Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 43
Cập nhật lúc: 03/05/2026 13:11
“Sớm muộn gì cũng có ngày ngươi chọc tức ch-ết cha ngươi và ta thì ngươi mới chịu cam tâm phải không??”
Đại phu nhân buông tai Bùi Hành Xuyên ra, sa sầm mặt mày mắng c.h.ử.i Bùi Hành Xuyên.
“Mẹ, con không có....”
Trời đất chứng giám, Bùi Hành Xuyên lần này là thực lòng muốn học võ cho giỏi, mặc dù cái động cơ này thuần túy chỉ là để tìm lại chút tự tin xưa kia trước mặt Tiểu Dao cô nương thôi.
“Được rồi, ngươi bằng lòng học võ, chỉ cần cái sơ tâm này không đặt vào việc đ.á.n.h nhau gây sự thì cũng không phải chuyện gì xấu.
Chuyện này cứ giao cho ta đi, quay đầu lại ta sẽ dẫn theo đám di nương của ngươi thay phiên nhau thổi gió bên gối cha ngươi để ông ấy đồng ý chuyện này, lấy danh nghĩa Bùi gia để tìm cho ngươi một vị sư phụ tốt nhất trong kinh thành.”
Đại phu nhân đặt tấm bài vị cuối cùng về chỗ cũ, nói với Bùi Hành Xuyên đang quỳ trên tấm đệm bồ đoàn.
“Con đã biết là mẹ tốt nhất mà.”
Bùi Hành Xuyên trên mặt đầy nụ cười, hắn thậm chí đã liên tưởng tới cảnh mình học võ giỏi xong rồi tìm lại được khí thế trước mặt Tiểu Dao, Tiểu Dao vây quanh hắn gọi sư phụ rồi.
“Đồng ý giúp ngươi tìm sư phụ thì được nhưng hằng ngày ngươi không được lơ là công việc.
Hôm nay ngươi cứ quỳ ở trong từ đường này tới tận đêm khuya để làm bộ làm tịch đi, ta sẽ phái người vào cung bẩm báo nói ngươi bị cảm phong hàn nên xin nghỉ một ngày.
Ngày mai vẫn phải tiếp tục vào cung làm việc, nếu lại giống như hôm nay nói không đi là không đi thì chuyện học võ này đừng nói là cha ngươi, ngay cả chỗ ta cũng không có gì để bàn bạc cả!”
“Mẹ.... cái chức Cận vệ đại thống lĩnh này một tháng kiếm được còn không bằng tiền tiêu vặt của con, tại sao cứ phải ngày nào cũng đúng giờ đi làm việc chứ??”
Bùi Hành Xuyên vốn đang quỳ bỗng nhiên đã chuyển sang ngồi xếp bằng trên tấm đệm bồ đoàn.
Ngươi thì hiểu cái gì chứ, làm Cận vệ thống lĩnh chuyện này tuy rằng kiếm được không nhiều nhưng nó tiết kiệm được nhiều mà!
Đại phu nhân sa sầm mặt mày:
“Quỳ cho t.ử tế vào!”
“Dạ rõ ạ.....”
Một lát sau cửa từ đường được khóa lại, Bùi tiểu gia phút chốc liền gom hai ba tấm đệm bồ đoàn lại một chỗ, sau đó nằm lên trên đó, một tay kê sau đầu, gác chéo chân nhìn lên trần nhà của từ đường tổ tiên.
Mòn mỏi đợi cha mẹ hắn mang sư phụ tới cho hắn.
Cũng không biết lần này Bùi gia có thể tìm cho hắn một vị sư phụ lợi hại như thế nào nữa.....
Dù sao nói gì thì nói hắn lần này nhất định phải học võ cho giỏi, đợi đến khi đao pháp đại thành thì sẽ để Tiểu Dao bái lại vào môn hạ của hắn mới được.
Phía bên kia.
Trên chiếc giường gỗ trắc chạm hoa, uống xong một bát canh sâm, Bùi Bốc Khải đã hồi khí lại và lờ mờ tỉnh dậy:
“Cái nghịch t.ử đó đâu rồi??”
