Niên Đại Chiến: Gả Cho Chiến Thần Đại Viện, Cả Quân Khu Phát Sốt - Chương 175
Cập nhật lúc: 14/04/2026 15:15
“Hai anh em vẻ mặt đầy thất vọng.”
Bác gái hai Tống rõ ràng không ngờ Hà Vân lại có vận may tốt đến thế, sau khi phản ứng lại bà cười như tiếng ngỗng kêu:
“Quác quác quác, chi thứ hai chúng ta cuối cùng cũng có người làm công nhân rồi, dù chỉ là làm thay tôi cũng thấy vui.
Vợ thằng hai, hai đứa nhỏ ở nhà con không phải lo, đến đó rồi thì làm việc cho tốt, đừng để người ta coi thường!”
Hà Vân gật đầu mạnh:
“Mẹ ơi, mẹ yên tâm, con sẽ không làm khó Tiểu Tư, cũng không để mọi người phải mất mặt, con sẽ làm việc thật tốt.”
Bác cả Tống nhìn về phía Hà Vân:
“Tiểu Tư nói càng nhanh càng tốt, thế này đi, hôm nay cháu dọn dẹp hành lý, giờ bác đi tìm chủ nhiệm Lưu xem có mua được vé tàu ngày mai không.”...
Tại nhà máy dệt.
Bác cả Tống tìm gặp Lưu Quế Phượng, trình bày rõ ý định của mình.
Lưu Quế Phượng thật lòng mừng cho Tiểu Tư:
“Anh đi cùng tôi vào trong, để tôi gọi điện hỏi xem sao.”
Vào đến văn phòng, Lưu Quế Phượng nhấc ống nghe gọi điện cho một người bạn ở cục đường sắt, xác nhận ngày mai có vé đi Cảnh Thị, bà mỉm cười nói:
“Được, được, vậy thì đặt chuyến mười giờ sáng nhé, được rồi, mai tôi bảo người nhà đến ga tàu tìm anh.”
Gác điện thoại, Lưu Quế Phượng cho bác cả Tống biết tên của người bạn đó:
“Trước chín giờ rưỡi, anh cứ đến tìm bạn tôi, báo tên bà ấy là được.”
Bác cả Tống cảm thán đúng là có người trong triều dễ làm việc, chuyện này nếu không có người quen thì còn phải đích thân chạy ra ga tàu mua vé.
Từ thị trấn đến ga tàu mất hai tiếng, cả đi lẫn về là bốn tiếng đồng hồ.
Chưa nói đến chuyện khác, bốn tiếng này chính là tiết kiệm được bao nhiêu công sức rồi.
Bác cả Tống muốn mời Lưu Quế Phượng ra tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa nhưng bà đã từ chối:
“Đều là người nhà cả, khách sáo thế làm gì!”...
Ga tàu ở Cảnh Thị lớn hơn ga tàu ở quê rất nhiều.
Hà Vân xuống tàu, đeo hành lý nhìn biển người đông đúc nhộn nhịp, nhất thời có chút không dời bước nổi.
Trời đất ơi, nhiều người quá!
Chị thấy mọi người cứ chen lấn xô đẩy, cũng lấy hết can đảm chen lên phía trước.
Kẻ buôn người trong đám đông thấy Hà Vân chỉ có một mình, lập tức nảy ra ý đồ xấu xa.
Ả âm thầm lách đến phía sau Hà Vân.
Ra khỏi ga tàu, ả tiến lên hỏi:
“Đồng chí này, cô đến Cảnh Thị tìm người thân à?”
Hà Vân vừa nhìn là biết người phụ nữ này không có ý tốt, lập tức cảnh giác hẳn lên:
“Không phải, tôi là người Cảnh Thị mà, đừng cản đường tôi, người nhà tôi đến đón rồi đây này.”
Nói xong Hà Vân vẫy tay về phía Hoắc Sư Tiêu đang đi tới:
“Em rể ơi, ở đây, ở đây này.”
Người phụ nữ quay đầu nhìn, bị bộ quân phục trên người Hoắc Sư Tiêu làm cho khiếp sợ, mặt mũi trắng bệch, vội vàng rời đi.
Hoắc Sư Tiêu nhạy bén liếc nhìn người phụ nữ đang rời đi:
“Đứng lại ——”
Người phụ nữ có tật giật mình, sao dám dừng lại, chân ả như gắn bánh xe lửa, chạy càng nhanh hơn.
Hoắc Sư Tiêu thấy tình hình này là biết người phụ nữ có ma, anh là người đã qua huấn luyện chuyên nghiệp nên nhanh ch.óng đuổi kịp ả.
“Mụ là kẻ buôn người à?”
Người phụ nữ không biết Hoắc Sư Tiêu nhìn ra ả là kẻ buôn người từ đâu:
“Tôi... tôi không phải, anh đừng có mà vu oan cho người tốt!
