Niên Đại: Sau Khi Vạch Trần Tra Nam, Tôi Cùng Chồng Quân Nhân Nuôi Con, Làm Giàu - Chương 157
Cập nhật lúc: 17/04/2026 15:11
Cô cúi xuống, kích động hôn lên môi anh, nước mắt lăn dài trên má.
Người đàn ông trên giường vừa làm phẫu thuật xong, đau đến mức gần như ch-ết đi sống lại.
Vừa tỉnh lại đã phát hiện một người phụ nữ run rẩy hôn mình, bày tỏ tình yêu với mình!
Chưa đợi anh nói gì, bàn tay mềm mại của người phụ nữ đã cởi bỏ cúc áo và thắt lưng của anh...
“Không...”
Giọng anh khàn đặc cố gắng ngăn cản cô!
Trong bóng tối, Bạch Linh Linh càng thêm hưng phấn, trực tiếp đẩy đôi tay vốn dĩ không có sức lực của người đàn ông ra.
“Hôm nay, em nhất định phải trao thân cho anh!
Anh có thích em không?
Em không tin lúc em hôn anh mà anh không động lòng!”
Cô điên cuồng hôn anh, cởi quần áo của cả hai, trong bóng tối diễn ra một màn khiến m-áu huyết sôi trào....
Mọi chuyện kết thúc, người đàn ông lại ngất đi.
Bạch Linh Linh mãn nguyện mặc quần áo vào, tâm trạng cực kỳ tốt bước ra khỏi lều.
Cô đã tính toán chu kỳ kinh nguyệt của mình, mấy ngày nay là những ngày dễ m.a.n.g t.h.a.i nhất.
Chỉ cần có con, cả đời này cô sẽ có mối quan hệ không thể cắt đứt với Lục Quan Sơn!
Cả đêm hôm đó Lục Quan Sơn đều ở một lều khác trông nom một đồng đội bị thương nặng nhất, sáng sớm hôm sau mới quay về lều của mình.
Anh nhìn thấy một tiểu đội trưởng tên Mạnh Hoạch nghỉ ngơi trong lều của mình đêm qua vẻ mặt đầy do dự, liền bước tới hỏi:
“Sao thế?
Nghỉ ngơi một đêm vết thương đỡ hơn chút nào chưa?”
Mạnh Hoạch há miệng, nghĩ đến chuyện xảy ra lúc nửa mê nửa tỉnh đêm qua vẫn thấy chấn động!
Nhưng chuyện này sao có thể nói với người ngoài được?
Anh ta gãi đầu:
“Doanh trưởng, tôi thấy đỡ hơn nhiều rồi.”
Hai ngày tiếp theo lại giao tranh với người bên đường biên giới hai lần, cuối cùng đối phương đầu hàng xin lỗi, bàn bạc xong điều kiện chuộc lại con tin và bồi thường gấp ba lần tổn thất cho bên ta, lúc này mới đình chiến.
Lục Quan Sơn lại một lần nữa lập công, chỉ tiếc là vết thương trên chân anh có chút chuyển biến xấu, lo lắng nghĩ thầm về nhà ước chừng vợ nhỏ nhà mình lại rơi nước mắt cho xem.
Chỉ đành đi tìm quân y nghĩ cách:
“Có thu-ốc nào giúp nhanh khỏi hơn không, hoặc là có thể che giấu vết thương làm cho nó trông không nghiêm trọng đến thế.”
Quân y lắc đầu, còn chưa nói gì, Bạch Linh Linh bỗng nhiên cười tươi rói bước ra.
“Doanh trưởng Lục, chỗ tôi có một ít thu-ốc ngoại nhập, bình thường không mang ra dùng đâu, để tôi dùng cho anh nhé.”
Nói đoạn cô ta dịu dàng quỳ một chân xuống trước mặt anh, khắp người toát ra một hơi thở đầy ám muội.
Lục Quan Sơn nheo mắt, cao giọng:
“Thủ trưởng Phó bảo cô xuống cơ sở học tập, sao cô lại ở đây?
Cô là người đã phạm lỗi, không lo tự kiểm điểm mà còn đến đây gây thêm rắc rối?
Ai cho cô đến đây?
Chủ nhiệm Bạch à?”
Không ít người xung quanh nhìn lại, Bạch Linh Linh c.ắ.n môi, mặt cắt không còn giọt m-áu nhưng vẫn gượng gạo nói:
“Tôi là vì tốt cho anh thôi, vết thương trên chân anh không đau sao?
Tôi dùng thu-ốc cho anh trước, lát nữa riêng tư anh muốn đ-ánh muốn mắng tôi thế nào cũng được, tôi chỉ sợ anh đau thôi...”
Lục Quan Sơn trực tiếp đứng phắt dậy, mang theo sát khí chỉ vào cô ta:
“Lão t.ử dù có mẹ nó đau ch-ết cũng không cần thu-ốc của cô!
Khôn hồn thì cút về cơ sở của cô đi!
Nếu không ngày mai tôi về sẽ trực tiếp hỏi thủ trưởng Phó xem ai cho cô đến đây gây rối?!”
