Niên Đại Chiến: Gả Cho Chiến Thần Đại Viện, Cả Quân Khu Phát Sốt - Chương 174

Cập nhật lúc: 14/04/2026 15:15

“Chuyện của Hàn Chí Viễn, mẹ Hàn vẫn luôn giấu kín, nên nhà anh cả Hàn hoàn toàn không biết tình hình.”

Chị dâu cả vẻ mặt đầy uất ức nhìn chồng mình, muốn anh ta nói giúp vài câu.

Tuy nhiên anh cả Hàn không thèm nhìn cô ta mà quay sang bảo mẹ Hàn:

“Mẹ ơi, con biết mẹ làm vậy là có lý do của mẹ, nhưng bán cái công việc tốt như thế thì phí quá ạ.”

Mẹ Hàn hừ lạnh một tiếng.

Tinh trùng của thằng Viễn hoạt lực thấp, vạn nhất cả đời chỉ có một m-ụn con này thì sao!

Vì vậy, công việc và cháu nội, hoàn toàn không thể so sánh được!

Ba Hàn suy nghĩ một lát, vẫn cảm thấy tìm người đi làm thay thì tốt hơn:

“Bà một tháng được bảy tám mươi đồng, bán cho người khác thì tối đa cũng chỉ lấy được bốn mươi đồng thôi, lương giảm mất một nửa, thế này không đáng.

Tìm một người có trình độ cấp ba, chưa có việc làm, làm việc có trách nhiệm đến làm thay.

Bà trả cho người ta bốn mươi đồng, bà vẫn còn bỏ túi được bốn mươi nữa.”

Mẹ Hàn thấy chủ ý này cũng hay, nhưng bà là một lãnh đạo nhỏ, người mới tốt nghiệp có làm được việc của bà không:

“Chưa làm bao giờ mà đến làm thay cho tôi, e là không ổn đâu.”

Chị dâu cả đột nhiên giơ tay:

“Con có một người họ hàng, học hết cấp ba, làm việc rất cẩn thận và trách nhiệm, có thể để cô ấy thử xem sao ạ, mẹ ơi, mẹ khoan hãy vội đi Cảnh Thị, cứ dẫn dắt cô ấy mấy ngày đã, đợi cô ấy quen việc rồi mẹ hẵng đi.”

Chương 137 Bốc thăm

Mẹ Hàn có chút do dự:

“Làm thế có được không?

Vạn nhất dạy mãi không biết việc thì sao?

Chẳng phải là lãng phí bao nhiêu thời gian à.”

Bà có thể đợi, nhưng vợ thằng Viễn có đợi được không?

Chuyện này thì ai mà dám bảo đảm chứ, chị dâu cả cúi đầu:

“Thế... thế phải làm sao ạ?”

Ba Hàn thấy có thể thử một phen, không được thì hẵng bán:

“Cứ quyết định như vậy đi!

Vợ thằng cả, con đi tìm người ngay đi.”

Chị dâu cả không ngờ chuyện này lại thành công nhanh thế, cô ta ngẩng phắt đầu nhìn ba Hàn:

“Ba ơi, vạn nhất không được thì sao ạ?”

Ba Hàn nghiêm giọng bảo:

“Con cứ bảo với người nhà con là chỉ có mười ngày thời gian thôi.”

Không được thì bán.

Nhưng cứ khoan nói ra đã.

Chị dâu cả lập tức đứng dậy vội vàng chạy sang nhà người họ hàng kia.

Cô gái đó là con gái của dì cô ta, tên là Lý Hồng Trân.

Tốt nghiệp cấp ba xong vẫn luôn đi tìm việc.

Công việc thời buổi này mỗi cái ghế đều có người ngồi rồi, đâu có dễ tìm như vậy!

Cô ấy đã tìm suốt ba tháng mà chẳng thấy đâu.

“Cái gì?

Mẹ chồng cháu để Hồng Trân đến làm thay á.”

Người dì mặt đầy chấn động, thời buổi này lại có người vì chăm cháu mà không muốn đi làm cơ à!

Chị dâu cả gật đầu:

“Vâng ạ, ba chồng cháu nói chỉ cho mười ngày để quan sát thôi, vượt qua được thì làm tiếp, năng lực không đủ thì đành phải đổi người.”

Dù chỉ là làm thay nhưng Lý Hồng Trân cũng muốn tranh thủ cơ hội này:

“Cháu đi, cháu đi ạ.”

Người dì cũng thấy đây là một cơ hội, vào nhà máy làm thay có thể nghe ngóng được rất nhiều tin tức nội bộ.

Những thứ đó có tiền cũng không mua được....

Phía Tống Tiểu Tư bên này không tìm được người phù hợp, chỉ đành đ-ánh điện báo về quê tìm người.

Bác cả Tống nhìn nội dung điện báo, chạy như bay sang nhà chi thứ ba:

“Thiết Trụ, Thiết Trụ ơi, Tiểu Tư đ-ánh điện về bảo có t.h.a.i rồi.”

