Niệm Dư Bao Năm - 13
Cập nhật lúc: 28/08/2026 18:04
Nàng ngẩng đầu nhìn ta:
“Nhưng tớ không muốn một người không nhớ gì lại thay tớ quyết định bây giờ mình nên thích gì, ghét gì.”
Câu nói ấy bình thản vô cùng.
Thế nhưng ta lại cảm thấy nàng đang nói cho ta nghe.
Ta đặt quyển bài tập lên bàn:
“Hôm nay làm cả một đề.”
“Không phải chỉ luyện phần trắc nghiệm sao?”
“Đổi rồi.”
“Tại sao?”
“Xem hiện tại cậu có thể làm được đến mức nào.”
Sầm Niệm Nhân nhìn ta một lúc:
“Chúc Dư.”
“Ừ?”
“Hôm nay cậu rất kỳ lạ.”
“Kỳ lạ chỗ nào?”
“Chậc, giống như đột nhiên làm chuyện gì có lỗi với tớ vậy.”
Ta mở đồng hồ bấm giờ:
“Ảo giác thôi.”
Sau khi bắt đầu làm bài, Sầm Niệm Nhân nhanh ch.óng tiến vào trạng thái tập trung.
Ta ngồi bên cửa sổ, nhìn nàng cúi đầu làm bài.
“Chậc, giống như đột nhiên làm chuyện gì có lỗi với tớ vậy.”
Ta mở đồng hồ bấm giờ:
“Ảo giác thôi.”
Sau khi bắt đầu làm bài, Sầm Niệm Nhân nhanh ch.óng tiến vào trạng thái tập trung.
Ta ngồi bên cửa sổ, nhìn nàng cúi đầu làm bài.
Suy nghĩ của ta lại trở nên hỗn loạn.
Những chuyện cũ ấy không thể khiến tuổi thơ của ta vô duyên vô cớ biến thành một sự hiểu lầm.
Sầm Niệm Nhân quả thực có nhiều thứ hơn ta.
Nàng có một phòng sách yên tĩnh, những nguồn lực đắt giá, cùng một gia đình đủ rộng lượng để dễ dàng nâng đỡ nàng qua mọi thất bại.
Nàng có thể hào phóng, bởi nàng chưa bao giờ phải lo sợ mất đi bất cứ thứ gì.
Sự thiện ý của nàng không thể thay đổi những điều đó.
Nhưng trớ trêu thay, chính chút thiện ý ấy lại khiến nỗi hận của ta không còn thuần túy, thậm chí trở nên hèn hạ và xấu xí.
Ta từng cực kỳ cần nàng phải là một người kiêu ngạo, giả tạo, luôn đứng trên cao nhìn xuống.
Chỉ khi biến nàng thành một kẻ bóc lột vô liêm sỉ, tất cả những ấm ức ta đã chịu đựng suốt hơn mười năm qua mới có một con người cụ thể để gánh lấy.
Nhưng Sầm Niệm Nhân lại chẳng xấu xa đến thế.
Nàng thậm chí còn vụng về, dè dặt mà đối tốt với ta.
Điều đó càng khiến ta cảm thấy tuyệt vọng.
10
Trong kỳ nghỉ đông, ta gặp Chu Nghiên ở thư viện trường.
Mặc dù chúng ta thi đỗ cùng một trường đại học, khác chuyên ngành nên bình thường rất ít gặp nhau.
Cậu ấy nhận ra ta trước:
“Chúc Dư.”
Ta dừng bước.
Chu Nghiên cao hơn một chút so với thời cấp ba, mặc một chiếc áo khoác dạ màu xám đậm, trong lòng ôm mấy quyển sách chuyên ngành.
Cậu ấy thuận miệng hỏi:
“Nghe nói Sầm Niệm Nhân đã trở về học lại?”
“Ừ.”
“Hồi phục thế nào rồi?”
“Cũng được.”
“Cậu ấy còn nhớ chuyện trước đây không?”
“Không nhớ được bao nhiêu.”
Chu Nghiên im lặng một lúc:
“Ngay cả chúng ta cũng không nhớ sao?”
“Cậu có thể tự hỏi cậu ấy.”
