Niên Đại Chiến: Gả Cho Chiến Thần Đại Viện, Cả Quân Khu Phát Sốt - Chương 402

Cập nhật lúc: 14/04/2026 16:10

“Nhưng bà nói cho tôi biết, bà dạy con kiểu gì vậy?

Nghịch ngợm ném gạch đã đành, lại còn biết nói dối."

Trong mắt người phụ nữ loé lên một tia nham hiểm, cái tên ngốc này.

Nhưng khi ngẩng đầu lên, vẻ mặt bà ta đầy vẻ hối lỗi:

“Em xin lỗi, em chỉ muốn cho con bé mở mang tầm mắt một chút, không ngờ nó lại gây ra chuyện như vậy ở đơn vị.

Sau này sẽ không thế nữa."

Dương Kiên Bạch cũng chẳng biết có tin thật hay không, dù sao mặt anh cũng chẳng có biểu cảm gì.

Người phụ nữ nhìn mà tim đ-ập chân run, chẳng lẽ anh định đ-ánh người sao!

Mãi lâu sau Dương Kiên Bạch mới lại mở lời:

“Quần áo của Linh Linh đâu?

Chẳng phải tôi đã đưa tiền bảo bà mua đồ mới cho nó sao?

Quần áo đâu?"

Người phụ nữ biết Dương Kiên Bạch đang tính sổ, bà ta đã chuẩn bị sẵn lời thoại:

“Em định đưa nó đi mua nhưng nó không chịu, nó bảo mình ở quê ra, mặc đồ cũ một chút cũng không sao."

Dương Kiên Bạch đương nhiên là không tin, anh nhìn Linh Linh:

“Có đúng như vậy không?"

Dương Kiên Bạch rất ít khi về nhà.

Linh Linh vẫn luôn sống cùng mẹ kế.

Mẹ kế của con bé tính tình không tốt, hễ có gì không vừa ý là đem nó ra làm bao cát trút giận.

Ông bà nội lại là người trọng nam khinh nữ, thấy nó bị đ-ánh cũng chẳng thèm giúp, thậm chí còn thêm dầu vào lửa bảo nó là sao chổi, là đứa đen đủi, là khắc tinh đã khắc ch-ết mẹ ruột mình.

Thật ra con bé rất muốn nói, nếu nó thực sự khắc người, thì người đầu tiên nó khắc phải là mẹ kế.

Khắc ch-ết bà ta rồi thì sẽ không còn ai đ-ánh nó nữa.

Nhưng tưởng tượng vẫn chỉ là tưởng tượng, không thể trở thành hiện thực.

Linh Linh nghe thấy giọng nói của Dương Kiên Bạch mới bừng tỉnh khỏi thế giới của riêng mình.

Con bé nhìn chằm chằm người đàn ông vài giây, nó cứ ngỡ bố mình rất khó gần, hóa ra bố cũng biết quan tâm đến mình.

Lòng Linh Linh trào dâng một niềm vui sướng, đôi mắt lấp lánh nụ cười:

“Bố ơi, con có thể nói thật không?"

Dương Kiên Bạch tuy nghiêm nghị nhưng trông không hung dữ, anh gật đầu:

“Được, cứ nói đi, bố sẽ làm chủ cho con."

Dương Linh Linh liếc nhìn mẹ kế.

Bà ta trừng mắt cảnh cáo nó, không thành tiếng mà ra hiệu:

“Mày dám nói thật thử xem!

Đợi bố mày đi đơn vị, tao đ-ánh ch-ết mày!"

Nếu là trước đây, Dương Linh Linh chắc chắn sẽ không dám, nhưng lần này con bé muốn đ-ánh cược một phen:

“Bố ơi, mẹ kế thường xuyên đ-ánh c.h.ử.i con, bảo con là đứa trẻ không ai thèm.

Tiền bố gửi về con chưa bao giờ được thấy, quần áo trên người con là do các thím trong làng cho, đều là đồ cũ hết."

“Bà ấy bảo bố chưa bao giờ gửi tiền, còn nói con ăn của bà ấy, dùng của bà ấy."

“Cái người bà ấy dắt theo nữa, thường xuyên giật tóc con, cào mặt con, bảo con không xứng được mặc quần áo mới."

Cơn thịnh nộ trên người Dương Kiên Bạch ngày càng đậm, giọng nói lạnh thấu xương:

“Hồi đó kết hôn với bà, yêu cầu đầu tiên của tôi là chăm sóc tốt cho con gái tôi.

Đã không chăm sóc được thì mời bà cút về quê."

Người phụ nữ nghe thấy vậy mới nhận ra tính chất nghiêm trọng của sự việc.

Bà ta định túm lấy Dương Kiên Bạch nhưng bị anh hất ra:

“Bà không cần nói sau này sẽ sửa đổi hay gì cả, tôi không muốn nghe.

