[niên Đại] Tôi Là Bảo Bối Của Cha Tôi - Chương 107
Cập nhật lúc: 16/01/2026 03:07
Mười mấy chiếc “ống khói béo” cao v.út tận mây xanh, nhìn từ xa, những luồng khói trắng nhả ra hòa làm một với những đám mây, gà gáy thì bắt đầu, mặt trời lặn thì kết thúc, suốt ngày nuốt mây nhả khói.
Cửa chính là hàng rào sắt sơn bạc, rộng mười mét chuyên dành cho xe tải lớn ra vào, cửa sau thì lắp một cánh cửa sắt kích thước bình thường chất liệu hợp kim nhôm để công nhân đi làm.
Nơi tập kết sắt vụn chất đầy những thùng dầu hỏng, xẻng rỉ sét, linh kiện máy móc phế thải... đều là thu mua với giá thấp từ khắp nơi về.
Một chiếc máy xúc dùng gàu xúc nén chúng cho bẹt xuống rồi đưa vào một thùng phế liệu lớn, sau khi đầy sẽ do mười mấy công nhân khiêng thùng phế liệu lên đổ vào lò nung lớn trong phòng luyện thép để nung chảy ở nhiệt độ cao.
Tiếng gầm rú khi máy móc và sắt vụn va chạm vào nhau thật nhức óc.
Bên trong buồng lái phía sau phía trên của máy xúc, một cô gái thanh xuân đang nắm cần điều khiển, toàn thần tập trung điều khiển máy móc.
Mái tóc xoăn màu nâu của cô được cuộn thành một b.úi, cố định bằng một chiếc kẹp tóc màu đỏ rượu vang đậm, một lọn tóc mai xoăn xõa xuống trước mắt, cô mặc một chiếc váy yếm denim, chân đi đôi giày vải đế mềm màu đen, trên mặt dính vài vệt bụi đen, phần trước n.g.ự.c áo càng bị thấm một mảng lớn dầu máy màu nâu vàng.
Nhiệt độ đầu tháng mười thanh mát nhưng trên trán cô gái đã rịn ra những hạt mồ hôi li ti.
Bỗng nhiên, một tiếng chuông xe vang dội vang lên, một chàng trai cao ráo hơi mập đạp chiếc xe đạp nam 28 inch cũ dừng lại trước gàu xúc.
Người này chính là Thạch Đầu đã lớn lên theo đúng tỉ lệ, cậu mặc áo khoác ngắn phối với quần jean, ngang hông đeo một chiếc túi vải bạt màu xanh quân đội kiểu dáng của mười năm trước, vừa thời thượng vừa quê mùa, trên khuôn mặt tròn hơi non nớt viết đầy sự khờ khạo.
Thạch Đầu ngẩng đầu hướng về phía buồng lái gọi to: “Anh Tử, có đi nước ngoài với tôi không?”
Người ngồi trong buồng lái chính là Bảo Châu vừa tròn mười sáu tuổi.
Bảo Châu vội vàng giật mạnh cần điều khiển, gàu xúc bỗng nhiên ngoặt một vòng mạnh, hất văng một cái thùng dầu hỏng sang một bên, lúc này mới không làm cái đầu của người trước mặt bị gọt mất.
Cái quay đầu này khiến những hạt mồ hôi tụ lại một chỗ, hơi cong vẹo chảy tọt vào mắt phải của Bảo Châu, cô chẳng mấy quan tâm mà tiện tay lau đi, sau đó khẽ nhíu mày, mở cửa buồng lái định quở trách đối phương một trận.
Thạch Đầu vẫy tay gọi lại một lần nữa: “Anh Tử, tôi đưa bà đi nước ngoài đi học được không?”
Đúng lúc Bảo Châu vừa đẩy cửa ra nên không nghe rõ lời cậu nói, bỗng thấy đối phương khờ khạo hết mức nên trông rất buồn cười, thế là hai mắt cong cong, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Nụ cười rạng rỡ như đóa hoa đào chạm vào hồng trần, dung nhan mấy phân, sắc xuân dần đậm.
Máy móc gầm rú thế này, màng nhĩ sắp nổ tung rồi, sao mà nghe rõ được chứ? Đúng là một kẻ ngốc nghếch mà.
Bảo Châu chui lại vào buồng lái, vặn chìa khóa sang trái hết cỡ tắt động cơ.
Kết quả Thạch Đầu tưởng rằng lòng thành của mình bị chế nhạo, bỗng nhiên tâm phiền ý loạn, đỏ mặt tía tai liều mạng nói: “Anh Tử, mẹ bà bảo bà gả cho tôi kìa ——”
Cùng lúc đó động cơ đột ngột dừng lại, tiếng gào của Thạch Đầu rơi không sót chữ nào vào tai Bảo Châu.
