!”
Đại phu nhân dặn dò Bùi Miễn Miễn xong cũng chẳng còn màng tới nhã nhặn hay không nhã nhặn nữa, túm lấy vạt váy, bước những bước nhỏ dồn dập, vừa dè dặt vừa vội vã chạy về phía từ đường.
“Dạ, mẹ.”
Bùi Miễn Miễn đáp lại một cách ngoan ngoãn.
Tuy nhiên đại phu nhân vừa mới đi khỏi chân trước, chân sau nàng đã nhét ngay kim chỉ trong tay vào tay cô nha hoàn cận thân.
“Tiểu thư....”
“Ngồi đây thêu thay ta một lát, yên tâm đi, ta nhất định sẽ về trước khi mẹ phát hiện ra.”
Với tôn chỉ có náo nhiệt mà không xem là kẻ đại ngốc, Bùi Miễn Miễn phút chốc liền tìm một con đường nhỏ, vô cùng tích cực chạy về phía từ đường.
Đến lúc đại phu nhân rầm rộ dẫn theo một đám di nương và con cháu dòng thứ, ùn ùn kéo tới từ đường Bùi gia chuẩn bị quỳ xuống cầu xin.
Thì Bùi Hành Xuyên đang ngồi bình an vô sự trên mái nhà từ đường, bên cạnh đặt một đống bài vị tổ tiên.
“Cái đồ nghịch t.ử này, còn không mau cút xuống đây cho ta!!”
Bùi Bốc Khải trong tay cầm thanh gỗ rộng bằng hai ngón tay, chỉ vào mái nhà mà mắng c.h.ử.i om sòm.
“Có giỏi thì cha lên đây đi.”
Một câu nói, giá trị khiêu khích trực tiếp được đẩy lên tới đỉnh điểm.
Cậy vào việc cha mình không trèo lên được mái nhà, Bùi Hành Xuyên một tay cầm lấy một trong những tấm bài vị, nghênh đón làn gió nhẹ khẽ hất lọn tóc trước trán, lập tức diễn sâu ngay:
“Cụ nội ơi~ Lão gia t.ử hiện tại thực sự là càng ngày càng không giảng lý lẽ chút nào rồi.”
Nói xong lại cầm lấy một tấm khác:
“Ông nội ơi, ông phải phân xử cho cháu trai với chứ, cháu chẳng qua chỉ là muốn học võ công cho giỏi thôi, con trai của ông lại chẳng phân biệt trắng đen đã muốn dùng gia pháp đ.á.n.h cháu rồi!”
Lúc này Bùi Bốc Khải giống như kiến bò trên chảo nóng vậy, vừa mắng c.h.ử.i vừa đi đi lại lại trong viện, sau đó vung thanh gỗ chỉ vào đám sai vặt bên cạnh mà hét lớn:
“Tất cả cứ đứng ngây ra đó làm gì chứ??
Còn không mau đi tìm thang!!
Đưa cái tên nghịch t.ử này xuống cho ta!”
“Dạ dạ dạ dạ.....”
Đám sai vặt bên cạnh nghe thấy lệnh của lão gia t.ử liền vội vàng chạy ra ngoài viện.
Không lâu sau bọn họ đã huấn luyện bài bản khiêng tới từng chiếc thang tre, vô cùng có kinh nghiệm vây quanh Bùi Hành Xuyên trên mái nhà từ đường.
“Nghịch t.ử, đợi ngươi xuống khỏi mái nhà, xem hôm nay ta có quất nát da ngươi không!!!”
Thấy chiến thắng đã ở ngay trước mắt, Bùi Bốc Khải vung thanh gỗ trong tay, chỉ huy đám sai vặt trèo lên mái nhà, chỉ huy ra được một loại khí thế đại tướng đang điều binh khiển tướng vây hãm thành môn ở sa trường.
“Con thực sự không hiểu nổi nha, tiểu gia con chẳng qua chỉ là muốn học tốt võ công thôi, cha có cần phải rầm rộ như vậy không?”
Bị đám sai vặt vây quanh trên mái nhà, Bùi Hành Xuyên không hề sợ hãi đứng dậy khỏi mái nhà, ôm lấy đống bài vị tổ tiên:
“Nếu hai cha con ta ý kiến trái chiều nhau thì hôm nay chi bằng cứ đứng trước mặt mọi người Bùi gia này để các vị liệt tổ liệt tông phân xử cho một phen đi.”