Con gái tôi, tôi sẽ thuê người chăm sóc, tiền nong trước đây tôi cũng không thèm tính toán với bà nữa."

Người phụ nữ vốn định cầu xin Dương Kiên Bạch, nhưng nghe đến câu sau thì không dám nói thêm lời nào.

Mấy năm qua, mỗi tháng Dương Kiên Bạch gửi về mười lăm đồng, một năm là hơn một trăm, sáu năm là hơn bảy trăm đồng.

Nếu thật sự tính toán từng li từng tí, bà ta phải trả lại năm sáu trăm đồng, số tiền lớn như thế bà ta không nỡ bỏ ra.

Giữa tiền và người, cuối cùng bà ta chọn tiền:

“Tôi biết rồi."

Chương 311 Kết giao bạn mới

Sau khi đuổi người phụ nữ đi, Dương Kiên Bạch thuê một người bảo mẫu.

Người này là người nhà quân nhân, tính tình nhiệt tình lại biết dạy bảo trẻ con, giao Linh Linh cho bà ấy, Dương Kiên Bạch rất yên tâm.

Thấy Dương Kiên Bạch sắp rời đi, Linh Linh đuổi theo níu tay áo anh:

“Bố ơi, con không phải là đứa đen đủi, cũng không khắc người."

Dương Kiên Bạch nghe vậy mà lòng đau nhói:

“Ở quê thường có người nói con như vậy sao?"

Linh Linh gật đầu:

“Mẹ kế nói, ông bà nội cũng nói thế ạ."

Dương Kiên Bạch tức điên người, mỗi tháng anh gửi bao nhiêu tiền về, mà họ lại đối xử với con gái anh như vậy!

“Sau này chúng ta không về quê nữa, bắt đầu từ hôm nay cũng không gửi tiền về cho ông bà nội nữa.

Linh Linh, bố là quân nhân, ít khi ở nhà.

Sau khi mẹ con bệnh qua đời, bố sợ không có ai chăm sóc con nên mới chọn kết hôn lần nữa.

Nếu biết con phải sống khổ thế này, bố đã không tái hôn rồi.

Linh Linh, xin lỗi con, là do bố đã lơ là."

Linh Linh vẫn luôn nghĩ Dương Kiên Bạch không coi mình là con gái nên mới lờ đi, giờ mới biết hóa ra không phải như vậy.

Có được lời giải thích, tâm trạng Linh Linh cũng tốt lên không ít:

“Bố ơi, bố không thường xuyên về nhà là để được thăng chức đúng không ạ?"

Dương Kiên Bạch không ngờ con gái mình lại thông minh, hiểu chuyện như vậy, anh gật đầu nói:

“Ừ, anh trai con ở đơn vị nên bố không lo, bố chỉ lo cho con thôi.

Thế nên bố vẫn luôn nỗ lực làm nhiệm vụ, hy vọng sớm được thăng chức để được phân nhà, như vậy con có thể đi theo quân được."

Linh Linh ôm chầm lấy Dương Kiên Bạch, con bé khóc nức nở:

“Bố ơi, con xin lỗi, con không nên lén mắng bố."

Dương Kiên Bạch nghẹn lời:

“Con lén mắng bố à?"

Linh Linh sững người, buông Dương Kiên Bạch ra, cúi đầu không dám nhìn anh.

Khổ nỗi Dương Kiên Bạch cứ bám lấy chủ đề này không buông:

“Con mắng bố cái gì thế?"

Linh Linh chỉ muốn đào một cái lỗ để chui xuống, sao mình ngốc thế không biết, chuyện này mà cũng lỡ miệng nói ra được sao?

Vạn nhất bố không thích mình nữa thì biết làm sao?

“Bố nghe nhầm rồi, con không có mắng bố đâu."

Linh Linh bỏ lại một câu rồi chạy biến.

Dương Kiên Bạch nhìn bóng lưng Linh Linh biến mất, bật cười ha hả vài tiếng....

“Cậu ăn trộm táo nhà tớ!"

Bé gái mặc váy hoa đuổi theo Linh Linh.

Linh Linh vừa chạy vừa giải thích:

“Tớ không có trộm táo, đây là bố tớ mua cho mà."

Bé gái không tin:

“Cậu không trộm thì sao nhà tớ lại mất một quả táo, cậu không trộm thì sao trên tay lại đúng lúc cầm quả táo thế kia?"

Linh Linh chạy quá nhanh, suýt chút nữa đ-âm sầm vào Hy Hy đang đến khu nhà ở tập thể chơi, con bé áy náy:

“Xin lỗi, xin lỗi nhé."

Hy Hy lắc đầu:

“Không sao đâu."

Bé gái đuổi kịp tới nơi, nhìn thấy chiếc váy xinh đẹp trên người Hy Hy, trong mắt thoáng qua vẻ ngưỡng mộ:

“Bạn không phải con em trong này, không được vào đâu."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.