Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 63
Cập nhật lúc: 03/05/2026 13:14
“Đợi ta luyện thêm hai tháng nữa sẽ đưa cô cùng bay.”
Từ Dao vẻ mặt cười híp mắt.
“Hừ, chút khinh công đó của cô ta mà cũng đòi soái bằng tiểu gia sao??”
Miệng thì nói không gọi sư huynh nhất định sẽ không qua đây nhưng Bùi Hành Xuyên lúc này đã trong phút chốc đáp xuống cây đa trên đầu hai người:
“Nói đi, gọi tiểu gia qua đây làm gì?”
“Huynh có thể giúp ta nhắn một tin cho anh trai ta không??”
Thẩm Ninh ngẩng đầu lên:
“Hỏi anh ấy xem có thể giúp ta thu thập một ít lưu huỳnh (đom đóm) ở ngoại ô núi rừng không.”
“Không mua nổi lửa nến sao?
Rảnh rỗi đi bắt cái thứ đó làm gì?”
“Hậu nhật là sinh nhật năm tuổi của Chiêu Chiêu....
Muốn tạo chút không khí ấy mà.....”
“Ồ, nhóc con đó sắp sinh nhật rồi sao?”
Bùi Hành Xuyên xoay người một cái đáp xuống trong sân:
“Vậy tiểu gia ta có phải chuẩn bị một món quà sinh nhật không nhỉ.”
“Đúng rồi!
Bảo sao hình như quên mất cái gì đó, quên chuẩn bị quà sinh nhật rồi!”
Hai người vốn đang nằm sấp trên bàn gỗ đồng thời bật dậy.
“Tặng cái gì cho tốt đây?”
Sau khi sống lại, Thẩm Ninh lại mềm nhũn nằm sấp trở lại bàn gỗ.
“Trẻ con mừng sinh nhật ấy mà, thông thường tặng đồ chơi sẽ tốt hơn một chút.”
Thấy Thẩm Ninh nằm sấp trở lại, Từ Dao cũng đi theo nằm sấp trở lại.
“Cứu mạng, cái lãnh cung này lấy đâu ra đồ chơi chứ.”
Mừng sinh nhật mà cái gì cũng không có, Thẩm Ninh dài thượt thở dài một hơi.
“Vậy.... tặng bộ quần áo mới?”
Từ Dao đưa ra ý kiến.
“Mấy hôm trước mới bảo A Khoan bên kia sắm cho nó mấy bộ quần áo mới rồi, trẻ con lớn nhanh, quần áo đủ mặc là được rồi, dù sao quần áo mua năm nay sang năm cũng không mặc vừa nữa.”
Ngày tháng tính toán tỉ mỉ mà sống là mỹ đức nhất quán của Thẩm Ninh.
“Vậy..... chúng ta tặng cái gì cho tốt đây??”
“Hay là vẫn tặng đồ chơi đi, làm mấy khối gỗ xếp hình?
Ta đưa bản vẽ, bảo A Khoan bên kia tìm mấy thợ mộc giúp đỡ??
Chỉ là lại phải làm phiền cô chạy thêm một chuyến đến Nội Vụ Phủ nữa rồi.”
Thẩm Ninh nói.
“Khối gỗ xếp hình có thường quá không, đứa trẻ như Chiêu Chiêu có thể trong phút chốc đọc thuộc bảng cửu chương, thế nào đi nữa cũng nên tặng mấy thứ như Cửu Liên Hoàn, Mộc Lưu Ngưu Mã mới xứng tầm chứ.”
“Lý lẽ thì ta hiểu hết nhưng bản vẽ thì cô đưa à??”
Cửu Liên Hoàn?
Buồn cười thật, trong tình trạng chuyên môn không đối ứng, với tư cách là một blogger mỹ thực, Thẩm Ninh căn bản đến cả bản vẽ cũng không vẽ ra được.
“Vậy thì vẫn là khối gỗ xếp hình đi.....
