Niên Đại: Sau Khi Vạch Trần Tra Nam, Tôi Cùng Chồng Quân Nhân Nuôi Con, Làm Giàu - Chương 156
Cập nhật lúc: 17/04/2026 15:11
Nhưng con đường mình đã chọn, có quỳ cũng phải đi cho hết!
Cái tai của Ngô Đồng hoàn toàn không giữ được, chứng đau đầu ch.óng mặt cũng đeo bám cô ta, cô ta hận ch-ết Hạ Ngọc Oánh.
Sau khi Hạ Ngọc Oánh giữ t.h.a.i xuất viện, vở kịch của ba người đàn bà chính thức bắt đầu.
Mặc dù Ngô Quốc Hoa đã nói bóng gió với mẹ và chị gái rằng anh ta đã phế rồi, sau này nhà họ Ngô sẽ chỉ có một đứa con là đứa trẻ trong bụng Hạ Ngọc Oánh, nếu họ còn làm loạn nữa thì sẽ cưỡng ép bắt họ về quê!
Nhưng hai mẹ con kia vẫn không nuốt trôi cơn giận.
Không đ-ánh được thì có thể mắng!
Kẻ tung người hứng mà mắng!
Lời gì khó nghe nhất đều lôi ra mắng, nào là đồ lăng loàn, đồ tiện nhân, đồ lẳng lơ...
Ngô Đồng mở miệng là tuôn ra, mắng cho Hạ Ngọc Oánh một ngày khóc tám trăm lượt, hễ có chút tinh thần là lại chống nạnh đấu khẩu với hai mụ đàn bà đanh đ-á kia!
Bà bôi phân vào cốc nước của tôi, tôi nhổ nước miếng vào bát cơm của bà, qua lại vô cùng nhộn nhịp.
Còn đâu tâm trí mà đi tìm Ngu Lê gây rắc rối nữa?
Những ngày tháng như thế này mẹ Ngô cũng không muốn sống nữa, bà ta thỉnh thoảng lại ngồi bệt xuống đất khóc lóc, cái số bà ta sao mà khổ thế này!
Sao lại vớ phải đứa con dâu như vậy!
Khóc mãi rồi sực nhớ đến lời thầy bói nói lúc Ngô Quốc Hoa chuẩn bị kết hôn.
Nói rằng Hạ Ngọc Oánh và Ngô Quốc Hoa phải làm việc thiện mới sống được những ngày bình thường, nhưng Ngu Lê lại có số vượng phu!
Nghĩ đến những điều này, mẹ Ngô thoáng chốc sững sờ!
Ngu Lê thực sự có số vượng phu à?
Chả trách Ngu Lê bây giờ còn vào được bệnh viện sư đoàn làm việc!
Lương tháng đó không biết là bao nhiêu, nếu có thể giao vào tay bà ta thì chẳng phải sướng ch-ết đi được sao!
Mẹ Ngô càng nghĩ càng động lòng, nhưng con trai bây giờ không xong rồi, Hạ Ngọc Oánh lại đang mang đứa con duy nhất của nhà họ Ngô.
Muốn để Ngu Lê và Ngô Quốc Hoa chia tay ly hôn rồi quay lại với nhau, bà ta phải tính toán thật kỹ.
Trước tiên, phải làm cho con mụ hung hãn Hạ Ngọc Oánh này sinh con xong là phải biến mất...
Những chuyện rắc rối nhà họ Ngô, Ngu Lê không hề quan tâm.
Thấy Lục Quan Sơn đã đi ra ngoài hơn mười ngày rồi, sự lo lắng trong lòng cô không kìm nén được mà ngày càng nặng nề.
Cách đó mấy trăm dặm, Lục Quan Sơn đang dẫn theo một đội ngũ vừa mới đ-ánh một trận với một nhóm kẻ địch xâm phạm lãnh thổ phe ta vượt qua đường biên giới!
Đây là đợt xung đột đầu tiên, bắt được ba tù binh, tiêu diệt sáu tên địch, nhưng bên ta cũng có ba người bị thương nặng.
Lục Quan Sơn vì cứu một đồng đội nên không bị trúng đ-ạn nhưng lại bị thương ở chân do d.a.o đ-âm trong lúc cận chiến.
Lúc rút lui nghỉ ngơi, bác sĩ quân y đi cùng bận rộn ch-ữa tr-ị cho mọi người.
Một bóng người mặc áo blouse trắng đeo khẩu trang trầm giọng dặn dò người bên cạnh:
“Tiêm thu-ốc mê cho anh ta, sau đó đưa vào lều nghỉ ngơi, anh ta cần được nghỉ ngơi rồi, liều lượng thu-ốc mê tôi đã chuẩn bị xong cho cậu rồi.
Đi đi!”
Chỉ cần Lục Quan Sơn tiêm thu-ốc mê xong chìm vào giấc ngủ sâu, mọi chuyện sẽ dễ dàng thôi.
Chương 124 Bạch Linh Linh chủ động hôn anh
Vết thương trên chân Lục Quan Sơn m-áu vẫn đang rỉ ra, cần phải khâu khẩn cấp.
Một cô y tá nhỏ lần đầu tiên ra chiến trường, sợ đến mức run cầm cập, nghĩ đến những lời vừa bị đe dọa, cô vẫn còn chút rụt rè.
Lúc nữ bác sĩ đó đến, đội trưởng quân y của họ đã nói rồi, bác sĩ Bạch mặc dù bây giờ đang làm việc ở cơ sở nhưng cũng là vì cấp trên có quan hệ nên được điều qua đây giúp đỡ tạm thời.
