Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 64
Cập nhật lúc: 03/05/2026 13:14
“Nô tài sơ sót, đêm qua dây thừng không buộc c.h.ặ.t, suýt chút nữa va chạm vào hoàng hậu nương nương, xin nương nương tha tội.....”
Tiểu Bao T.ử vừa nói vừa định quỳ xuống đất.
“Không sao không sao, ngươi đứng lên nói chuyện đi....”
Cứ quỳ mãi thế này không sợ già đi bị viêm khớp sao?
Xảy ra sơ sót lớn như vậy mà hoàng hậu nương nương vẫn ôn tồn nói chuyện với hắn, không hề có ý trách phạt hắn, Tiểu Bao T.ử không nhịn được nhớ lại lúc xưởng gia công này vì lý do măng chua thất bại mà mùi thối nồng nặc, Thường công công mời hoàng hậu nương nương đến giúp đỡ giải vây.
Tiểu Bao T.ử có chút cảm thán.
Một hoàng hậu nương nương dịu dàng hiền thục lại giỏi giang như vậy cư nhiên lấy lý do mù quáng “hại hoàng嗣” mà bị đày vào lãnh cung.
Thật không biết bệ hạ ngài rốt cuộc đang nghĩ cái gì nữa.....
“Tiểu Bao Tử, dẫn đường đi.”
“Nương nương mời vào trong.”
Dưới sự chỉ dẫn của Tiểu Bao Tử, Thẩm Ninh đưa Từ Dao rảo bước vào sân.
Cái sân này không lớn, tường sân nhìn qua là biết đã được tu sửa bằng bùn mới, trong sân không chỉ những thứ trong danh sách đều đầy đủ mà trong sân còn có một cái giếng, lò đất, củi lửa cũng được chuẩn bị vô cùng chu đáo.
Chỉ là cái sữa bò này.....
Thôi bỏ đi, bò sữa cũng có rồi, sữa bò ấy mà, vắt vắt thì tổng sẽ có thôi.
“Tiểu Bao Tử, ngươi có thể giúp ta điều vài người giúp việc đắc lực qua đây không??”
Nhiều bắp ngô thế này chỉ có nàng và Dao Dao hai người thì phải bẻ đến bao giờ mới xong đây.
“Nhân lực tối qua Thường công công đã sắp xếp xong cho nương nương rồi, đều đang đợi ở sân trước ạ, nương nương chờ một lát trong sân này, nô tài đây đi gọi bọn họ qua đây.”
Tiểu Bao T.ử vừa nghe Thẩm Ninh muốn tìm người giúp đỡ, sau khi cúi người hành lễ với nàng liền vui mừng hớn hở lui ra khỏi sân.
Tối qua đám tiểu thái giám ở xưởng gia công này vừa nghe hoàng hậu nương nương muốn đến xưởng gia công nghiên cứu món ăn mới, từng người một vô cùng hớn hở, lại lo lắng nếu đồng loạt đi theo từ sớm khó tránh khỏi va chạm nương nương, thế là nôn nóng chờ lệnh ở sân trước.
Bây giờ hoàng hậu nương nương chủ động mở miệng tìm người giúp đỡ, hi hi, thật tốt quá, mọi người lại có thể đường hoàng học lén tay nghề rồi.
Tiểu Bao T.ử vừa đi, Thẩm Ninh và Từ Dao tìm lấy hai chiếc ghế tre thấp, giơ tay xắn tay áo lên, sau đó ngồi trên ghế thấp bẻ ngô.
“A Ninh à.....
Chúng ta chẳng phải đến đây để làm bánh kem sao??”
Từ Dao vừa bẻ ngô vừa lộ ra khuôn mặt đầy dấu hỏi:
“Bẻ ngô làm gì?”
Do lúc nhỏ đi theo bà nội sống ở nông thôn nên tốc độ bẻ ngô của Thẩm Ninh lanh lẹ hơn Từ Dao nhiều:
“Muốn nghe nguyên lý không?”