Trẻ con mà, đương nhiên nên chơi mấy thứ trẻ con nên chơi rồi~” Phụ nữ chính là hay thay đổi như vậy đó:
“Này, tớ giúp chạy vặt thì món quà này có được tính là hai đứa mình cùng tặng không??”
Bùi Hành Xuyên là phú nhị đại, Trang Mặc dưới trướng Thẩm Nhạc hằng tháng đều có bổng lộc để lấy, Thẩm Ninh loại phú bà ẩn danh này tự nhiên là không cần bàn tới, trong cả cái viện này ngoại trừ Thẩm Chiêu là trẻ con ra, người nghèo thực sự chỉ có một mình Từ Dao thôi.
“Của ta chính là của cô, đương nhiên là tính cả hai rồi.....
Có điều hậu nhật hôm tiệc sinh nhật Chiêu Chiêu, chuyện đ.á.n.h bông bơ cô phải giúp ta một tay đấy.”
“Cô thiếu một cái máy đ.á.n.h trứng chạy bằng cơm, nói huỵch tẹt ra không phải là được rồi sao.”
Từ Dao một lời liền vạch trần chút tâm tư nhỏ đó của Thẩm Ninh.
“Cô cứ nói cô có giúp không đi.”
Thì cứ nói thẳng là gài bẫy đó, làm sao nào.
“Giúp giúp giúp....
Nhất định giúp, đống cơ bắp này của tớ đều là vì cậu mà luyện đấy~ Cảm động không?
Đừng yêu tớ, không có kết quả đâu.....”
“Hừ!”
Hai con cá muối nằm sấp trên bàn gỗ người một câu ta một lời.
Bùi Hành Xuyên bị bỏ sang một bên mãi mới chen vào được một câu:
“Cái kia.... hai vị cô nương, làm phiền một chút, đồ chơi là vật gì vậy?”
Có lẽ là do nằm sấp trên bàn nên Thẩm Ninh ngay cả khi lừa người cũng mang theo một luồng khí thế lười biếng:
“Đồ chơi ấy à, là một loại đồ ăn.”
“Vậy máy đ.á.n.h trứng chạy bằng cơm thì sao?
Đây lại là vật gì nữa??”
Bùi không hiểu Hành Xuyên tiếp tục hỏi.
“Một loại bí tịch võ công chuyên môn luyện cổ tay.....”
Từ Dao uể oải tiếp lời lừa gạt:
“Huynh muốn luyện không?
Muốn luyện thì hậu nhật tiệc sinh nhật Chiêu Chiêu đến sớm một chút, cùng luyện với sư tỷ ta này.”
“Tiểu Dao, làm tới rồi đúng không!”
Vừa nghe thấy hai chữ sư tỷ, Bùi Hành Xuyên trong phút chốc giống như con gà chọi xù lông, lầm bầm c.h.ử.i mắng.
“Gọi sư tỷ, nếu không trong phút chốc ta lấy Năm Mươi Ngân gọt huynh bây giờ.”
À~ Tuy rằng là diễn kịch nhưng cảm giác này thật là sướng quá đi.
“Gọi sư huynh, nếu không tối nay ta không giúp hai người nhắn tin đâu.”
Bùi Hành Xuyên khoanh tay trước ng-ực, cố gắng đe dọa.
Ồ hô~ Nghe lời này xong, Thẩm Ninh vốn đang nằm sấp trên bàn làm cá muối trong phút chốc bật dậy từ trên ghế.
Nàng b-úi tóc củ tỏi, đi tới trước mặt Bùi Hành Xuyên, ngước đầu nhìn hắn cười một cái vô cùng hòa ái:
“Bùi đại ca, huynh vừa nói gì cơ??
Ta nghe không rõ......”
Hít.....
Thẩm Ninh mà cười, sống ch-ết khó lường.
Không dây vào được, không dây vào được.....
“Tiểu gia ta còn có công vụ tại thân, đi đây!”
Khoảnh khắc tiếp theo, Bùi Hành Xuyên thi triển khinh công, trong phút chốc lướt về phía hòn giả sơn trong ngự hoa viên.