Tống Thiết Trụ ngửa đầu cười lớn:

“Đây là chuyện tốt mà!”

Bác cả Tống đưa điện báo cho ông:

“Em xem đi.”

Tống Thiết Trụ nhìn kỹ:

“Tìm người làm thay à!

Anh thấy để ai đi thì tốt hơn?”

Bác cả Tống công bằng vô tư, không thiên vị bất kỳ ai:

“Phụ nữ chi thứ ba bọn em đều có công việc cả rồi, chỉ có thể chọn từ chi cả và chi hai thôi, anh định để bọn nó bốc thăm.”

Tống Thiết Trụ thấy chủ ý này rất hay:

“Vậy thì cứ làm thế đi, em sang chi hai nói một tiếng.”

Bác cả Tống có bốn người con trai, một con gái, ngoại trừ Tống Tiểu Ninh đã ly hôn thì những người khác đều đã kết hôn.

Bác hai Tống có năm người con trai, ba người đầu đã lấy vợ, hai người nhỏ vẫn chưa có đối tượng.

Tống Thiết Trụ nhìn mấy cô con dâu của chi hai và chi ba, thẳng thắn vào vấn đề:

“Tiểu Tư m.a.n.g t.h.a.i rồi, con bé t.h.a.i vị không ổn định nên phải ở nhà nghỉ ngơi ba tháng, công việc đó cần tìm người làm thay.

Công việc chỉ có một, mà các cháu có tận bảy người.

Vì vậy chúng ta quyết định dùng cách bốc thăm để định đoạt xem ai đi làm thay.

Ai không nỡ xa nhà, không muốn đi thì có thể giơ tay.”

Không một ai giơ tay cả.

Cơ hội tốt như vậy, chẳng ai muốn từ bỏ.

Bác cả Tống lấy ra mấy chiếc hộp, bên trong đựng bảy mẩu giấy nhỏ:

“Mẩu giấy nào không trúng thì để trống, mẩu nào có chữ thì là trúng.”

Bảy người phụ nữ căng thẳng nhìn chiếc hộp sắt, thầm cầu nguyện mình sẽ là người may mắn trúng tuyển.

“Bốc đi các cháu.”

“Chị bốc trước đi!”

“Chị lớn nhất, chị làm gương đi!”

Những người khác đều nhìn về phía chị dâu cả của chi cả.

Cũng cần một người dẫn đầu, chị dâu cả do dự một chút, đưa tay vào hộp sắt bốc ra một mẩu giấy, mở ra xem thì thấy trống không.

Đáy mắt chị lướt qua một tia thất vọng, xem ra mình không có vận may đó rồi!

Bảy mẩu giấy mà chỉ có một mẩu có chữ, đúng là khó trúng thật.

Mọi người thấy chị không trúng thì thở phào một cái nhưng đồng thời lại càng căng thẳng hơn, rốt cuộc thì cơ hội này sẽ thuộc về tay ai đây?

Con dâu thứ hai của bác cả Tống là người thứ hai bốc thăm, chị xoa xoa hai bàn tay, nhắm mắt bốc lấy một tờ.

Mở ra xem, cũng là giấy trắng.

[Dường như lại bị dương rồi, nôn mửa tiêu chảy, đau họng, dạo này người bị dương nhiều quá, mọi người chú ý sức khỏe nhé, hôm nay c-ơ th-ể chịu không nổi nữa, mai nếu nhẹ bớt tôi sẽ bù lại phần thiếu của hôm nay.]

Chương 138 Tìm thấy kẻ buôn người

“Chao ôi, cạnh tranh lớn quá!”

Chị dâu hai khẽ thở dài một tiếng, những người khác cũng gật đầu phụ họa.

Sáu người đầu tiên đều không trúng, cuối cùng mẩu giấy có chữ lại rơi vào tay Hà Vân – vợ của anh cả chi hai, chị có hai đứa con trai, đứa lớn bảy tuổi tên là Nguyên Bảo, đứa nhỏ năm tuổi tên là Nguyên Cáp.

“A, a, thật sự là con rồi, không ngờ nhặt được mẩu giấy cuối cùng lại có cái lợi thế này!”

Hà Vân nhìn chữ trên mẩu giấy, kích động múa may chân tay.

Những người khác:

“...”

Chậc!

Đúng là nhặt được món hời lớn mà!

Nguyên Bảo ngước đầu nhìn Hà Vân:

“Mẹ ơi, con cũng muốn đến chỗ cô út ạ.”

Nguyên Cáp nhào vào lòng Hà Vân:

“Mẹ ơi, con cũng muốn đi, lâu lắm rồi con không được gặp cô út, con nhớ cô ấy lắm.”

Hà Vân xoa đầu Nguyên Cáp, kiên nhẫn bảo:

“Mẹ đi làm việc, không có thời gian trông các con đâu.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.