“Đang quỳ ở từ đường đấy ạ.”
Đại phu nhân túc trực bên giường thấy Bùi Bốc Khải đã tỉnh liền vội vàng đỡ ông ấy ngồi dựa vào gối.
“Gia pháp, gia pháp của ta đâu rồi??”
Bùi Bốc Khải vừa mới ngồi dậy đã vội vàng đi tìm thanh gỗ.
“Được rồi, trước mặt ta mà ông còn làm bộ làm tịch cái gì chứ?
Chỉ với bộ xương già này của ông thì chạy có nhanh bằng nó được không?”
Phải nói rằng Bùi Hành Xuyên mười tám ban võ nghệ chỉ có khinh công là có thể đem ra khoe cũng không phải là không có nguyên do:
“Bây giờ nó đã khó khăn lắm mới yên ổn được một chút, đang bị nhốt ở từ đường để tự kiểm điểm rồi, ông còn đi chọc nó làm gì chứ??”
“Tôi chọc nó, bà có biết nó.....”
“Hôm nay tôi đã sai người vào cung xin nghỉ cho Xuyên nhi rồi, hơn nữa Xuyên nhi đã đồng ý sửa đổi, ngày mai sẽ tiếp tục vào cung làm việc.”
Đại phu nhân vừa thốt ra lời này, giây trước Bùi Bốc Khải còn đang thoi thóp nằm dựa thì giây sau phút chốc đã ngồi bật dậy:
“Thật sao??”
“Vợ chồng là một thể, tôi lừa ông làm gì chứ?”
“Thế thì tốt quá, tốt quá rồi....”
Lại có thể tiết kiệm tiền rồi.
“Lúc trước Xuyên nhi nói với tôi rằng sở dĩ muốn học võ không phải như ông nghĩ là để đ.á.n.h nhau gây sự với đám ăn chơi trác táng trong kinh thành này đâu.....”
“Chẳng lẽ nó còn muốn học được một thân võ nghệ để kiến công lập nghiệp, làm rạng rỡ tổ tông sao??
Nó mà có được giác ngộ cao như vậy thì ba chữ Bùi Bốc Khải của tôi viết ngược lại luôn!!”
Xác nhận qua ánh mắt đúng là cha ruột rồi.
“Đợt trước lúc nó vào cung làm việc có dạy người ta tập võ, kết quả người ta mới tập được hai ba tháng mà võ công đã vượt qua nó rồi, thế là người ta chuyển sang theo sư phụ khác, Xuyên nhi tâm tính thiếu niên nên khí hận nên muốn học tốt võ công để lấy lại mặt mũi thôi.”
Đại phu nhân dịu dàng nói.
“Hừ~” Nghe thấy Bùi Hành Xuyên đúng là không phải vì đ.á.n.h nhau gây sự thì Bùi Bốc Khải coi như thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại lầm bầm mắng c.h.ử.i:
“Chung quy cũng chẳng phải vì chuyện gì chính đại quang minh cả!”
“Tôi thấy thái độ của Xuyên nhi lần này rất kiên quyết, nếu không thuận theo nó thì e là......”
Đại phu nhân lời còn chưa dứt.
“Chẳng lẽ nó còn muốn hất bài vị tổ tiên một lần nữa sao??”
Bùi Bốc Khải liền lạnh lùng hừ một tiếng.
Hừ xong hai vợ chồng nhìn nhau không nói lời nào.
Có một thì sẽ có hai.
Chuyện hất bài vị tổ tiên một lần nữa.
Cái tên nghịch t.ử đó dường như cũng không phải là không làm ra được.....
“Lão gia, mọi chuyện hãy nghĩ theo hướng tốt đi, Xuyên nhi lần này nếu thực sự chịu tĩnh tâm lại để nghiêm túc học công phu thì cũng không hẳn là chuyện xấu, hơn nữa chúng ta hoàn toàn có thể nhân cơ hội này tìm cho Xuyên nhi một vị sư phụ nghiêm khắc một chút, nói không chừng sau khi vị sư phụ này vào cửa còn có thể ước thúc một hai về mặt đức hạnh của nó nữa đấy.....”