Hai tên lính canh phụ trách canh giữ lãnh cung đồng thời ngáp một cái, buồn ngủ díu cả mắt.
Đêm xuống, tại lương đình Thẩm phủ.
“Hậu nhật A Ninh muốn tổ chức tiệc sinh nhật cho Chiêu Chiêu?”
Thẩm Nhạc bưng chén rượu:
“Chỉ là bảo ta giúp đỡ kiếm chút lưu huỳnh thôi sao??”
“Ừm hửm.....”
Bùi Hành Xuyên ngồi trên ghế đá giống như con chim cút, trán tì vào cạnh bàn đá, hắn rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể khiến Từ Dao gọi hắn một tiếng sư huynh đây.....
Vốn dĩ lúc hai người nhờ hắn giúp đỡ nhắn tin, hắn định nhân cơ hội bắt Từ Dao gọi hắn một tiếng sư huynh để nghe cho sướng tai.
Thế nhưng!
Thẩm Ninh đe dọa hắn....
(Thẩm Ninh:
Ta còn chưa kịp nói câu nào mà....)
Cái tính cách siêu thù dai của nàng ta.......
Nếu hắn dám không giúp đưa tin thì hậu nhật tại tiệc sinh nhật của Thẩm Chiêu chắc chắn một miếng đồ ăn cũng không cho ăn.....
Bùi Hành Xuyên nằm sấp trên bàn đá mặt đầy u uất.
Thẩm Nhạc ở bên cạnh khóe miệng lại hơi nhếch lên.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi A Ninh mắc phải chứng bệnh quái ác thất hồn, chủ động mở miệng cầu người anh trai này giúp đỡ sắm sửa đồ đạc.
Vì thế.
“Từ Liệt!”
Thẩm Nhạc ra lệnh một tiếng.
“Mạt tướng có mặt.”
Từ tham tướng trong phút chốc chắp tay quỳ xuống đất.
“Sáng sớm mai thúc ngựa ra khỏi thành, truyền quân lệnh của ta, bảo Ngao Xán dẫn lĩnh toàn quân vào giờ Tý tối mai lùng sục khắp mọi ngóc ngách ngoại ô kinh thành, nhất định phải.....”
Nói đến chỗ này, Từ Liệt còn tưởng Thẩm tướng quân đây là muốn bắt tên trộm nào.....
“.....
Nhất định phải thu phục hết lưu huỳnh ngoại ô kinh thành.”
Thẩm Ninh yêu cầu, Thẩm Nhạc không chỉ cho mà còn phải cho thật nhiều:
“Toàn quân xuất động, càng nhiều càng tốt, nhớ kỹ, ta chỉ cần con sống!”
Là một tham tướng chính quy, đối mặt với mệnh lệnh không chính quy này của vị tướng quân nhà mình, Từ Liệt hai tay chắp lại, nghiêm chỉnh nhịn cười không ra tiếng:
“Mạt tướng lĩnh mệnh!”
Sáng sớm hôm sau.
“Hoàng hậu nương nương vạn phúc kim an.....”
Trước cửa xưởng gia công mỹ thực, một đám thái giám đồng loạt quỳ một gối hành lễ với Thẩm Ninh.
“Miễn lễ miễn lễ, đều đứng dậy hết đi....”
Chậc chậc chậc, cái lễ này hành mới chính thức làm sao.
Điều này không khỏi khiến Thẩm Ninh nhớ lại khi măng chua bị hỏng lần trước, đám tiểu thái giám trong xưởng gia công này hướng về phía nàng đồng thanh một tiếng “Hoàng hậu nương nương, uệ!
Vạn phúc kim an, uệ!” cảnh tượng đó.....
Được lệnh của Thẩm Ninh, mọi người đứng dậy ngay ngắn, chủ động nhường ra một con đường.
Do Thường Tam buổi sáng còn phải đứng gác bên cạnh hoàng đế, một tiểu thái giám không gọi được tên chủ động đi tới trước mặt Thẩm Ninh:
“Những thứ nương nương dặn dò tối qua công công A Khoan đã sai người gửi đến đầy đủ rồi, đều để ở sân bên cạnh, đặc biệt lấy khóa đồng khóa lại, nô tài bây giờ dẫn người qua đó xem thử nhé??”