Cô của Bạch Linh Linh là trưởng khoa ngoại bệnh viện sư đoàn, chú dượng là thủ trưởng tập đoàn quân, không ai dám đắc tội.
Vậy nên cô càng không dám không làm theo lời Bạch Linh Linh dặn.
Cũng may, thu-ốc mê này sau khi tiêm xong người ta chỉ rơi vào giấc ngủ sâu thôi, sẽ không xảy ra vấn đề gì lớn đâu.
Y tá nhỏ dìu Lục Quan Sơn vào lều nghỉ ngơi, lấy ra ống tiêm, suốt quá trình đều không nhìn Lục Quan Sơn.
Lục Quan Sơn nén đau đớn, lấy từ trong túi áo ra viên thu-ốc mà Ngu Lê đưa cho anh, viên thu-ốc đó là do Ngu Lê tự tay làm, lúc bị thương lập tức uống vào sẽ có tác dụng tiêu viêm giảm đau.
Bỗng nhiên, bên ngoài có tiếng la t.h.ả.m thiết!
Lục Quan Sơn lập tức đẩy cô y tá ra:
“Không cần tiêm thu-ốc mê nữa, cũng không cần khâu vết thương nữa!
Mấy người bị thương nặng đều được khiêng đi đâu rồi?
Ch-ữa tr-ị cho họ trước đi!
Cái chân này của tôi nhất thời không đứt được đâu!”
Bên ngoài trời đã tối mịt, y tá nhỏ lo lắng nói:
“Nhưng...”
Lục Quan Sơn căn bản không thèm để ý đến cô, nhanh ch.óng gọi người khiêng những người bị thương nặng nhất vào lều này nghỉ ngơi.
“Doanh trưởng!
Đây là lều của anh, tối nay anh cũng cần nghỉ ngơi mà!”
Lục Quan Sơn xua tay:
“Tôi ngủ ở đâu cũng thế thôi!
Đừng nói nhảm nữa!
Trời đã tối rồi, nhiệt độ ở đây rất thấp, người bị thương sức đề kháng kém càng dễ bị chuyển biến xấu, mau khiêng người vào đi!”
Nói đoạn anh lại đi về phía có tiếng la t.h.ả.m vừa nãy, mặc dù đôi chân đi khập khiễng nhưng vẫn dứt khoát đi kiểm tra xem đồng đội thế nào rồi.
Y tá nhỏ trong lòng đ-ập thình thịch, biết doanh trưởng Lục e rằng sẽ không cho mình tiêm thu-ốc mê nữa.
Người đàn ông này cũng thật biết nhẫn nhịn!
Vết thương trên chân rạch một đường m-áu ghê người như thế, thịt cả ra ngoài mà vậy mà vẫn có thể nhịn đau được!
Cô lại quanh quẩn một lúc, giúp hai thương binh xử lý vết thương, lúc này mới quay về lều của quân y.
Bạch Linh Linh không dám lộ mặt để Lục Quan Sơn nhìn thấy mình, thấy y tá nhỏ quay lại liền lập tức tóm lấy cô trầm giọng hỏi:
“Đã tiêm thu-ốc mê chưa?
Anh ấy bây giờ có phải ngủ say rồi không?
Có ở trong lều không?”
Y tá nhỏ do dự một chút mới ậm ừ:
“Vâng...”
Bạch Linh Linh tràn ngập sự vui sướng đến run rẩy!
Cô lập tức ho một tiếng, giả vờ có việc bận, vội vàng chạy đến lều của Lục Quan Sơn!
Vì Lục Quan Sơn là doanh trưởng nên có lều nghỉ ngơi riêng biệt, lúc này trời tối om không thắp đèn, Bạch Linh Linh đi đến cửa vốn định bật đèn pin nhưng lại sợ lỡ như Lục Quan Sơn tỉnh dậy thì sao?
Anh nhìn thấy cô liệu có nảy sinh sự chán ghét mình theo bản năng không?
Không, anh càng chán ghét thì cô càng phải hạ gục anh!
Bạch Linh Linh men theo tia sáng cực kỳ yếu ớt lọt qua khe hở của lều mà mò mẫm đến bên giường.
Người đàn ông trên giường mang theo hơi thở đầy mùi m-áu, cô khẽ gọi một tiếng:
“Quan Sơn?”
Người đó giọng nói yếu ớt dường như không còn ý thức nữa:
“Ừ...”
Bạch Linh Linh bị niềm vui sướng to lớn làm mờ mắt, cô kích động nắm lấy tay anh trong bóng tối.
“Quan Sơn, em biết thể chất của anh mạnh mẽ, không giống người thường, thu-ốc mê đó có lẽ không làm anh hoàn toàn ngủ say được, vậy nên anh biết là em đúng không!
Em từ đầu đến cuối không tin anh không có chút tình cảm nào với em, có phải anh cảm thấy khoảng cách giữa chúng ta quá lớn nên mới cố ý tìm một người đàn bà nông thôn để kích động em không?
Vậy em nói cho anh biết, anh thắng rồi!
Em rất tức giận, cực kỳ tức giận!
Em yêu anh, tình yêu của em vượt quá trí tưởng tượng của anh, em sẵn sàng vì anh mà buông bỏ tất cả, tình yêu của em dành cho anh đã vượt qua cả sự sống và c-ái ch-ết, vượt qua tất cả mọi thứ trên đời.
Em nghĩ, cuối cùng sẽ có một ngày anh bị em làm cho cảm động, sẽ toàn tâm toàn ý yêu em!”