“Ngươi lại định làm cái gì nữa??”
Thấy chiến thắng đã ở ngay trước mắt, Bùi Bốc Khải nghe thấy lời này của Bùi Hành Xuyên thì trong lòng đột nhiên nảy sinh một dự cảm không lành.
“Liệt tổ liệt tông tại thượng, con cháu bất hiếu Bùi Hành Xuyên, kể từ hôm nay muốn nghiêm túc tập võ, mong tổ tông ứng thuận.”
Lời này của Bùi Hành Xuyên vừa thốt ra, không chỉ Bùi Bốc Khải, trên dưới Bùi gia, ngay cả Bùi Miễn Miễn lén chạy tới xem náo nhiệt cũng thấy khó hiểu, tổ tông đều đã thành bài vị rồi thì ứng thuận kiểu gì đây?
Giây tiếp theo.
“Nếu tên của các vị hướng lên trên thì hãy để lão gia t.ử tìm cho con một vị sư phụ võ công giỏi nhất kinh thành, còn nếu tên các vị hướng xuống dưới thì con sẽ tự mình ra ngoài tìm sư phụ!”
Thấy tay của đám gia bộc đã bám được vào mép ngói.
Lời vừa dứt, cái tên đại thông minh Bùi Hành Xuyên này liền ôm lấy bài vị tổ tiên rồi ào ào ném xuống sân viện.
Trời ơi đất hỡi, đó là bài vị tổ tiên Bùi gia cơ mà, vậy mà lại bị cái tên nhị thế t.ử này coi như quân xúc xắc ở sòng bạc.
Đám sai vặt vốn đã trèo lên mái nhà định bắt sống Bùi Hành Xuyên.
Vội vàng giơ tay ra để đón lấy bài vị.
Trong nhất thời.
Trong cái viện từ đường này.
Bài vị cùng thang tre cùng bay.
Cằm cùng con mắt cùng rơi.
Gia chủ Bùi gia Bùi Bốc Khải tức đến mức tại chỗ ngửa người ra sau, trợn trắng mắt rồi ngất xỉu luôn.
Đại phu nhân vốn dĩ đang bước những bước nhỏ thanh nhã chạy tới, lúc này cũng chẳng còn màng tới dè dặt hay thanh nhã nữa, phút chốc liền hiện thân ở phía sau Bùi Bốc Khải, đón lấy lão gia nhà mình vào lòng.
Chỉ thấy nàng giơ tay lên bấm vào nhân trung của Bùi Bốc Khải, một mặt bấm một mặt gào thét với đám di nương phía sau:
“Trời đất ơi, các ngươi còn quỳ đó làm gì chứ??
Còn không mau sai người đi bếp bưng một bát canh sâm tới cho lão gia hồi khí mau??”
Các di nương:
“A phu nhân nói đúng đúng đúng, a phu nhân nói phải phải phải.....”
“Mẹ, mẹ tới rồi ạ??”
Bùi tiểu gia thấy chỗ dựa tới rồi liền vượt qua lớp lớp sai vặt, thi triển khinh công nhảy xuống khỏi mái nhà, hạ đất một cách nhẹ nhàng.
Sau đó lập tức ở trước mặt đại phu nhân, phút chốc liền thực hiện hành động của kẻ ác cáo trạng trước:
“Lão gia t.ử không giảng lý lẽ chút nào cả, con chẳng qua chỉ là muốn ông ấy ra mặt, lấy danh nghĩa Bùi gia để giúp con tìm một vị sư phụ tốt một chút trong kinh thành để nghiêm túc học tốt võ công thôi, vậy mà ông ấy chẳng phân biệt trắng đen đã muốn dùng gia pháp với con rồi!
Cái thiên hạ này làm gì có người làm cha như ông ấy chứ?”
“Sau đó ngươi liền tung bài vị tổ tiên lên sao??”
Đại phu nhân giơ tay lên nhắm ngay vào tai Bùi Hành Xuyên mà véo một cái, sau đó dùng sức vặn.
Suỵt.....
