Niên Đại Chiến: Gả Cho Chiến Thần Đại Viện, Cả Quân Khu Phát Sốt - Chương 403
Cập nhật lúc: 14/04/2026 16:10
Hy Hy chỉ vào chú lính gác bên ngoài, giọng sữa nói:
“Nhưng mà chú cho tớ vào mà."
Bé gái không tiếp tục chủ đề đó nữa mà đưa tay sờ vào váy của Hy Hy:
“Cái này đắt không?"
Hy Hy chớp chớp mắt, chủ đề chuyển nhanh quá khiến con bé không phản ứng kịp.
Ngẩn ra một lát, Hy Hy mới mở lời:
“Tớ không biết, là cậu hai mua cho tớ đấy."
Bé gái thương lượng:
“Có thể cho tớ mặc thử một chút được không?"
Hy Hy so sánh chiều cao của hai đứa rồi lắc đầu từ chối:
“Không được đâu, bạn cao hơn tớ, chắc chắn mặc không vừa đâu.
Bạn bảo mẹ bạn mua cho đi, đối diện nhà máy d.ư.ợ.c phẩm có chỗ bán buôn quần áo đấy, họ chỉ nhập về vài bộ thôi."
Cậu hai thấy kiểu dáng đẹp.
Muốn nhập cho con bé một bộ, nhưng lấy hàng sỉ thì phải lấy theo lố đủ size.
Cậu hai bất đắc dĩ đành phải lấy cả lố.
Con bé mặc một bộ, vẫn còn thừa năm bộ nữa, không biết đã bán hết chưa.
Bé gái nghe thấy vậy thì cũng không thèm truy cứu chuyện Linh Linh trộm táo nữa, con bé chạy tót về nhà lấy tiền, rồi lại hớt hải chạy ra:
“Tớ có tiền rồi, bạn dẫn tớ đi được không?"
Hy Hy đi cùng Vương Xuân Hương tới đây.
Vương Xuân Hương mới cúi xuống lau giày một lát mà Hy Hy đã chạy vào trong rồi.
Đợi bà vào đến nơi, Hy Hy đã định dắt bé gái kia sang chỗ cậu hai rồi:
“Bà ngoại ơi, con muốn tìm cậu hai ạ."
Vương Xuân Hương hơi đau đầu:
“Tổ tông của tôi ơi, xin con tha cho bà già này đi.
Vừa mới đòi vào khu tập thể xong lại đòi sang chỗ cậu hai, con muốn làm bà ngoại mệt ch-ết sao!"
Hy Hy lắc đầu nguầy nguậy:
“Không phải đâu ạ!
Có người muốn mua váy của cậu hai, Hy Hy muốn giúp cậu ấy làm ăn mà."
Bé gái gật đầu như bổ củi:
“Đúng, đúng thế ạ, cháu muốn mua cái váy giống như Hy Hy đang mặc."
Vương Xuân Hương hỏi bé gái:
“Người lớn nhà cháu đâu?"
Giọng nói trong trẻo của bé gái vang lên:
“Bố mẹ cháu đi làm rồi, bà nội ở nhà trông cháu.
Bà nội già rồi không đi xa được, cháu tự đi một mình là được rồi ạ."
Chỉ có một đứa trẻ, đương nhiên Vương Xuân Hương không đời nào dẫn đi:
“Không được, phải được người lớn đồng ý, hơn nữa phải có người lớn đi cùng mới được."
Bé gái định nói gì đó thì Linh Linh chạy tới, con bé không đi một mình mà còn dắt theo một cậu bé:
“Táo nhà bạn là do cậu ấy lấy đấy, tớ không có lấy."
Cậu bé đưa nửa quả táo còn lại cho bé gái, mặt đầy vẻ hối lỗi:
“Xin lỗi bạn, tớ... tớ chỉ muốn nếm thử mùi vị thôi.
Tớ biết trộm đồ là không tốt, nhưng mà... tớ không nhịn được."
Bé gái sinh ra ở khu tập thể này nên trẻ con trong khu đều biết mặt, nhưng cậu bé trước mặt thì lại thấy lạ lẫm:
“Cậu không phải ở khu này à?"
Cậu bé không dám giấu giếm chút nào:
“Bác của tớ ở đây, tớ đi cùng bà nội tới chơi.
Nhà tớ ở quê, không được ăn mấy thứ này bao giờ nên tớ... tớ chỉ muốn nếm thử thôi."
Cậu bé tuy có lấy trộm đồ nhưng thái độ nhận lỗi rất tốt nên bé gái nhanh ch.óng tha thứ, thậm chí còn xin lỗi Linh Linh:
“Xin lỗi cậu nhé, tớ hiểu lầm cậu rồi!"
Linh Linh biết bạn ấy không có ý xấu, chỉ là ghét hành vi trộm cắp thôi.
Thật ra con bé cũng ghét, hồi đó ở quê dù đói đến mức hoa cả mắt nó cũng chưa từng trộm đồ của ai.
