Niên Đại: Gả Nhầm Trai Quê, Ai Ngờ Là Bảo Bối - Chương 149: Ra Tay Hào Phóng Của Chu Dã
Cập nhật lúc: 09/01/2026 05:31
Trận tuyết này kéo dài đến tận sáng hôm sau vẫn còn rơi.
Lúc Bạch Nguyệt Quý thức dậy, Chu Dã đã hấp bánh bao xong rồi.
Hôm nay ăn bánh bao, bánh bao bột mì trắng nõn nà, thơm nức mũi.
"Anh muốn ăn thì cứ để em dậy làm là được, cần gì anh phải bận rộn cả đêm rồi còn phải làm bữa sáng cho em." Bạch Nguyệt Quý nói.
Chu Dã ghé sát lại thơm cô một cái, "Anh không mệt, anh cũng vui lòng."
Chỉ cần là chuyện anh muốn làm thì không bao giờ có chuyện mệt mỏi, bởi vì chỉ cần nghĩ đến cảnh vợ và hai con trai ngủ dậy là có thể ăn ngay những chiếc bánh bao nóng hổi do chính tay anh làm, trong lòng anh đã thấy thỏa mãn vô cùng.
Còn nếu là việc anh không muốn làm, thì dù cho tối qua có ngủ cả đêm, sáng ra bảo anh dậy rót ly nước anh cũng thấy phiền.
Đây chính là nghìn vàng khó mua một chữ "tôi vui lòng".
Bạch Nguyệt Quý cũng không bận tâm đến anh nữa, không phải cô lười đâu, mà là do anh quá siêng năng.
Vợ chồng son sống với nhau lúc nào cũng có sự bù trừ, lúc anh siêng năng thì cô cứ việc hưởng thụ là được.
Nếu anh mệt cần nghỉ ngơi, vậy thì cứ để cô bận rộn còn anh đi nghỉ.
Cho nên không cần phải câu nệ rụt rè làm gì, cứ thỏa thích mà ăn bánh bao thịt thôi.
"Vợ ơi, em đoán xem lần này anh kiếm được bao nhiêu." Chu Dã húp một ngụm canh rong biển tôm khô, cười tủm tỉm nói.
Bạch Nguyệt Quý thấy dáng vẻ này của anh cũng hiếm khi phối hợp theo, "Nhiều hơn không ít đâu nhỉ?"
"Em đoán thử xem." Chu Dã nói.
Bạch Nguyệt Quý bèn nói một con số, Chu Dã bảo cô đoán lại, Bạch Nguyệt Quý lại nâng con số lên cao hơn một chút.
Chu Dã lúc này mới cười gật đầu, Bạch Nguyệt Quý thật sự có chút bất ngờ, "Sao lại nhiều như vậy?"
"Có xe đạp rồi mà, một chuyến bây giờ còn hơn hai chuyến trước kia của anh, một đêm anh có thể đi đi về về hai lần ngon ơ." Chu Dã nói.
"Công việc này mạo hiểm thì có mạo hiểm thật, nhưng đúng là kiếm được rất nhiều tiền." Bạch Nguyệt Quý cũng phải nói.
Chỉ riêng chuyến hàng tối qua của Chu Dã đã bằng mấy tháng tiền nhuận b.út của cô rồi.
"Nửa tháng sau sẽ có chuyến nữa." Chu Dã lại nói.
"Không phải một tháng một lần sao?" Bạch Nguyệt Quý nhìn anh.
Chu Dã nói: "Anh nghe người kia nói, thịt heo mùa đông năm nay sẽ khá dồi dào, cho nên mới nửa tháng một lần." Đây là muốn nhân lúc mùa đông trời lạnh, thịt dễ bán thì bán hết đi.
Nhưng điều này không quan trọng, vừa hay lại hợp ý anh.
"Bọn họ lén nuôi heo à?" Bạch Nguyệt Quý nghe vậy liền nói.
Chu Dã cười, vợ anh đúng là thông minh, "Không nói, nhưng anh đoán là vậy."
"Nuôi heo thì có thể nuôi ở đâu được chứ?"
"Cái này thì anh không biết." Chu Dã lắc đầu, anh đoán, thường là nuôi ở trong rừng sâu núi thẳm.
Thật ra lúc mới bắt đầu, anh cũng từng nghĩ đến việc đi theo người ta làm một chuyến như vậy, nhưng sau đó vì vài lý do nên đã không đi.
Chỉ là những chuyện này không nói nữa, biết nhiều cũng vô ích.
Ăn sáng xong, Chu Dã liền dẫn Bạch Nguyệt Quý qua kiểm kê những thứ vật tư mà anh mang về.
Bạch Nguyệt Quý quả thật bị sự hào phóng này của anh làm cho choáng ngợp.
Nửa tảng thịt heo này ước chừng cũng phải mười mấy cân, vẫn là loại thịt liền sườn, cần phải tự mình dùng d.a.o tách thịt và sườn ra.
Một bao bột mì, riêng bao bột mì này cũng đã ba mươi cân.
Còn có một bao gạo, cũng nặng hai mươi cân.
Một giỏ trứng gà, giống như lần trước.
Một hũ trứng vịt muối, món trứng vịt muối này Bạch Nguyệt Quý cũng rất thích ăn, được muối rất khéo, đặc biệt nhiều dầu, lúc ăn cháo mà có một quả thì rất đưa cơm.
Còn có rong biển và tôm khô, cùng với hai gói đường đỏ và hai gói đường trắng, đường phèn cũng có một gói, ngay cả kẹo sữa, sữa bột, và sữa mạch nha cũng có đủ.
Nếu nói những thứ này không quá bất ngờ, vậy thì thùng táo Quốc Quang ở trong góc kia mới thật sự khiến Bạch Nguyệt Quý kinh ngạc vui mừng.