Nghe thấy phu nhân nhà mình phân tích như vậy dường như cũng có chút lý lẽ.
Bùi Bốc Khải hít sâu một hơi, cuối cùng cũng coi như chịu thay đổi khẩu khí:
“Phu nhân cho rằng tôi nên tìm ai làm sư phụ cho cái nghịch t.ử này thì mới có thể ước thúc được nó đây??”
Khắp kinh thành này ai có thể quản được Bùi Hành Xuyên chứ?
“Hay là đưa về Võ Nam thư viện lần nữa nhé??”
“Thôi đi, mấy năm trước chẳng phải cũng từng đưa nó vào đó rồi sao, đám lão phu t.ử ở Võ Nam thư viện đó hễ có một ai có thể làm gì được nó thì nó cũng chẳng đến mức biến thành bộ dạng như hiện tại.”
Bùi Bốc Khải lắc đầu.
Hơn nữa đám lão phu t.ử ở Võ Nam thư viện đó từng người từng người một đều có chút tuổi tác trên người rồi.
Đừng để đến lúc con trai chưa dạy dỗ được mà lại chọc tức người ta vào quan tài sớm thì cái tội của Bùi gia lớn lắm.
“Nói đến việc ước thúc thì tôi lại nhớ tới một người.”
Đại phu nhân trầm ngâm nói:
“Lão gia còn nhớ Thẩm Nhạc không?”
“Đại tướng quân Thẩm Nhạc sao?”
“Đúng vậy, năm đó lúc Xuyên nhi học ở Võ Nam thư viện người mà nó thấy đau đầu nhất chính là Thẩm Nhạc ở cùng phòng đấy!
Đợt trước Thẩm Nhạc chẳng phải vì chuyện Hoàng hậu bị giáng chức mà nảy sinh mâu thuẫn với bệ hạ rồi giờ đang cáo bệnh không lên triều sao??
Dù sao nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, hay là ông đi bái phỏng Thẩm phủ một chuyến xem có thể mời được Thẩm tướng quân tới dạy Xuyên nhi nhà mình tập võ không??”
“Bọn nó là người cùng lứa mà.”
“Cùng lứa thì đã sao chứ??
Võ công giỏi là được rồi không phải sao??
Hơn nữa Thẩm tướng quân quản lý đại quân ba mươi vạn, loại phá phách vô lại nào mà chẳng từng gặp qua chứ??
Đối phó với cái con khỉ phá phách nhà mình chắc chắn là có cách.
Vả lại Thẩm tướng quân tuổi tác không lớn, cơ thể tráng kiện, không dễ bị Xuyên nhi chọc tức đến mức xảy ra chuyện gì đâu.”
Nghe thấy sư phụ trẻ tuổi không dễ bị chọc tức đến mức xảy ra chuyện, tầm nhìn của Bùi Bốc Khải phút chốc liền được mở mang hẳn ra nha.
“Lời của phu nhân quả thực vô cùng có lý.”
“Võ công của Thẩm tướng quân quả thực là cao thủ thuộc hàng nhất nhì trong kinh thành này.
Hiện giờ đang nhàn rỗi ở nhà thì đúng thật là một nhân chọn thích hợp, chỉ là.....
Thẩm tướng quân này không thiếu tiền cũng chẳng thiếu quyền, liệu có dễ dàng đồng ý dạy con trai nhà mình tập võ không đây??”
Nói đến mức này, Bùi Bốc Khải không khỏi cảm thấy bùi ngùi một hồi.
Nói đi cũng phải nói lại, hai người đều cùng lứa tuổi như nhau.
Nhìn con nhà người ta xem, văn trị võ công mẫu mực tinh thông, kiến công lập nghiệp làm rạng rỡ tổ tông.