Bùi Miễn Miễn trốn sau đám đông nhìn thấy cảnh này thì đưa tay sờ sờ vào tai mình, đối với cảnh ngộ này của anh trai nàng cảm thấy vô cùng đồng cảm.
“A.... mẹ mẹ mẹ..... buông tay, buông tay, đau đau đau......”
Tiêu rồi, chơi lớn quá rồi, lần này mẹ cũng bị chọc giận thật rồi.
“Ngươi còn biết đau sao, lúc ngươi chọc tức cha ngươi sao ngươi không biết đau hả??
Hử??”
Thanh nhã như đại phu nhân, trong việc giáo d.ụ.c nghịch t.ử này hiện tại đã đổi sang một bộ mặt dữ tợn.
“Con là con trai ruột của mẹ mà, con trai đích truyền!
Đích tôn độc nhất!
Mầm non duy nhất đấy!
Đánh ch-ết là không có người thay thế đâu.”
Bùi Hành Xuyên gào toáng lên.
“Ngươi còn biết ngươi là đích tôn độc nhất sao!
Ngươi mà không phải do ta sinh ra thì đã bị cha ngươi đ.á.n.h ch-ết tám trăm lần rồi!
Hai anh em các ngươi chẳng có ai ra hồn cả!
Ngày mai ta sẽ tìm đám di nương của ngươi để nhận nuôi bảy tám đứa con nuôi về!
Ta xem ngươi còn làm mầm non duy nhất kiểu gì nữa!”
Đại phu nhân đã bị tức đến mức nói những lời hồ đồ rồi.
Không phải chứ....
Mẹ mắng anh ấy thì cứ mắng anh ấy đi, lôi con vào làm gì chứ??
Con chẳng qua chỉ là thêu phượng hoàng thành con gà thôi mà, người hất bài vị tổ tiên đâu phải là con đâu.....
Bùi Miễn Miễn trốn sau bức tường xem náo nhiệt liền bĩu môi hừ hừ.
Đám di nương đang ùn ùn quỳ một bên nghe thấy đại phu nhân muốn nhận con nuôi từ các phòng thứ liền sáng rực mắt lên, chẳng phải tiền đồ tới rồi sao?
Thế là từng người từng người một vội vàng đứng dậy đỡ lấy con trai mình, háo hức tự tiến cử:
“Đại phu nhân, đứa nhỏ này của phòng em hiếu thảo có thừa ạ.”
“Đại phu nhân, đứa nhỏ này của phòng em tướng mạo đoan chính ạ.”
“Đại phu nhân, đứa nhỏ này của phòng em hiểu lễ nghĩa biết chữ nghĩa ạ.”
“Đại phu nhân, đứa nhỏ này của phòng em......”
Có lẽ thực sự là hết từ rồi, vị di nương này nghẹn hồi lâu mới thốt ra một câu:
“Không dám tung bài vị tổ tiên ạ.”
“Cút!”
Đại phu nhân vặn tai Bùi Hành Xuyên, một tay chống nạnh, trâm cài bị nghiêng tóc tai rối bời, đã là thần sắc điên cuồng rồi.
Đám di nương thấy đại phu nhân vốn dĩ coi trọng sự thanh nhã nhất mà giờ đã bước vào trạng thái bùng nổ thì mới phản ứng lại được, câu nói “nhận nuôi con phòng thứ” vừa rồi chẳng qua chỉ là lời nói lẫy để dọa dẫm đứa con trai bảo bối của chính bà ấy thôi.
Thế là từng người từng người một dẫn theo con trai mình giải tán như chim muông.
Mặc dù Bùi Miễn Miễn vẫn muốn ở lại tiếp tục xem náo nhiệt nhưng vì không còn sự che chắn của đám di nương nên cũng không dám làm càn, do đó chỉ có thể trà trộn vào đám đông lén lút chuồn mất.....
Bùi Hành Xuyên bị vặn tai không chạy thoát nổi thấy xung quanh đã tản ra gần hết liền nhỏ giọng cầu xin đại phu nhân:
“Mẹ, tai mà vặn đứt mất thì sau này con không cưới được vợ đâu ạ.....”
Đại phu nhân nghe thấy sáu chữ lớn “không cưới được vợ” này thì mới coi như khôi phục lại được một chút xíu lý trí.