“Không sao đâu, hy vọng lần sau bạn tìm hiểu kỹ rồi hãy mắng, nếu không sẽ làm tổn thương người khác đấy."
Bé gái cũng biết mình hành động quá lỗ mãng:
“Ừm, tớ biết rồi."
Xin lỗi xong, bé gái vẫn muốn nhờ Vương Xuân Hương dẫn đi mua váy, nhưng bà đã từ chối:
“Này cháu nhỏ, mua đồ phải được bố mẹ gật đầu mới được.
Cháu lén đi mua, bố mẹ biết được thì không chỉ cháu bị mắng mà bà cũng bị liên lụy đấy."
Bé gái cũng coi như hiểu chuyện, con bé mặt đầy thất vọng:
“Dạ được rồi, vậy để mai cháu bảo mẹ dẫn đi."...
Lần tiếp theo Hy Hy gặp lại bé gái kia là một tuần sau đó, khi con bé đến khu tập thể tìm chú ch.ó nhỏ chơi.
Con bé thấy bé gái đang mặc chính chiếc váy đó, òa lên một tiếng:
“Chị ơi, chị mua thật rồi à?"
Bé gái cười rạng rỡ, còn xoay một vòng:
“Đẹp không?
Mẹ mua cho chị đấy, mười lăm đồng bạc."
Hy Hy gật đầu:
“Đẹp lắm ạ."
Bé gái rất thích Hy Hy:
“Chị tên là Bối Nhi, năm nay bảy tuổi, em mấy tuổi rồi?"
Hy Hy giơ bốn ngón tay ra:
“Em tên là Hy Hy, năm nay bốn tuổi ạ."
Bối Nhi bịt miệng, kinh ngạc nhìn Hy Hy:
“Em mới bốn tuổi thôi sao?
Chị cứ tưởng em sáu tuổi rồi cơ, trông em cao thật đấy!"
Nhắc đến chiều cao, Hy Hy vô cùng tự hào, con bé ưỡn cái ng-ực nhỏ ra:
“Hy Hy giống mẹ ạ, phải lớn thật cao để đ-ánh kẻ xấu, bảo vệ mẹ."
Bốn đứa nhỏ Chú ch.ó nhỏ, Linh Linh, Hy Hy, Bối Nhi đang nhảy dây rất vui vẻ.
Bỗng nhiên nghe thấy tiếng khóc, bốn đứa nhỏ lập tức dừng lại, nhìn về phía phát ra âm thanh.
Chương 312 Phá cửa xông vào
Tiếng khóc phát ra từ tầng hai của khu nhà tập thể.
Bốn đứa trẻ chạy huỳnh huỵch lên tầng hai.
Chúng chạy tới gõ cửa, tiếng khóc bên trong im bặt ngay lập tức.
Chú ch.ó nhỏ tiếp tục đ-ập cửa thật mạnh:
“Mở cửa, mở cửa đi..."
Bên trong không có bất kỳ âm thanh nào nữa, cứ như tiếng khóc vừa nãy chỉ là ảo giác vậy.
Chú ch.ó nhỏ nghiêng đầu nhìn Hy Hy:
“Bạn bảo giờ phải làm sao?"
Hy Hy đảo mắt một vòng, ghé sát lại nói nhỏ với mọi người:
“Chúng mình giả vờ rời đi xem bên trong có tiếng khóc nữa không."
Ba đứa còn lại thấy ý kiến này hay nên cố tình tạo ra tiếng động lớn, báo cho người bên trong biết chúng đã đi rồi.
Không lâu sau, một người phụ nữ mở cửa, lén lút nhìn quanh như kẻ trộm, chắc chắn bên ngoài không có ai mới đóng cửa lại.
Chẳng mấy chốc, bên trong lại vang lên tiếng khóc và tiếng cầu xin:
“Đừng đ-ánh nữa, hu hu...
đau quá, đau quá, cầu xin bà tha cho cháu, tha cho cháu với..."
Tiếng cầu xin ngày càng nhỏ dần.
Hy Hy nghe mà cau mày:
“Đây là ngược đãi, mẹ bảo có thể báo án đấy."
Chú ch.ó nhỏ giơ tay:
“Để tớ đi tìm chú giải phóng quân."
Bỏ lại câu nói đó, cậu bé liền chạy đi.
Vừa ra tới cổng thì gặp Tống Lạc Anh, cậu bé chạy tới:
“Chị Tống ơi, có người ngược đãi trẻ con, đ-ánh ác lắm ạ."
Tống Lạc Anh hỏi:
“Có biết nguyên nhân là gì không?"
Chú ch.ó nhỏ lắc đầu:
“Em không biết, bọn em nghe thấy tiếng khóc chạy tới gõ cửa thì bên trong im bặt.
Đợi bọn em đi rồi thì lại nghe thấy tiếng khóc, khóc t.h.ả.m lắm, cảm giác như sắp đứt hơi đến nơi rồi."