“Xin rửa tai lắng nghe.”
Làm việc thì được nhưng tổng phải nói cho nàng biết bắp ngô và bánh kem này có mối liên hệ tất yếu nào chứ?
“Bột mì có ba loại, lần lượt là hàm lượng gluten cao, trung bình và thấp.
Trong đó bột mì hàm lượng gluten cao có thể dùng để làm bánh mì, bột mì hàm lượng gluten trung bình làm màn thầu, bột mì hàm lượng gluten thấp mới làm được bánh kem.”
Cái đậu xanh, nàng còn tưởng chỉ cần là bột mì thì đều có thể làm bánh kem chứ.....
“Cái bột mì ở vương triều Đoan này.....”
“Cái này tớ hiểu, làm màn thầu mà, trung bình, cho nên tại sao chúng ta phải bẻ ngô?”
“Tự nhiên là để làm tinh bột ngô rồi.”
“Đem hạt ngô ngâm nước, dùng bàn nghiền nghiền thành nước, dàn mỏng ra, dùng lò đất nướng mấy canh giờ, đợi đến khi hơi nước khô kiệt lại cho vào máng đá tiến hành nghiền lần hai, sau đó dùng sàng tre sàng lọc là có thể thu được tinh bột ngô rồi.”
“Sau khi thu được tinh bột ngô thì đem nó trộn với bột mì hàm lượng gluten trung bình theo tỷ lệ một bốn là có thể có được bột mì hàm lượng gluten thấp rồi.
Đương nhiên tác dụng của tinh bột ngô không chỉ có vậy, lát nữa dùng bột chua màn thầu tự chế men và kem tươi phiên bản sữa bò đều cần dùng đến nó.”
Cho nên chuyện bẻ ngô này tự nhiên là càng nhiều càng tốt rồi.
“Cái này cậu cũng biết luôn???”
Thật muốn cạy đầu Thẩm Ninh ra xem bên trong chứa cái gì.
“Cô đối với mức độ ganh đua của các blogger mỹ thực chẳng hiểu cái quái gì cả.....”
Nàng có thể đồng ý làm bánh kem trong tiệc sinh nhật của Chiêu Chiêu đương nhiên là vì nàng có thực lực phục chế ra tất cả nguyên liệu cần thiết để làm bánh kem, hoặc là tìm được thứ thay thế chứ, nếu không thì sao?
Tổng không lẽ lấy cái bánh kem đám mây meringue nhỏ xíu ra lừa con nít sao?
“A Ninh à, cậu đúng là bà ngoại của trâu bò đến mở cửa cho trâu bò rồi, trâu bò đến tận nhà luôn rồi đấy......”
Ban đầu Từ Dao tưởng Thẩm Ninh chỉ thiếu một cái máy đ.á.n.h trứng.
Quả nhiên chỉ có đích thân tham gia vào quá trình phục chế mỹ thực của Thẩm Ninh mới có thể cảm nhận sâu sắc được năng lực mạnh mẽ của Thẩm Ninh trong việc chế biến mỹ thực.
“Khiêm tốn khiêm tốn thôi....”
Đúng lúc này, cổng sân ùn ùn kéo vào hơn hai mươi tiểu thái giám, chỉ thấy bọn họ tập luyện có bài bản xếp thành hàng ngang trên khoảng đất trống trong sân, sau đó hướng về phía Thẩm Ninh đang bẻ ngô nói:
“Hoàng hậu nương nương!
Vạn phúc kim an!”
Giỏi thật, cái dáng vẻ chỉnh tề, tập luyện có bài bản này trông giống như đang huấn luyện quân sự ở trường thể d.ụ.c vậy.
“Miễn lễ miễn lễ.....”
Thẩm Ninh một tay cầm một bắp ngô, hướng về phía đám thái giám nói:
“Bẻ ngô chứ??