“Vậy thì.... làm phiền công công rồi?”
Đời người như kịch, tất cả nhờ diễn kỹ.
Xem nhiều phim cung đấu Thẩm Ninh diễn vai hoàng hậu chính chuyên vào, nhất cử nhất động giữa các cử chỉ vẫn có chút phong thái đó:
“Ngươi tên là gì thế?”
“Bẩm nương nương, nô tài họ Bao, nương nương gọi nô tài là Tiểu Bao T.ử là được ạ.”
Tại sao không phải họ Kiểu gọi là Tiểu Kiểu Tử?
Hay đơn giản là họ Hồn rồi gọi là Tiểu Hồn Đồn?
Nói đi cũng phải nói lại, Thẩm Ninh có một chút không hiểu.
Cái bột mì, trứng gà, bắp ngô, bàn nghiền, sữa bò này chẳng qua chỉ là những vật dụng thông thường, tại sao phải đặc biệt dùng khóa đồng khóa trong sân??
Chỉ là Tiểu Bao T.ử này khách khí dẫn đường phía trước, Thẩm Ninh đang diễn vai hoàng hậu đi theo sau hắn cũng không tiện hỏi nhiều.
Còn Từ Dao phía sau nàng lại càng suốt chặng đường cúi đầu rũ mắt, giả vờ thành dáng vẻ của một cung nữ chính chuyên, không có một chút ham muốn mở miệng nói chuyện nào.
Phong cách hành trình đến chỗ này cũng coi như là bình thường.
Cho đến khi vị thái giám nhỏ này lấy khóa đồng ra, cửa sân mở ra.
“Mâu.....”
Một con bò sữa bị nhốt cả đêm từ trong sân vô cùng thân thiện thò đầu ra.
“Oạt xào!!!”
Vị cung tỳ vốn dĩ rất chính chuyên và ít nói kia lúc nãy, một bên thốt ra quốc túy, một bên kéo cổ tay Thẩm Ninh, ôm eo Thẩm Ninh, cùng Thẩm Ninh nhảy như cương thi vọt thẳng lên tường thành.
Sau đó trốn sau lưng Thẩm Ninh run rẩy lén lút hỏi:
“Cái này cái này.... cái tình huống này là sao hả?”
“Cô hỏi ta??”
Thẩm Ninh cũng rất m-ông lung nha....
Lo lắng viết thiếu nguyên liệu nàng đã kiểm tra đi kiểm tra lại danh sách ròng rã hai lần, nàng nhớ rõ ràng trên danh sách đó viết là sữa bò chứ không phải bò sữa mà!
Do con bò này vừa thò đầu ra, người chịu trận đầu tiên chính là vị tiểu thái giám đang đứng ở cửa mở cửa này.
Nhân lúc tiểu thái giám này đang kéo dây thừng, ôm cổ bò dắt bò vào trong sân, không rảnh quay đầu lại.
Thẩm Ninh kéo tay áo Từ Dao, thấp giọng nói:
“Mau thả ta xuống đi.”
“Tuân lệnh.”
Khoảnh khắc tiếp theo, hai tỷ muội nhảy như cương thi đồng loạt nhảy xuống tường thành.
(Cái hình ảnh này nói thế nào nhỉ?
Nếu mà quay thành video quỷ súc, cứ nhảy lên nhảy xuống lặp lại hơn mười lần chắc là vui lắm.)
Đợi sau khi Tiểu Bao T.ử dắt con bò sữa dây thừng lỏng lẻo này buộc lại trong sân, quay người ra cửa đón thì hoàng hậu nương nương đứng ở cửa sân và vị cung nữ cúi đầu rũ mắt bên cạnh nàng đều mang vẻ mặt bình thường và chính chuyên.
Cho nên lúc nãy khi hắn dắt bò, trong tiếng “mâu, mâu” xen lẫn tiếng “oạt xào” đó là ảo thính sao??