Lại nhìn cái nghịch t.ử nhà mình xem.
Chao ôi thôi bỏ đi không nhìn nữa.
“Lão gia không đi thử sao biết nhất định là mời không được chứ?”
“Lời của phu nhân quả thực vô cùng có lý, ngày mai tôi sẽ hạ thiệp tới Thẩm phủ bái phỏng Thẩm tướng quân một chuyến.”
Bùi Bốc Khải nói.
“Vậy còn phía Xuyên nhi?”
“Dù sao thì cũng đã quỳ từ đường rồi thì cứ để nó bị nhốt ở trong đó thêm một lúc đi, dù sao hôm nay cũng đã xin nghỉ trong cung rồi, nếu bây giờ thả nó ra thì cái Bùi gia này e là lại phải náo loạn một trận nữa cho mà xem.”
“Nhốt tới ngày mai sao?
Nhỡ đói lả thì sao....”
“Chậc, phu nhân.... có Miễn Miễn ở đó thì sao mà đói lả nó được chứ??
Lần nào nó quỳ từ đường mà Miễn Miễn chẳng lén lút đi đưa cơm chứ??
Hai anh em nhà này từng người từng người một chẳng biết là giống ai nữa!
Không có lấy một đứa nào làm người ta bớt lo cả!”
Bùi Bốc Khải mắng c.h.ử.i lầm bầm rồi lại tiếp tục nằm xuống giường, một mặt nằm một mặt cuộn chăn màn nhích về phía trong giường.
Đợi đến khi nhích tới sát vách tường, để trống ra một khoảng trống lớn liền nói với đại phu nhân bên cạnh:
“Phu nhân cả ngày chằm chằm nhìn Miễn Miễn thêu hoa chắc cũng mỏi mắt lắm rồi, lại đây nằm cạnh tôi một lát đi.”
Một lát sau hai vợ chồng nằm ngay ngắn trên giường, hai tay đan vào nhau đặt trên bụng, rõ ràng là dáng vẻ của một đôi vợ chồng già lặng lẽ nằm hưởng lạc, vây quanh chuyện con cái mà nói những chuyện phiếm thường ngày.
“Nhắc tới cái tay nghề thêu thùa này của Miễn Miễn đúng là khiến tôi đau đầu thật đấy.”
“Trên đời này không có việc gì khó chỉ sợ mình không chịu từ bỏ thôi.
Hay là việc thêu trang phục cưới cứ tìm thợ thêu làm thay đi, nhà mình đâu phải không bỏ ra nổi số tiền đó đâu.”
“Dù sao cũng là phận nữ nhi, sau này lấy chồng chung quy cũng phải có một món nghề phòng thân thì mới dễ giữ vững gót chân ở nhà chồng chứ.”
“Nếu đã không có thiên phú về thêu thùa thì hay là.... học cổ cầm nhé??
Các danh môn quý nữ trong kinh thành này hiện đang thịnh hành học cái này lắm.”
“Ông thấy giày vò đôi mắt của tôi chưa đủ sao mà còn muốn giày vò cả đôi tai của tôi nữa hả??”
“Chao ôi, thực sự không được nữa thì tuyển một chàng rể ở rể đi.”
“Gấp cái gì chứ, Xuyên nhi còn chưa lấy vợ mà, cứ để Miễn Miễn ở bên cạnh nuôi thêm vài năm nữa xem sao đã.....”
“Hừ, lấy vợ sao?
Đám cô nương trong kinh thành này nghe thấy ba chữ Bùi Hành Xuyên thì ai mà chẳng đi vòng đường khác chứ??
Sau này nếu có ai nhắm trúng cái tên nghịch t.ử này mà bằng lòng kết thân với Bùi gia nhà ta thì tám phần là......”
“Nhìn trúng nhà mình có tiền sao???”
“Bị đau mắt rồi!!”
Lãnh cung.
Lá sen xanh mướt trải dài vô tận, tiếng ếch mùa hè lặng thinh không một tiếng động.