Cùng làm không??”
“Cái này cái này....”
Cái này có thể sao??
Từ đợt măng chua thất bại lần trước, đám tiểu thái giám này đã biết Thẩm Ninh là một vị nương nương vô cùng dễ gần.
Nhưng vạn vạn không ngờ tới nàng cư nhiên có thể dễ gần đến mức mời bọn họ cùng nàng bẻ bắp ngô.....
“Đừng có gò bó quá....
Tự tìm chỗ mà ngồi.”
Đã xác nhận ánh mắt đều là những người đến giúp việc, Thẩm Ninh nhiệt tình vẫy tay.
“Nô tài tuân chỉ.....”
Cứ như vậy, bên cạnh đống bắp ngô nhanh ch.óng vây kín một vòng tiểu thái giám đen kịt.
Mọi người trong sân canh giữ bên đống bắp ngô này, bẻ bắp ngô một cách có trật tự.
Trông giống như một đám kiến nhỏ chăm chỉ đáng yêu vây quanh một viên kẹo vị cam.
Do đông người nên rất nhanh những bắp ngô này đã được bóc thành hạt ngô.
Đãi sạch, ngâm nước, dùng bàn nghiền nghiền, dàn mỏng trên nan tre, cho vào trong lò đất, nướng ở nhiệt độ thấp.....
Yêu cầu của Thẩm Ninh dưới sự sắp xếp của Tiểu Bao T.ử được tiến hành một cách có trình tự.
“Khởi bẩm nương nương, nước ngô này đều đã được đưa vào trong lò nướng rồi, theo dặn dò của nương nương, mỗi một cái lò đất nô tài đều sắp xếp người canh giữ nắm vững hỏa hầu.”
Tiểu Bao T.ử đứng bên cạnh Thẩm Ninh thái độ vô cùng cung kính:
“Không biết hoàng hậu nương nương tiếp theo còn có dặn dò gì không ạ?”
“Ngươi có thể..... tìm vài người giúp ta vắt một xô sữa bò không??”
Thẩm Ninh cười híp mắt giơ tay chỉ chỉ con bò mẹ dưới gốc cây có hàng lông mi cong v-út, đôi mắt to tròn kiểu Catrice.
À chuyện này....
Do thái giám chính chuyên chưa bao giờ tranh sữa với bò để uống.
Cho nên cái việc tổn đức như vậy đám tiểu thái giám này chưa từng có ai làm qua.
Lại do đích thân hoàng hậu nương nương dặn dò.
Vì thế Tiểu Bao T.ử chỉ đành c.ắ.n răng nói:
“Nô tài đi sắp xếp ngay đây~”
Cảnh tượng tiếp theo vô cùng hài hước.
Bốn năm tiểu thái giám đuổi theo con bò sữa tội nghiệp đó chạy vòng quanh gốc cây, cuối cùng thật sự không còn cách nào khác bốn người mỗi người ôm một chân bò, kéo con bò mẹ không cho cử động, người thừa ra cầm xô gỗ cúi người vắt sữa.
“Mâu~ mâu mâu mâu~~~”
(Bò sữa:
Mâu~ Ta tuy không phải là người nhưng các ngươi đúng là ch.ó thật đấy~ mâu~)
“Cậu có thấy cái cảnh tượng này mang lại cảm giác cậy đông h.i.ế.p yếu, bắt nạt bò mẹ nhà lành không.”
Nhân lúc trong sân này vì lý do vắt sữa bò mà ồn ào hỗn loạn, Từ cung nữ chính chuyên Dao đứng sau lưng Thẩm Ninh, lén lút dùng giọng nói chỉ có Thẩm Ninh mới nghe thấy được, thầm thì nhỏ to.
Phụt.....
Ban đầu không thấy......
Nói thế xong cảm giác hình ảnh ập đến luôn.