"Sao anh lại mua nhiều táo thế?" Bạch Nguyệt Quý cười nói.
"Chẳng phải là hiếm khi có hay sao, nên anh mua luôn cả thùng, dù sao cũng có xe, tiện lợi vô cùng." Chu Dã cười tủm tỉm.
Thấy vợ mình hài lòng như vậy, chút lòng hư vinh của anh cũng được thỏa mãn rất nhiều.
Đàn ông mà, chẳng phải chính là muốn làm vợ mình hài lòng sao? Từ tinh thần cho đến vật chất.
"Những thứ này tốn không ít tiền đâu nhỉ?" Bạch Nguyệt Quý cười hỏi.
"Cũng tốn một ít, nhưng vẫn ổn." Chu Dã gật đầu.
Số vật tư này tốn không ít tiền, nhưng cũng chỉ bằng một phần năm số tiền anh kiếm được tối qua, vậy nên có thể tưởng tượng được, tối qua anh đã kiếm được bao nhiêu rồi chứ?
Nếu cứ như tối qua mà đi thêm một hai chuyến nữa, đừng nói là chiếc xe đạp Lão Kim Lộc nhà anh, mà ngay cả một chiếc Đại Kim Lộc mới toanh sáng loáng cũng sắm về được rồi.
Anh định nhân lúc này kiếm thêm được chút nào hay chút đó, vì một năm cũng chỉ có một mùa đông này thôi!
Hơn nữa, sau này tình hình thế nào cũng không biết, anh đương nhiên phải tiết kiệm thật nhiều tiền, nếu có thể tiết kiệm được khoảng mười nghìn tệ thì mới xem như tàm tạm.
Tiền tiết kiệm nghìn tệ gì đó, anh đã không còn để vào mắt nữa rồi, bởi vì năm nay nếu cố gắng một chút, không chừng là có thể đạt được rồi.
Phải biết rằng tiền kiếm được từ việc đi săn trước đó, cộng với tối hôm qua, anh đã có thể gửi thêm hai trăm tệ vào sổ tiết kiệm rồi.
Đó là còn chưa tính số tiền để ở nhà dự phòng cho việc nhập và xuất hàng đâu đấy.
Bạch Nguyệt Quý nào có biết người đàn ông thô kệch nhà mình lại có chí lớn đến vậy, bây giờ mới là năm bảy ba, vậy mà anh đã nảy ra ý tưởng trở thành hộ gia đình vạn tệ.
Cô sắp xếp lại gọn gàng những thứ anh mang về.
Đường trắng, đường đỏ và đường phèn, sữa bột, kẹo sữa cùng với sữa mạch nha đều được cất vào tủ ở gian nhà phía đông.
Thùng táo Quốc Quang kia, Bạch Nguyệt Quý cũng cất vào tủ, những thứ như vậy không thích hợp để ở gian nhà phía tây.
Nhưng những thứ như gạo và bột mì thì không có vấn đề gì, cứ để nguyên cả bao cất lên tủ ở gian nhà phía tây là được.
Còn trứng gà thì cất vào vò trứng ở gian nhà phía tây, hiện tại vò trứng đã đầy, vẫn còn dư hơn nửa giỏ.
Thứ duy nhất cần phải ra tay xử lý chính là nửa tảng thịt heo này.
Bảo Chu Dã vào gian nhà phía tây ngủ, Bạch Nguyệt Quý một mình bận rộn, tự tay cầm d.a.o.
Sau khi tách thịt và sườn ra, cô lấy gia vị mà mình đã dùng chày đá giã sẵn mỗi khi rảnh rỗi ra.
Có muối, hồ tiêu, hoa tiêu, ớt và cả gừng.
Những thứ này sau khi rang chín rồi giã nhuyễn đã được cô cất đi, hôm nay chẳng phải là có dịp dùng đến rồi sao?
Dùng rượu trắng và xì dầu pha thành nước sốt, sau đó trộn nước sốt với các loại gia vị này là có thể tẩm ướp cho sườn rồi.
Sau khi tẩm ướp xong vốn có thể hun khói thêm một chút, nhưng không cần phải bận rộn như vậy, chỉ cần ướp hai ngày rồi treo ở sân sau cho gió hong khô tự nhiên là được.
Còn về bảy tám cân thịt ba chỉ còn lại, Bạch Nguyệt Quý không định làm gì cầu kỳ.
Bởi vì trong nhà còn có hai nhóc con, chúng đâu có ăn chay, mê ăn thịt cực kỳ.
Điểm này tuyệt đối là giống Chu Dã, lúc ăn thịt, hai chân của hai anh em sẽ đung đa đung đưa, điều này cho thấy tâm trạng của chúng rất tốt, ăn rất ngon và thỏa mãn.
Vì vậy không cần tốn nhiều công sức, cứ băm nhỏ ra nấu cháo thịt cho chúng ăn là được.
Hai anh em ngủ đến hơn tám giờ mới dậy, Bạch Nguyệt Quý mặc quần áo chỉnh tề cho chúng xong thì bắt đầu đút cơm, ăn bánh bao và canh rong biển nấu với tôm khô.
Bữa sáng với bánh bao hôm nay cũng rất hợp khẩu vị, hai anh em ăn đến là vui vẻ hớn hở.
Cùng ăn với chúng còn có Tiểu Sư Tử, nó ở dưới giường sưởi ăn cháo hồ của mình cũng ngon lành lạ thường.
Còn việc cho Tiểu Sư T.ử ăn bánh bao bột mì trắng, với hoàn cảnh chung và điều kiện gia đình hiện tại thì đó là chuyện không thể nào.
--------------------