Bạch Linh Linh trợn tròn mắt, uất ức tột cùng!
Hốc mắt đỏ hoe ngay lập tức!
Rõ ràng đêm qua hai người họ mới...
Lúc cô ta ngồi lên, nghe thấy tiếng động không kìm nén được trong cổ họng anh, còn tưởng rằng từ nay về sau hai người họ sẽ khác xưa rồi chứ!
Chẳng lẽ Lục Quan Sơn muốn quất ngựa truy phong không nhận người sao?
“Lục Quan Sơn!
Anh, anh bắt nạt tôi!
Tôi không bao giờ thèm để ý đến anh nữa!”
Bạch Linh Linh khóc lóc quay đầu bỏ chạy.
Lục Quan Sơn chỉ thấy ghê tởm không thôi, mắng lớn:
“Khóc khóc mếu mếu thấy ghê tởm ai chứ!
Đây mẹ nó là nơi đ-ánh trận!
Không phải nơi để cô giở tính tiểu thư!
Mấy ngày nay người bên chúng ta bị thương mất mấy người?
Động mạch chủ đều bị b-ắn trúng rồi!
Ngàn cân treo sợi tóc suýt nữa thì ch-ết!
Cái loại người này đến đây làm gì?
Mang theo thu-ốc ngoại bên người sao không mang ra dùng cho người bị thương nặng nhất đi?
Cái đội quân y này của các người nếu không làm được thì mẹ nó đừng làm nữa!
Coi mạng người như trò đùa!”
Đội trưởng quân y mặt mày tái mét, vội vàng đi xin lỗi:
“Doanh trưởng Lục, thực sự là xin lỗi quá, chủ yếu là do cấp trên nhét người vào, tôi thấp cổ bé họng không quyết định được...
Cũng may mấy ngày nay cô ta cũng coi như an phận không làm chuyện gì quá đáng, anh bớt giận cho!”
Chuyện này cuối cùng cũng không phát triển thêm nữa nhưng ai cũng nhìn ra được doanh trưởng Lục cực kỳ cực kỳ ghét bác sĩ Bạch này!
Rất nhanh, một nhóm người bắt đầu lên đường trở về.
Khoa đông y bệnh viện sư đoàn nơi Ngu Lê làm việc có một ô cửa sổ lớn.
Mấy ngày nay cô phát hiện ra từ ô cửa sổ lớn đó có thể nhìn thấy con đường lớn phía sau đơn vị, hễ có thời gian rảnh là cô lại nhìn ra một cái.
Nhìn đến mòn mỏi cả mắt.
Cuối cùng, ngày hôm nay đúng lúc nhìn thấy mấy chiếc xe chạy về, cô nhận ra ngay đó là xe của Lục Quan Sơn!
Lúc này trong khoa không có ai, bác sĩ Hồ và y tá Nghiêm còn chưa kịp phản ứng gì thì Ngu Lê đã như mũi tên v.út một phát lao ra ngoài!
“Em ra ngoài có chút việc!
Lát nữa quay lại!”
Cô chạy như bay trên đường, vừa chạy vừa cầu nguyện, Lục Quan Sơn nhất định không được có chuyện gì!
Cô sẵn sàng dùng mười năm tuổi thọ của mình để đổi lấy một đời bình an khỏe mạnh cho anh!
Lục Quan Sơn dẫn theo người của mình, đợi xe dừng hẳn mới lần lượt xuống xe.
Anh là người xuống cuối cùng, luôn quan tâm đến thương binh:
“Lúc khiêng cáng chú ý một chút nhé, đừng để bị sái...”
Vừa dứt lời, dư quang đã nhìn thấy ngoài cửa sổ xe, người phụ nữ dáng vẻ kiều diễm đang đứng bên đường nhìn ngóng với vẻ mong chờ!
Trong lòng bỗng xót xa một trận.
Chương 125 Thu-ốc bị người ta lấy trộm
Để tránh ảnh hưởng, Lục Quan Sơn đợi mọi người tản đi hết mới bước về phía Ngu Lê.
Nhưng một trái tim đã sớm bay về phía cô, vừa bước chân đi đã vì quá kích động mà tác động đến vết thương, giật mạnh một cái làm anh đau đến mức lông mày lập tức nhíu lại.
Ngu Lê còn cách mấy bước đã phát hiện ra sự bất thường của anh, lòng đau như cắt, lao đến ôm chầm lấy anh!
Giọng nói của người phụ nữ thanh ngọt nhưng mang theo sự nghiêm nghị:
“Lần sau những lúc như thế này, anh cứ đứng yên đó đợi em!
Đợi em chạy qua!
Anh nhớ rõ chưa?”
Thấy cô hung dữ như thế, khóe môi Lục Quan Sơn mang theo ý cười, ngược lại rất nghe lời:
“Được.
Anh đều nghe lời vợ.”
Mấy ngày không gặp, cả hai đều giống như chiếc thuyền nhỏ sau cơn giông bão cuối cùng cũng cập bến, nhìn vào mắt nhau liền tìm thấy nhà.