Tránh ra, đừng cản đường tôi!”
Biểu hiện của người phụ nữ rơi vào mắt Hoắc Sư Tiêu chính là kiểu hư trương thanh thế:
“Có phải kẻ buôn người hay không, đến đồn công an là biết ngay!”
Người phụ nữ nghe thấy vậy, trong lòng lo sốt vó, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ rất phẫn nộ:
“Anh nói xằng nói bậy, bà già này chỉ có lòng tốt hỏi han vài câu mà anh đã coi bà đây là kẻ buôn người, bằng chứng đâu?
Đừng tưởng anh là quân giải phóng mà tôi sợ anh nhé!”
Hà Vân tin tưởng vào khả năng nhìn người của Hoắc Sư Tiêu, chị lao tới tóm lấy cánh tay người phụ nữ:
“Mụ chính là kẻ buôn người, vừa rồi mụ còn dò hỏi thông tin của tôi, muốn lừa tôi đi theo mụ, may mà em rể tôi đến kịp.”
Người phụ nữ tức đến muốn ngất xỉu:
“Tôi không có, cô vu khống!”
Ga tàu rất đông người.
Mọi người thấy ở đây có chuyện là xúm lại xem náo nhiệt.
“Kẻ buôn người thì phải tống vào đồn công an!”
“Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong được!
Nhìn mặt mũi cũng hiền lành mà không ngờ lại là quân buôn người!”
Người phụ nữ thấy mọi người đều đứng về phía Hoắc Sư Tiêu, tức đến mức ngũ quan méo mó:
“Tôi không phải kẻ buôn người, tôi chỉ có lòng tốt hỏi vài câu thôi.”
Hoắc Sư Tiêu là quân nhân, có trực giác cực kỳ nhạy bén, khi nhìn thấy bóng lưng người phụ nữ anh đã thấy có vấn đề, khi nhìn vào mắt ả mới biết chắc là kẻ buôn người.
Bởi vì đôi mắt này anh đã từng thấy ở đồn công an.
Mặt mũi có thể ngụy trang nhưng đôi mắt thì không thể giả vờ được.
Nghe đồng đội nói, kẻ buôn người này rất xảo quyệt, mỗi lần xuất hiện đều là một gương mặt khác nhau.
Chính vì thuật hóa trang của ả quá cao siêu nên đồn công an đã truy lùng rất lâu mà vẫn không bắt được người.
Không ngờ hôm nay lại bị anh đụng trúng.
Hoắc Sư Tiêu cũng chẳng buồn lôi thôi với ả, lôi cánh tay người phụ nữ ấn vào trong xe, lại tìm sợi dây thừng để sẵn trên xe trói tay ả lại.
Người phụ nữ trợn trừng mắt nhìn Hoắc Sư Tiêu, trong mắt bùng lên ngọn lửa giận dữ:
“Thả tôi ra, thả tôi ra mau.”
Hoắc Sư Tiêu cảnh cáo người phụ nữ:
“Câm miệng lại cho tôi, mụ có phạm pháp hay không thì trong lòng mụ rõ hơn ai hết, đừng tưởng cứ gào to là mình đúng!”
Hà Vân gật đầu phụ họa:
“Đúng, đúng thế!”
Hoắc Sư Tiêu đưa người phụ nữ đến đồn công an.
Nhân viên công tác lau sạch đống đồ bôi trên mặt người phụ nữ, lộ ra gương mặt thật sự.
Đó là một gương mặt ngựa dài ngoằng, g-ầy gò, đôi mắt tam giác nhỏ thó phát ra tia nhìn lạnh lẽo như rắn độc.
“Cục trưởng, cục trưởng ơi, chính là... chính là mụ ta!
Bắt được rồi, cuối cùng cũng bắt được rồi!”
Phá được một vụ án lớn, cục trưởng rất vui mừng, ông muốn mời Hoắc Sư Tiêu đi ăn cơm:
“Đồng chí Hoắc, đồng chí Hà, nếu không có hai người thì tôi không biết còn phải rụng bao nhiêu sợi tóc vì vụ án này nữa!
Bữa cơm hôm nay hai người nhất định phải đi.”
Hà Vân không dám đâu ạ!
Chị là người ở nơi nhỏ bé đến, sao dám ngồi ăn cùng cục trưởng được!
Hoắc Sư Tiêu liếc nhìn Hà Vân, thấy hai chân chị cứ run bần bật, anh liền từ chối ý tốt của cục trưởng:
“Tôi vẫn còn việc, e là không ăn được rồi.”
Cục trưởng không muốn để anh đi, do dự một lát mới bảo:
“Thôi được rồi, đến lúc tiền thưởng xuống tôi sẽ cử người gửi đến bộ đội cho anh.”