Nhưng nàng bây giờ đang ở ngoài cửa, diễn là một bộ dạng hoàng hậu chính chuyên.....
Hoàng hậu chính chuyên có thể đối mặt với một con bò sữa bị ép vắt sữa mà “ha ha ha” sao?
Thông minh như Thẩm Ninh lấy tay áo che mặt, hơi quay đầu lại, sau đó sau ống tay áo rộng để lộ tám cái răng, ha ha ha ha ha.....
Còn phải kiềm chế không được phát ra tiếng cười.
Tiểu Bao T.ử luống cuống tay chân chỉ huy đám tiểu thái giám vắt sữa bò.
Khi ngoảnh lại nhìn thấy Thẩm Ninh đang đứng đằng xa lúc này đang lấy tay áo che mặt.
Tưởng nàng chê cái cảnh vắt sữa bò này quá bẩn thỉu, thế là vội vàng hướng về phía Thẩm Ninh vừa cúi đầu vừa tạ tội:
“Nô tài làm việc không tốt, xin nương nương tha tội.....”
“Không sao không sao......”
Hạ ống tay áo xuống Thẩm Ninh khuôn mặt mang một vẻ hòa ái dịu dàng, vẫn là một bộ dạng đoan trang mà một hoàng hậu chính chuyên nên có:
“Ngươi tiếp tục đi.”
Đợi Tiểu Bao T.ử quay người đi, lại tiếp tục lấy tay áo che mặt “ha ha ha”.
Trò hề náo nhiệt như vậy cũng không kéo dài quá lâu.
Rất nhanh Thẩm Ninh đã thu được hơn nửa xô sữa bò tươi.
Bắc nồi, nhóm củi lửa, sau đó đem sữa bò tuyệt đối tươi mới đổ vào trong nồi, một bên khuấy đều một bên dùng lửa vừa đun đến khi hơi sôi, sau khi khử trùng lại dùng bình gốm đựng sữa bò, dùng sáp niêm phong lại, ném xuống đáy giếng trong sân để làm lạnh.
Nhân lúc mọi người đuổi bò vắt sữa, bắc nồi nhóm lửa, nước ngô trong lò đất đã thành công thoát nước biến thành những khối ngô.
Đám tiểu thái giám dưới sự dặn dò của Thẩm Ninh lấy những khối ngô này ra khỏi lò đất, dùng b-úa đá đập vụn, cho vào trong máng đá tiến hành nghiền lần hai, sau đó dùng sàng tre lọc sạch.
Thu được một đống tinh bột ngô tươi xong Thẩm Ninh đem tinh bột ngô và bột mì thông thường dùng cân cân trọng lượng xong trộn theo tỷ lệ, đóng vào trong bao tải để dự phòng.
Để đề phòng hai loại bột lẫn lộn nàng sai người tìm b-út lông lần lượt viết lên bao tải hai chữ “Ngô” và “Gluten thấp”.
Ngay sau đó đích thân Thẩm Ninh lấy ra miếng bột chua dùng để hấp màn thầu kia.
Đem khối bột này đặt vào trong chậu gỗ, dùng một lượng nước ấm vừa đủ ngâm mềm hòa tan ra, sau đó thêm tinh bột ngô vào bên trong, khuấy thành hồ bột.
Đậy gạc lên để yên một hồi lâu, đợi đến khi bề mặt khối bột này lên men xuất hiện lỗ tổ ong thì lại thêm tinh bột ngô tiến hành lên men lần hai.
Lặp lại các bước trên ba bốn lần, cho đến khi khối bột ướt át này dần biến thành khối bột khô, bên trên không còn nhìn thấy lỗ tổ ong nữa và còn tỏa ra một mùi nếp cẩm thì Thẩm Ninh biết men này coi như đã được nàng nhào nặn ra rồi.
Khối bột dàn mỏng ra trên nan tre phơi khô xong đóng vào trong bao tải viết lên hai chữ “Men”.