Đúng lúc Bảo Châu xoay người vịn cánh cửa mở ra ngoài định nhảy xuống, câu nói này xuyên qua màng nhĩ trái sang màng nhĩ phải, rồi xoay chín mười khúc quanh trong não bộ, khuấy động cái đầu như hồ dán ong ong lên.
Cô trượt chân, kết quả là ngã ngay tại chỗ xuống dưới!
Thạch Đầu vội vàng vứt chiếc xe đạp, giống như một con gấu chồn béo linh hoạt, bước đi như bay lao lên phía trước, ngẩng đầu giơ hai tay đón lấy Bảo Châu.
Hai người giống như chiếc bánh xèo áp chảo, "bạch" một tiếng bị bẹp dí trên mặt đất, Thạch Đầu trở thành lớp đệm thịt bên dưới, Bảo Châu một đầu gối quỳ trên bụng cậu, khuỷu tay phải chống xuống đất, để giữ thăng bằng nên tay trái vung vẩy loạn xạ, ngón trỏ và ngón giữa lập tức thọc thẳng vào lỗ mũi cậu.
Ba tiếng sau ——
Hai người ngồi trên chiếc xích đu đôi trước cửa nhà Bảo Châu, mỗi người đều mang thương tích.
Tay phải Bảo Châu phải bó bột dày cộp, hai lỗ mũi Thạch Đầu thì nhét hai cuộn giấy nháp nhỏ.
Hai người nhìn nhau không nói lời nào, dường như đều không ngờ sự việc lại đi đến nước này.
Cuối cùng Bảo Châu không chịu nổi bầu không khí kỳ lạ này nên phá vỡ sự im lặng, hỏi: “Ông nhìn trúng tôi ở điểm nào? Tôi sửa.”
“……” Thạch Đầu, “Bà xinh.”
Bảo Châu: “……”
Cái này đúng là không sửa được.
Bảo Châu khiển trách: “Ông thật là nông cạn, ông không nhìn ra những ưu điểm khác của tôi sao? Ví dụ như, chăm chỉ, giỏi giang, hiểu chuyện, miệng ngọt……”
Thạch Đầu suy nghĩ một chút rồi nghiêm túc lắc đầu, hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ bà không nông cạn sao? Bà chính là thích những người đẹp trai như Thủy Sinh ấy.”
“Đang yên đang lành ông nhắc đến anh ấy làm gì?” Bảo Châu có chút không vui, lườm cậu một cái rồi chuyển sang gật đầu: “Cũng đúng.”
Người đẹp trai thì đưa cơm, bưng bát cơm trắng mà ăn cũng có thể ăn hết hai bát lớn.
Thạch Đầu có chút nản lòng: “Bà có cách nào để thích tôi không? Chúng ta có thể cùng nhau đi nước ngoài đi học kiếm tiền lớn.”
Bảo Châu: “Hay là ông đi Kim Chi quốc phẫu thuật thẩm mỹ trước đi?”
Hóa ra xưởng cán thép kiếm được tiền, ba năm trước, anh trai Thảo Căn của Thạch Đầu xin thành công visa Hoa Kỳ, mở một quán ăn nhỏ ở nước ngoài, làm ăn cũng khá tốt, thế là hôm qua lúc gọi điện về cậu ta đã đề xuất ý định thay Thạch Đầu xin di dân ra nước ngoài.
Bản thân cậu ta cũng vừa mới lấy được thẻ xanh Hoa Kỳ vào một tháng trước.
—— “Tiền đô la của bọn Tây dễ kiếm lắm, em trai chi bằng ra nước ngoài làm với anh, số điểm em thi được còn không đủ để học cấp ba đâu.”
Đội trưởng Uông: “Đi đi đi, trong nhà có một đứa Tây học như anh là đủ rồi, Thạch Đầu nhà mình dù không học được chữ nào thì chẳng lẽ không đến xưởng của cha nó làm được sao? Cùng lắm thì tôi cũng có thể cho nó làm giám đốc, chẳng lẽ không oai hơn anh sao?”
—— “Cha à, cha đúng là ngồi đáy giếng xem trời, nếu cha ra ngoài một chuyến thì sẽ biết khoảng cách giữa trong nước và Hoa Kỳ nằm ở đâu rồi. Những năm nay cha là hưởng cái lợi từ chính sách, vài năm nữa nếu thời thế thay đổi thì cha còn có thể đảm bảo xưởng làm ăn phát đạt không?”
—— “Theo tôi thấy, đi học mới là quan trọng nhất. Tôi ấy mà, cũng là ôm ý định xin cho em trai ra nước ngoài, trước tiên tìm một ngôi trường cho nó đi học. Có học vào đầu được hay không thì tính sau, dù sao cũng phải lấy cái bằng tốt nghiệp mang về mà mạ vàng chứ. Cùng lắm thì làm với tôi vài năm, mở mang tầm mắt rồi về cũng tốt.”
